Mụ soát vé tỏ vẻ hồ nghi. Cầm lấy ba tấm vé lật qua lật lại soi xét vài lần, xác nhận không có vấn đề gì, mụ mới ném trả lại cho mấy cái bóng.
"Soát xong xuôi rồi. Khách mình thu tiền ai cũng có vé, chắc ổn thôi..." Mụ soát vé lẩm bẩm ôm hộp sắt quay trở lên.
"Nhưng sao cứ có cảm giác quên quên cái gì nhỉ..."
Mụ không hề nhìn thấy, ở hàng ghế áp chót - ngay phía trước ba cái bóng đen, thằng nhóc ướt sũng đang ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào lưng mụ, nở một nụ cười cực kỳ tà ác.
Ba cái bóng đen đó chính là do nó thả vào.
Tôi không dám chắc một loạt sự cố vừa rồi có phải do nó giật dây hay không, nhưng xe lọt thứ lạ vào thì chắc chắn chẳng phải điềm lành.
Có nên tìm cách đánh tiếng cho mụ soát vé biết không?
Nhưng nghĩ lại, chưa rõ bứt dây có động rừng hay không, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Cứ án binh bất động quan sát đã.
Chiếc xe buýt cà tàng chở đầy ắp khách, rầm rập chạy về bến cuối vô định.
Khoang xe im lìm một cách chết chóc. Ngay cả ba người trẻ mặc đồng phục công nhân cũng im re không ho he tiếng nào.
Trong không gian mờ tối, chỉ thấy nhấp nhô những cái đầu ngoi lên khỏi lưng ghế.
"Anh Phong, em chợp mắt tí nhé. Chừng nào tới trạm thứ chín thì gọi em." Lâm Huyền mặt mày phờ phạc, mệt mỏi tựa đầu vào cửa kính. Không hiểu sao thể lực của cậu ta lại tụt dốc thê thảm đến thế.
"Cứ ngủ đi, có anh canh rồi." Tôi gật đầu.
Lâm Huyền nhắm mắt, tay vẫn nắm chặt tấm thẻ bài màu đen.
Tôi khẽ thở dài. Trải qua bao nhiêu chuyện như thế mà chiếc xe này mới đi được nửa chặng đường. Ai biết chặng đường phía trước còn những hiểm họa gì đang chực chờ.
Đoạn đường đến trạm này có vẻ cũng dài lê thê lết thết.
Đang dựa lưng vào ghế, bỗng nhiên gáy tôi lạnh buốt. Cảm giác như có thứ gì đó đang phả hơi lạnh ngắt vào cổ.
Tôi nổi da gà tùng cục, cứng đờ người ngồi thẳng dậy.
Ngồi ngay sau lưng tôi chính là nhóm hành khách lên xe cùng lúc với kẻ áo đen.
"Streamer... Idol ơi... Sếp Lý..." Tiếng gọi âm u, lạnh lẽo phả từ đằng sau tới.
Cậu ta gọi tôi là Streamer?!
Tôi trố mắt ếch, trong lòng nổi sóng to gió lớn.
Trong đám hành khách ma quỷ này, vậy mà có cả viewer trong phòng livestream của tôi?!
Tôi từ từ xoay người, bàng hoàng ngoái lại nhìn.
Vị hành khách nhợt nhạt như bị tẩy màu từ từ ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt trắng bệch phát khiếp, nhếch miệng cười với tôi.
"Là cậu!" Tôi hít một ngụm khí lạnh.
Gương mặt này đã in sâu vào trí nhớ của tôi. Thế nên, chỉ liếc mắt một cái tôi đã nhận ra ngay cậu ta là ai.
Một viewer ruột trong phòng livestream. "Dấu Hỏi Nhỏ"!
"Sao... sao cậu lại ở đây?" Tôi cố đè nén cơn chấn động, hạ giọng hỏi.
"Thời gian của em hết rồi, phải xuống âm phủ báo danh thôi. Đương nhiên là em phải ở đây rồi." Dấu Hỏi Nhỏ nhìn tôi, buông tiếng thở dài.
"Haizz, em biết ngay là không cản được anh mà. Cuối cùng anh vẫn lên chuyến xe này!"
"Xuống âm phủ báo danh?" Những suy đoán trong đầu tôi cuối cùng cũng có cơ sở. "Lẽ nào chuyến xe này chạy đến..."
"Anh biết là được rồi, đừng nói toạc ra." Dấu Hỏi Nhỏ lắc đầu, liếc mắt cực kỳ cảnh giác về phía hai kẻ áo đen áo trắng.
"Mặc dù từ nay về sau không được xem anh livestream nữa, nhưng nghĩ lại, trước khi đi còn được lên hình ké trên sóng của anh thì cũng mãn nguyện rồi, chẳng còn gì tiếc nuối."
"Đó là vinh hạnh của tôi." Nhìn khuôn mặt trắng bệch của Dấu Hỏi Nhỏ, trong lòng tôi xót xa lạ thường.
"Anh em viewer ơi! Giờ thì mọi người tin em rồi chứ! Em thực sự không phải là người! Hehe!" Dấu Hỏi Nhỏ cười hềnh hệch với ống kính điện thoại. Hành động ngô nghê ấy lại có vẻ đáng yêu đến kỳ lạ.
Dù không đọc khung chat, nhưng tôi cá là giông bão đang nổi lên trên màn hình rồi.
