Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 210: Bí Ẩn Dần Hé Lộ



Chiếc xe buýt tiến vào đường hầm.
Tối mịt.
Một màu đen tuyệt đối.

Chẳng nhìn thấy gì, cũng chẳng nghe thấy gì. Cảm giác như tất cả những hành khách khác đều đã bốc hơi khỏi thế gian.

Cứ như thể từ mốc này trở đi, chiếc xe buýt mới chính thức bước vào một thế giới khác.

Tim tôi đập loạn nhịp.
Chẳng biết bao lâu đã trôi qua.

Cảm giác như vừa dài bằng cả một đời người, lại vừa ngắn ngủi chớp nhoáng như một cái chớp mắt.

Giống như tấm vải đen bịt mắt đột ngột bị giật phăng, khung cảnh trong xe lại đập thẳng vào mắt tôi.

Chiếc xe buýt chằng chịt vết vá víu ban nãy vậy mà lại hồi phục nguyên trạng.

Đống bùa vàng biến sạch, trần xe thủng lỗ chỗ phẳng lì như mới, kính cửa sổ nguyên vẹn nằm im trên khung. Cả chiếc xe trông không khác gì lúc mới xuất bến.

Điểm khác biệt duy nhất là cảnh tượng ngoài kia.

Không còn là bóng đêm vô tận nữa, ít nhất thì tôi cũng nhìn rõ khung cảnh hai bên đường.

Mọi thứ đều bị bao trùm bởi một màu xám xịt, đất trời giăng một lớp sương mù mờ ảo.

Chiếc xe buýt chầm chậm lăn bánh trên một con đường ngoằn ngoèo, khúc khuỷu.

Dọc hai bên đường là bạt ngàn những đóa hoa đỏ rực như máu đang bung nở. Những cánh hoa thuôn dài uốn lượn tạo nên một vẻ đẹp ma mị, diễm lệ nhưng lại mang mác nỗi bi thương.

Hoa đung đưa trong gió, như đang thầm thì kể lại những câu chuyện đau lòng.

Tôi há hốc mồm trước cảnh tượng ngoài cửa sổ.

Đây... đây chẳng phải là hoa Bỉ Ngạn sao?

Tương truyền, hoa Bỉ Ngạn mọc trải dọc trên đường Hoàng Tuyền...

Ngoài sự sững sờ, trong tôi còn dâng lên một nỗi chấn động tột cùng. Tôi há hốc mồm, nửa ngày trời không rặn nổi nửa chữ.

Đúng rồi, Lâm Huyền từng dặn, từ đoạn này trở đi, cạy miệng được thì cố mà ngậm chặt lại.

Cả xe chìm trong im lặng, ai nấy đều dán mắt vào khung cảnh tráng lệ nhưng u buồn ngoài cửa.

Đường hầm phía sau dần khuất bóng. Lướt qua biển hoa đỏ rực thêm một đoạn, xe buýt từ từ tấp vào lề.

Dưới trạm chờ vắng tanh vắng ngắt, chỉ có những đóa hoa máu khẽ đu đưa trong gió.

Cửa xe mở ra.
Tiểu Triết đứng dậy, thong thả bước xuống xe.

Lúc đi ngang qua chỗ chúng tôi, cậu ta khựng lại một nhịp.
Cậu ta ném cho tôi một ánh nhìn cực kỳ quái lạ, hạ giọng thì thầm: "Cẩn thận sau lưng." rồi bước thẳng xuống xe.

Ý gì đây?
Tôi và Lâm Huyền nhìn nhau đầy khó hiểu, rồi không hẹn mà cùng ngó ra ngoài cửa sổ.

Tiểu Triết đứng trơ trọi một mình bên đường, cười vẫy tay chào chúng tôi, rồi từ từ bước vào biển hoa.

Xe nổ máy, bóng dáng cậu ta cứ thế chìm lấp giữa bạt ngàn hoa đỏ.

Tôi nhíu mày ngẫm nghĩ về câu nói đầy ẩn ý trước khi rời đi của cậu ta.

"Cẩn thận sau lưng?"

