Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 217: Tinh Tú Thứ Ba



Đưa mắt nhìn quanh, đây chính là đường Phương Hoa ở khu ngoại ô. Dường như tôi đã đứng chôn chân ở đây suốt cả một đêm qua, chưa từng rời đi nửa bước.

Trên đường chỉ có mỗi tôi và Lâm Huyền. Ba thanh niên kia cùng đi qua cánh cổng thứ ba với chúng tôi, cớ sao lại không thấy bóng dáng?
Lẽ nào chúng quay về đúng cái địa điểm mà chúng bắt xe lúc đầu?

Không đúng, Lâm Huyền đâu có lên xe ở đường Phương Hoa, thế quái nào lại rớt xuống cùng chỗ với tôi?
Đang mải vò đầu bứt tai, Lâm Huyền đã uể oải đứng lên.

"Phải chuồn về nhà thôi, nán lại nữa là ông bà bô em phát hiện mất."
"Cậu nhóc này gan to bằng trời đấy, may mà chưa rơi rụng bộ phận nào." Tôi gác lại mớ câu hỏi trong đầu, cười bảo. "Xe anh đỗ ngay gần đây, để anh ném cậu về một đoạn."

"Đội ơn anh Phong." Lâm Huyền lè lưỡi, rồi tự nhiên đưa tay vỗ vỗ gáy như thể vừa bị con muỗi độc nào chích, gãi lấy gãi để.

Tôi dắt Lâm Huyền ra lấy xe, ực vài ngụm nước rồi rồ ga trực chỉ nhà cậu ta.
Khu ngoại ô thưa thớt lùi dần về phía sau. Xe nhập vào đường lớn, xung quanh bắt đầu sầm uất, nhộn nhịp hẳn lên.

Thành phố này vẫn xô bồ, ồn ào như thường lệ.
Nhà Lâm Huyền nằm trong một khu chung cư cao cấp ở khu Tây.

Hơn nửa tiếng sau, xe tấp vào cổng sau của khu nhà.
"Cảm ơn anh Phong nhiều nhé. Em chuồn đây, có dịp anh em mình liên lạc sau." Lâm Huyền cười toe toét hàm ơn, chả kịp dong dài thêm câu nào đã nhảy tót xuống xe, rón rén lẻn qua cổng.

Tôi giơ tay vẫy chào. Nhìn theo bóng cậu ta khuất dần, hàng lông mày tôi bất giác nhíu chặt lại.
Lúc cậu ta quay người, tôi lờ mờ thấy phần gáy sau của cậu ta có một vết ửng đỏ to đùng. Chả biết là bị sâu bọ cắn hay là vết bớt bẩm sinh nữa.

Cậu ta chạy biến đi nhanh quá, tôi soi không rõ.
Chỉ mong là không có biến gì.

Nhìn bóng Lâm Huyền khuất hẳn, tôi mới đạp ga phóng đi.
Về đến xóm trọ, lúc lao vào phòng tắm tôi mới tá hỏa phát hiện trên người mình nổi đầy những mảng bầm tím to nhỏ đủ cỡ. Ấn vào không thấy đau, nhưng sờ thì tê cứng, bì bì.

Hơn nữa, vùng da đó lạnh toát.
Đây là triệu chứng bị âm khí tàn phá.

Tôi vội vã tròng quần áo vào, phi thẳng ra tiệm thuốc nam hốt một đống lá bưởi, tiện tay quất luôn cái bồn tắm bự chà bá vác về phòng.
Nấu sùng sục một nồi nước lá bưởi đặc sánh, tôi nhảy luôn vào bồn ngâm mình lúc nước còn đang bốc khói nghi ngút.

Làn da lạnh lẽo dần vớt vát lại được chút cảm giác, những vết bầm tím bắt đầu ngứa râm ran.
Ngâm đến độ nửa tiếng, nước trong bồn nguội ngắt tôi mới lóp ngóp bò ra ngoài.

Các mảng bầm đã mờ đi kha khá, nhưng vẫn chưa bay màu hoàn toàn.
Cơ thể rã rời, mệt lả. Lúc ngâm mình tôi suýt thì ngủ gật mấy lần. Tạm thời cứ đi ngủ đã, ba cái âm khí tàn dư này từ từ xử lý sau.

Cố lết cái thân tàn đi úp bát mì gói lót dạ, ăn xong tôi đổ vật ra giường, ngủ không biết trời trăng mây đất gì nữa.
Hình như tôi mớ thấy cả đống giấc mơ hỗn độn.

Lúc mở mắt ra, mồ hôi ướt sũng nhẹp cả áo quần y hệt như vừa bị ném xuống hồ vớt lên. Tay chân bủn rủn, người vẫn mệt rã rời.
Uống một ngụm trà nóng, rửa mặt bằng nước ấm, order thêm cuốc đồ ăn ngoài. Chén xong, tôi lại cắm đầu đun thêm nồi nước bưởi ngâm mình phát nữa, cơ thể cuối cùng cũng hồi phục lại được bảy tám phần.