"Thực ra có một câu... em cứ băn khoăn mãi... Nhưng em nghĩ vẫn nên nói cho mọi người biết... Hãy làm nhiều việc thiện, tích nhiều âm đức..."
Nói đến đây, giọng Dấu Hỏi Nhỏ ngập ngừng, cậu ta nhìn tôi chằm chằm với vẻ cực kỳ nghiêm trọng.
"Đặc biệt là anh đó, Sếp Lý. Đừng hỏi tại sao, em không trả lời được đâu!"
Tim tôi thót lên một nhịp.
Câu này... Vương thọt cũng từng nói với tôi. Rốt cuộc giữa hai chuyện này có mối liên hệ gì?
"Cảm ơn cậu!"
Dấu Hỏi Nhỏ mỉm cười, dường như còn định nói thêm gì đó, nhưng ánh mắt đột nhiên biến sắc, cậu ta lập tức cúi gằm mặt xuống.
Tôi xoay người trở lại, nhìn lên phía trước.
Bên ngoài lớp kính tối mịt, hai đốm sáng lờ mờ dần hiện ra.
Đến trạm thứ chín rồi sao?
"Dậy đi." Tôi vội lay Lâm Huyền.
Lâm Huyền cố mở mắt, ngó lên trước, vẻ mặt trở nên căng thẳng: "Cuối cùng cũng đến."
Ánh sáng phía trước ngày càng tỏ. Xe buýt từ từ tiến lại gần. Tôi nhận ra đó là hai ngọn đuốc cắm hai bên cửa hầm.
Lửa trên đuốc cháy rực màu xanh lục.
Phía trên vòm hầm hình như có khắc ba chữ cái lớn. Là cổ ngữ, tôi đọc không hiểu, chỉ mang máng đoán được chữ đầu tiên là "Quỷ".
Xe buýt từ từ dừng lại trước cửa hầm.
Ngoài kia không một bóng người, nhưng cửa xe vẫn từ từ mở ra.
Thời gian chầm chậm trôi qua.
Bốn phút sau.
Cửa xe từ từ khép lại. Nhưng vừa đóng được một nửa thì lại kẹt cứng, không làm sao khép kín được.
"Có chuyện gì thế?" Mụ soát vé lật đật chạy ra kiểm tra.
"Trên xe có thứ dơ bẩn trà trộn vào rồi." Kẻ áo trắng xách đèn lồng, từ từ đứng dậy, mặt không biến sắc quét mắt quanh xe.
Ánh mắt hắn lạnh như băng, mang theo một luồng áp lực ngàn cân. Bất cứ ai bị hắn lườm qua đều cảm thấy ớn lạnh sống lưng, tự động cúi gằm mặt xuống.
"Có thứ đó lọt vào xe á?" Mụ soát vé kinh hãi, chạy thục mạng trở lại khoang xe. "Kẻ hèn này đáng chết! Kẻ hèn này làm việc bất lực!"
Kẻ áo đen cũng đã đứng dậy.
"Không lôi cổ được thứ đó ra thì xe này không qua được cửa ải đâu." Kẻ áo trắng nói gở, ánh sáng trong đèn lồng của hắn cũng đổi sang màu xanh lục.
"Kẻ hèn này đi lùng sục ngay đây!" Mụ soát vé cuống cuồng quay người.
"Ngươi mà nhìn ra được thì đã không để chúng lọt lên xe rồi." Kẻ áo trắng trừng mắt nhìn mụ. "Đi ra canh cửa, đừng để thứ đó xổng mất."
"Vâng, vâng! Kẻ hèn này tuyệt đối không dám lơ là nữa đâu!" Mụ soát vé run lẩy bẩy, co giò chạy ra canh cửa xe.
Kẻ áo đen đứng sừng sững ở khu vực đầu xe. Khuôn mặt đen sì, hung hãn của hắn lạnh lùng giám sát mọi động tĩnh.
Kẻ áo trắng xách đèn lồng đi kiểm tra từng người từng người một.
Ánh sáng xanh lè chiếu lên mặt hành khách. Những khuôn mặt vốn dĩ nguyên vẹn tức thì biến đổi dị dạng: Đứa thì mồm lệch mũi vẹo, đứa thì sẹo chằng sẹo chịt...
Thậm chí có kẻ chỉ còn đúng nửa cái sọ não.
Khi ánh đèn lồng rời đi, khuôn mặt của chúng lại trở về trạng thái bình thường.
Tôi bất giác căng thẳng. Nếu kẻ áo trắng phát hiện ra sự khác biệt giữa tôi và lũ ma quỷ này, chuyện gì sẽ xảy ra?
Lâm Huyền cũng căng thẳng y như tôi. Toàn thân cậu cứng đơ. Chiếc đèn lồng xanh lè đang từ từ nhích lại gần chỗ chúng tôi.
Chẳng mấy chốc, kẻ áo trắng dừng bước ngay cạnh tôi. Chiếc đèn lồng dí sát lại.
Luồng âm khí đáng sợ tỏa ra từ người hắn làm cơ thể tôi run lên từng hồi mất kiểm soát.
"Ngẩng đầu lên." Tiếng kẻ áo trắng vang lên đều đều, lạnh lẽo.
Tôi nghiến răng, cùng Lâm Huyền từ từ ngẩng đầu lên.
Ánh sáng xanh lục nhợt nhạt hắt từng chút một lên mặt hai chúng tôi.
"Hửm?" Khuôn mặt kẻ áo trắng chợt lóe lên tia kinh ngạc.