Người ngồi sau tôi là Dấu Hỏi Nhỏ - viewer ruột trong phòng livestream cơ mà. Cậu ta muốn hại tôi sao?

Tôi thấy chuyện này cực kỳ vô lý.

Nếu Dấu Hỏi Nhỏ có ý đồ xấu, cậu ta việc quái gì phải lật bài ngửa ngay từ đầu?

Thế rốt cuộc lời Tiểu Triết có ý gì?
Nghĩ nát óc vẫn không ra, tôi đành nén sự tò mò xuống đáy lòng.

Ngoái đầu lại, tôi liếc nhìn về phía thằng bé ướt sũng.

Ngồi cạnh nó quả nhiên là một người phụ nữ trắng bệch, đầu cúi gằm, tóc xõa che kín mặt. Thoạt nhìn trông bà ta khá giống với đám hành khách bị kẻ áo đen lùa lên xe.

Nhưng nhìn kỹ một chút, "sạn" bắt đầu lòi ra.

Bà ta cũng ướt sũng hệt như thằng bé. Thi thoảng, từ đuôi tóc lại nhỏ xuống vài giọt nước đục ngầu.

Tôi rà soát lại số lượng hành khách.
Dư ra một mạng.

Mẹ của thằng nhóc đó... bà ta đã nhân lúc lộn xộn lẩn lên xe.

Thì ra đây mới là lý do thật sự khiến hai mẹ con nhà này bày trò gây náo loạn.

Qua mặt được cả hai gã âm sai Hắc Bạch, đúng là không phải dạng vừa. Thảo nào mụ soát vé lại ngứa mắt bọn họ đến vậy.

Dù sao thì bà ta cũng đạt được mục đích lên xe rồi, hy vọng đừng có dở chứng giở trò gì nữa.

Trạm này trôi qua êm ả.

Biển hoa Bỉ Ngạn dần lùi lại phía sau, phía trước màn sương xám xịt lấp ló một điểm sáng.

Trạm thứ mười tới rồi.

Một tảng đá khổng lồ sừng sững dựng ngay cạnh bến đỗ, trên đó khắc ba chữ to tổ chảng: ĐÁ TAM SINH.

Đá Tam Sinh khóa chặt ba kiếp.
Truyền thuyết kể rằng, soi bóng vào đá Tam Sinh có thể nhìn thấu nhân duyên tiền kiếp, hiện tại và lai sinh của một người.

Cửa xe chầm chậm mở ra.

Nhiều hành khách lục tục kéo xuống xe, xúm xít quanh tảng đá khổng lồ để căng mắt tìm kiếm tên mình.

Trong đó có cả Dấu Hỏi Nhỏ.

"Anh Phong, trạm này xuống được đấy. Anh có muốn coi thử nhân duyên của mình không, cứ xuống xem đi. May mắn khéo lại thấy tên "nửa kia" đấy." Lâm Huyền nói nhỏ vào tai tôi.

Nhân duyên của tôi á?
"Thôi xin khiếu. Mấy cái chuyện duyên số này cứ để tùy duyên đi, biết trước chả khác nào bị spoil phim, mất cả hay." Tôi cười, phẩy tay gạt đi.

"Cũng đúng." Lâm Huyền gượng cười, uể oải tựa đầu vào cửa kính.

Tình trạng của cậu ta ngày càng tệ.

"Lâm Huyền, cậu ổn thật không đấy?"

"Không sao đâu anh. Người sống đi chuyến xe này sẽ bị rút cạn sinh khí, ở lâu trên xe thì cơ thể sẽ ngày càng suy nhược." Lâm Huyền giải thích. "Chỉ cần kịp đến bến trước lúc trời sáng là thoát."

"Thế sao anh chả bị sứt mẻ miếng nào?" Tôi hoang mang tột độ.

"Em cũng thấy lạ đây, thế nên lúc đầu em mới tưởng anh không phải người sống." Lâm Huyền cũng chịu chết không giải thích nổi.

