Trải qua bao nhiêu sóng gió, cuối cùng cũng lết được đến bến cuối.
Nhưng nhiệm vụ chông gai nhất vẫn đang chờ phía trước: Làm sao để trở về thế giới thực.
Chiếc xe buýt có thể thuận lợi cập bến, nguyên nhân cốt lõi là nhờ luật lệ của chính nó đã bảo vệ hành khách ở một chừng mực nào đó, giúp chặng đường có kinh sợ nhưng không mất mạng.
Tuy nhiên, nhiệm vụ vẫn chưa kết thúc, phần khó nhằn nhất vẫn còn ở phía sau.
Dù Lâm Huyền liên tục khẳng định cậu ta có cách chuồn khỏi đây, nhưng với việc có gã Thạch Lỗi tâm địa khó lường lẽo đẽo bám theo, tôi chẳng thấy lạc quan chút nào.
Thực ra tôi đã thử rồi, ở cái thế giới này, Chưởng Tâm Lôi hoàn toàn bị phế võ công, tung ra chả có tác dụng gì.
"Hai chú em theo sát vào nhé, ngộ nhỡ lạc là toang đấy." Thạch Lỗi sợ chúng tôi tụt tạt, chốc chốc lại đứng lại chờ, ra cái vẻ người tốt bụng lắm.
Điệu bộ này càng làm tôi tăng max cảnh giác.
"Ông anh yên tâm, chúng tôi vẫn đang theo đây." Tôi đáp ráo hoảnh.
Lâm Huyền càng lúc càng yếu. Hai chân cậu ta nhũn ra, bước đi liêu xiêu, nếu không có tôi xốc nách xốc vai thì chắc sụp xuống từ lâu rồi.
"Cậu em này có vẻ đuối quá rồi nhỉ? Thôi cố tí nữa, nhà anh ngay gần đây thôi, chốc nữa là được ngả lưng rồi." Thạch Lỗi làm bộ quan tâm, xáp lại định giành phần dìu Lâm Huyền với tôi.
"Không... Không phiền anh đâu." Lâm Huyền thở hổn hển xua tay gạt đi.
"Đại ca cứ đi trước dẫn đường đi, cậu ấy để tôi lo là được rồi." Tôi chốt hạ với Thạch Lỗi.
"Sao anh em mình cứ phải khách sáo thế nhỉ." Thạch Lỗi cười hề hề. "Thế hai chú bám sát vào, trong này không phải chỗ để đùa đâu, đi lạc là không có cửa ra nữa đâu."
"Chúng tôi hiểu."
Nghe vậy Thạch Lỗi mới chịu cất bước đi trước dẫn đường.
Thành phố này có vẻ cực kỳ rộng lớn. Xuyên qua màn sương xám xịt, tôi lờ mờ thấy bóng dáng của vô số công trình kiến trúc kỳ quái, nhưng có căng mắt ra cũng chẳng nhìn rõ hình thù.
Bốn bề là những bóng đen chập chờn thoắt ẩn thoắt hiện. Cảnh vật tĩnh mịch đến mức tôi cứ ngỡ tai mình bị điếc.
Thế giới này không có ánh nắng, cũng chẳng có màn đêm, chỉ tồn tại một màu xám xịt vĩnh hằng.
Cơ thể tôi dường như đã quen với cái lạnh âm u ở đây, bắt đầu tê rần, mất cảm giác.
Chẳng biết phải lội bộ bao lâu nữa mới thoát, cũng không rõ trời đã sắp sáng chưa.
Lòng sốt ruột, tôi móc điện thoại ra định xem giờ. Nhưng khi màn hình sáng lên, tôi đứng hình.
Mục hiển thị thời gian bốc hơi rồi.
"Sao có thể thế được?"
Tôi bật đi bật lại mấy lần, kết quả vẫn y chang. Chỗ đáng lẽ phải hiển thị ngày giờ giờ chỉ còn là một khoảng trắng ởn.
Thời gian của thế giới thực... ở đây hoàn toàn vô giá trị!
Lòng tôi lạnh toát.
Đúng rồi, hỏi đám viewer! Bọn họ đang ở dương gian, chắc chắn phải biết bây giờ là mấy giờ.
Mở khóa màn hình, giao diện phòng livestream đập thẳng vào mắt tôi.
Lượng người xem trực tuyến không nhiều, lúc này khung chat vắng hoe không có lấy một cái bình luận.
Hình ảnh trên sóng livestream chỉ là một màu xám xịt, y như bị sương mù che khuất, ngay cả mặt tôi lên hình cũng mờ mịt.
"Anh em viewer ơi, ai cho tôi biết bây giờ là mấy giờ rồi không?"
Tôi ghé sát miệng vào màn hình, nói nhỏ.
Đợi một lát, chẳng có cái bình luận nào nhảy lên.
"Đi ngủ hết rồi à?"
"Còn ai thức không? Cho tôi biết mấy giờ rồi với?"
Tôi hỏi dồn mấy lần.
Vài giây sau, một thông báo nảy lên.
Thông báo: Nhận được donate 4 cặp hương nến từ Lý Nhật Thiên, trị giá 400 Minh tệ.
Tôi cạn lời.
Ý gì đây, trêu ngươi tôi à?
Âm thầm ném cái donate để báo danh là mình đang xem, nhưng nhất quyết không thèm trả lời giờ giấc.
Nhưng số liệu báo vẫn có mấy chục người đang xem cơ mà, đâu thể ai cũng rảnh háng như cái ông Lý Nhật Thiên này.
Lẽ nào do tôi đang ở một thế giới khác nên bọn họ không gõ được bình luận, hoặc là tôi không đọc được?
Bất lực toàn tập.
Tôi đành hạ điện thoại xuống.
Thông báo: Nhận được donate 4 cặp hương nến từ Lý Nhật Thiên, trị giá 400 Minh tệ.
Thông báo: Nhận được donate 4 cặp hình nhân kim đồng ngọc nữ từ Long Ngạo Thiên, trị giá 4000 Minh tệ.
Thông báo: Nhận được donate 4 cặp hình nhân kim đồng ngọc nữ từ Nam Cửu Tịch, trị giá 4000 Minh tệ.
.......
Số lượng đồng nhất một cách kỳ lạ, toàn là số 4...
Mắt tôi sáng rực lên.
Phải chăng bọn họ đang dùng cách này để báo cho tôi biết... bây giờ là 4 giờ sáng?
"Mọi người ơi, bây giờ là 4 giờ sáng đúng không? Nếu đúng, xin hãy donate quà có số lượng là 1." Tôi bóp chặt điện thoại, thì thầm.
Thông báo: Nhận được donate 1 cặp hương nến từ Lý Nhật Thiên, trị giá 100 Minh tệ.
Thông báo: Nhận được donate 1 cặp hương nến từ Long Ngạo Thiên, trị giá 100 Minh tệ.
Thông báo: Nhận được donate 1 cặp hương nến từ Nam Cửu Tịch, trị giá 100 Minh tệ.
......
"Tôi hiểu rồi, cảm ơn mọi người!" Tôi mỉm cười gật đầu, cất điện thoại đi.
Còn đúng 1 tiếng nữa là trời sáng.
Bắt buộc phải thoát khỏi đây trước lúc bình minh, bằng không sẽ bị nhốt lại cái thế giới này mãi mãi, không bao giờ về được nữa.
Tôi hít một hơi thật sâu, xốc nách Lâm Huyền đang mệt lả, bám theo Thạch Lỗi luồn lách trong sương mù.
"Anh Phong, anh vừa gọi điện thoại à?" Lâm Huyền thắc mắc.
"Đại loại thế, anh vừa hỏi xem mấy giờ rồi. 4 giờ sáng, chắc anh em mình kịp ra ngoài trước lúc trời sáng đấy."
"Lạ thật đấy, ở chỗ này mà anh vẫn gọi điện ra ngoài được..." Ánh mắt Lâm Huyền chứa đầy sự hoang mang. "Thực ra từ đầu em đã lờ mờ đoán anh không phải người bình thường rồi..."
"Thực ra, cậu cũng thế mà, đúng không?" Tôi nhìn Lâm Huyền.
Lâm Huyền sững lại, rồi hai anh em nhìn nhau cười, rất ăn ý không đào bới thêm bí mật của nhau nữa.
"Anh em mình đi được nửa đường rồi đấy. Ráng tẹo nữa là tới cổng thành." Đi được một quãng, Thạch Lỗi ngoái đầu lại báo tin.
"Còn tận một nửa nữa? Với tốc độ này, nếu không có biến thì chắc chắn kịp ra trước lúc hửng đông." Lòng tôi vẫn treo ngược cành cây. Cái cảm giác bị thứ gì đó bám đuôi vẫn cứ như cái bóng dính chặt lấy tôi.
"Lý Vân Phong..."
Tôi vừa định ngoái đầu lại, chợt nghe có tiếng gọi khẽ cất lên từ phía sau.
Toàn thân tôi giật nảy, chân cứng đơ trên mặt đất.
"Lý Vân Phong..."
"Vân Phong..."
Tuy có hơi lạ lẫm, nhưng âm sắc ấy lập tức khớp nối với một giọng nói đã sắp nhòa đi trong ký ức của tôi.
Sao có thể là ông ấy được!?
Bắt gặp giọng nói này ở thế giới này mang ý nghĩa gì, tôi hiểu quá rõ.
Nhưng tôi không dám tin.
"Vân Phong..."
"Vân Phong..."
Tiếng gọi quen thuộc mà xa lạ ấy vẫn đang réo tên tôi.
Hai bờ vai tôi run rẩy, tôi không dám ngoái đầu lại nhìn, chỉ sợ thứ đập vào mắt chính là khuôn mặt trong ký ức đó.
"Anh Phong, anh... anh sao thế?" Nhận ra tôi có biến, Lâm Huyền khó nhọc ngẩng đầu lên hỏi.
"Hình như có người đang gọi anh."
"Á, đừng, đừng thưa!" Lâm Huyền hoảng hốt rít lên. "Bất kể tiếng gọi đó là thật hay giả, cũng mặc kệ anh nhìn thấy ai, tuyệt đối không được đáp lời! Khớp miệng một cái là anh ở lại đây vĩnh viễn đấy!"
Im lặng một thoáng, tôi gật đầu cái rụp: "Anh biết rồi. Đi tiếp thôi."
"Vâng!"
Mặc kệ tiếng gọi văng vẳng bên tai, cũng chẳng thèm ngoái lại xem là ai gọi, tôi cắn răng, xốc Lâm Huyền tiếp tục lết về phía trước.
"Vân Phong..."
"Vân Phong..."
Giọng nói đầy vẻ thân thương ấy xa dần, xa dần rồi lặn mất tăm.
"Hai chú em sao lại đứng đực ra đấy? Lên quá chút nữa là tới cổng thành rồi." Từ trong màn sương mù phía trước, Thạch Lỗi hớt hải chạy ngược lại, sốt sắng giục giã.
Thấy ánh sáng cuối đường hầm, tôi và Lâm Huyền tăng tốc.
Nhưng cái cảm giác bị "vật lạ" bám đuôi lại càng lúc càng rõ rệt.
Tôi cảnh giác ngoái đầu.
Trong làn sương xám xịt đặc quánh, mấy cái bóng đen mờ mờ đang lao thẳng về phía chúng tôi.