Lẽ nào là do cái hệ thống "Phòng Livestream Kỳ Dị" đang chống lưng cho tôi?
Nhưng ý nghĩ đó bị tôi đập tắt ngay tắp lự. Cái hệ thống quái thai đó chỉ rình rình đẩy độ khó nhiệm vụ lên mức địa ngục thôi, làm đách gì có chuyện nó buff cho tôi.

Chắc hẳn phải có nguyên do nào đó khác, nhưng nói chung, đây là một tín hiệu tốt.

Đến giờ, hành khách đã quay lại xe đầy đủ, chiếc xe buýt lại tiếp tục hành trình.

Chẳng biết Dấu Hỏi Nhỏ có tìm được cái tên mình mong muốn hay không, cậu ta cúi gằm mặt, lầm lì ngồi yên ở chỗ của mình, không ho he nửa lời.

Lâm Huyền lộ rõ vẻ bồn chồn, sốt sắng. Cậu ta liên tục ngó nghiêng ra ngoài cửa sổ, ánh mắt chất chứa một mớ cảm xúc hỗn độn không hề ăn nhập với lứa tuổi.

Cứ như thể cậu ta vừa mong ngóng trạm tiếp theo mau đến, lại vừa sợ hãi thời khắc nó xuất hiện.

Nhưng đời nào chiếc xe buýt cà tàng này chịu đạp ga tăng tốc chỉ vì sự sốt ruột của cậu.

Nó vẫn cứ lắc lư, lề mề rùa bò trong cái thế giới xám xịt chẳng có lấy một tia màu sắc này.

Đêm nay đã trôi qua hơn phân nửa.

Xảy ra bao nhiêu chuyện động trời như thế, vậy mà vẫn chưa có biến số nào khớp với gợi ý của buổi livestream lần này.

Vẫn còn những cú "plot twist" đang đợi ở phía trước.

Khẽ thở dài, tôi bất lực tựa lưng vào ghế.

Cơ thể rã rời, tôi đành tranh thủ chút bình yên ngắn ngủi này để dưỡng sức, nhưng thâm tâm thì luôn trong trạng thái báo động đỏ.

Tuy chỉ còn đúng năm trạm nữa, nhưng cái bến cuối cùng đó cảm giác vẫn xa xôi thăm thẳm.

Chưa kể, cái "bến cuối" đó rốt cuộc nằm ở cái xó xỉnh nào, tôi cũng hoàn toàn mù tịt.

Trên đời này, chẳng có gì bào mòn tinh thần con người ta bằng việc dấn thân vào một chuyến đi vô định.

Bởi vì dù có hiểm nguy, bất trắc nào giáng xuống, mày cũng chỉ có nước đưa đầu ra chịu trận chứ chẳng có đường nào mà né.

Thời gian nhích từng chút một. Trạm này trôi qua bình yên đến lạ.

Hai mẹ con kia không giở trò con bò nào cả.

Trong màn sương xám xịt phía trước, lại có ánh sáng le lói hiện ra.

"Tới rồi!"

Lâm Huyền không kìm được bật thốt lên một tiếng nghẹn ngào. Cậu ta ngồi bật dậy thẳng lưng, khuôn mặt trắng bệch bỗng tràn trề kích động, áp tay lên kính cửa sổ, căng thẳng nhìn ra ngoài.

Xuyên qua lớp kính, phóng mắt nhìn từ xa.

Bên cạnh cột mốc của trạm này là một cái đình hóng mát nho nhỏ.

Một ngọn đèn dầu hắt ra ánh sáng xanh lục treo lủng lẳng trên cột, lắc lư ngả nghiêng trong gió lạnh.

Bên trong đình tối lờ mờ, thấp thoáng bóng dáng của khá nhiều người đang ngồi đó.

Ánh mắt Lâm Huyền như muốn xuyên thủng lớp kính.

Xe buýt từ từ tấp vào bến, dừng hẳn.

Những cái bóng trong đình lục tục đứng dậy, tiến lại gần rìa đình.

Lâm Huyền dồn sức đẩy mạnh cửa sổ ra, trợn trừng mắt, căng thẳng soi xét từng bóng người một.