Đến lúc này tôi mới có hứng ngồi xuống, châm điếu thuốc, mở cái điện thoại chuyên dụng để livestream lên.

Chúc mừng Streamer, nhiệm vụ livestream lần này đã hoàn tất! Buổi livestream thu về 32.500 Minh tệ tiền donate.
Tổng Minh tệ hiện tại: 117.500. Đạt mốc Minh tệ quy định, nhận phần thưởng bất ngờ.
Phần thưởng tùy chọn: Bột Đuổi Rắn, «Thuật Cắt Giấy», 3 lá bùa cấp Trung ngẫu nhiên. (Chọn 1 trong 3).
Hoàn thành 3 nhiệm vụ cấp 8, thăng hạng lên Streamer cấp 7. Nhận phần thưởng đặc biệt: 1 lượt quay trúng thưởng ngẫu nhiên.

Đách thèm nghĩ ngợi, tôi ấn nút vào thẳng giao diện quay thưởng.
Cái đĩa quay tròn vo lại hiện ra, ngón tay xương xẩu trắng ởn chỉ vào ô trống.

Đĩa quay chia làm hai nửa đỏ đen rõ rệt. Mỗi màu chứa ba phần quà.
Phần màu Đỏ: Bùa cấp Thượng ngẫu nhiên, Kumanthong, Mặt nạ da người.
Phần màu Đen: Mỡ người, Minh Kính, Vé lên xe buýt ma (Loại Đặc Biệt).

Quà cáp cơ bản vẫn na ná lần trước. Khác cái là Sợi Dây Thắt Cổ bị tôi hốt mất rồi, thay vào đó là cái Vé xe buýt ma.
Vé xe?
Đờ mờ nó, cái chuyến xe hãm tài đó cho tiền tôi cũng đách thèm bước lên lần thứ hai!

Tôi nheo mắt, chắp tay khấn vái tứ phương, cầu trời khấn Phật cho cái kim đừng có đậu vào ô đó.
Bấm nút Quay, ngón tay xương khô bắt đầu quay tít thò lò, rồi từ từ chậm lại.

Tôi trố mắt ếch, mắt không dám chớp lấy một cái.
Ngón tay trắng hếu chầm chậm lê lết, hướng thẳng vào ô Vé xe buýt.

Tôi thót dái, chuẩn bị chửi thề đến nơi thì cái kim lại nhích lên một ly, đỗ xịch vào ô Minh Kính.
"Mẹ bà nó..."
Tim đập như đi tàu lượn siêu tốc. Tôi thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm.

Bấm xem hướng dẫn sử dụng Minh Kính.
Chiếc gương đồng cổ xưa đến từ cõi U Minh, có khả năng soi rõ nguyên hình của mọi âm vật.

Có vẻ cũng xài được, giống giống kính chiếu yêu.
Nghe có vẻ ngon xơi, ít nhất lần sau lên sóng còn biết đường phân biệt đứa nào là người, đứa nào là quỷ.

Nhấn nút Nhận.
Tôi quay lại giao diện chọn phần thưởng của nhiệm vụ.

Bột Đuổi Rắn: Bột bào chế từ nguyên liệu đặc biệt, có tác dụng xua đuổi mọi loài rắn, khiến chúng không dám bén mảng tới. Thời gian tác dụng: 2 canh giờ.
«Thuật Cắt Giấy»: Một trong những bí thuật độc môn của phái Trát Chỉ (Làm vàng mã). Ghi chép toàn bộ phương pháp cắt giấy. Tu luyện thành tài, kết hợp với thuật Trát Chỉ có thể thăng cấp thành Đại sư Trát Chỉ.
Bùa cấp Trung x 3: Cứ random mà bốc, xui ráng chịu.

Đại sư Trát Chỉ là cái khỉ mốc gì?
Buổi livestream vừa rồi hung hiểm là thế, vậy mà phần thưởng rớt ra trông chả có vẻ gì là hấp dẫn cả.

Bột Đuổi Rắn loại từ vòng gửi xe, tôi đang có cả đống.
Còn cái Thuật Cắt Giấy này... Tôi lưỡng lự. Bất giác nhớ lại hồi ở thôn Trăng Tròn, mấy cái hình nhân bé xíu cầm đuốc mà bà ngoại Mộc Bạch hay xén ra.

Hình như bà ấy có lỡ mồm nhắc đến phái Cắt Giấy thì phải?
Nâng lên đặt xuống chán chê, tôi quyết định chốt đơn Thuật Cắt Giấy.

Có Chưởng Tâm Lôi gánh team rồi, nhu cầu dùng bùa chú của tôi cũng sụt giảm. Thôi thì cứ lôi cái bí kíp này về xem nó là thần thánh phương nào.

Năm phút sau, shipper gõ cửa.
Rọc nát cái thùng carton, bên trong là một cuốn sách cổ đóng gáy chỉ và một chiếc gương đồng chạm khắc tinh xảo.

Mặt gương đồng đánh bóng màu vàng chóe nhưng soi vào mờ mịt, chỉ soi ra cái bóng hình người lờ mờ.
Mặt sau chạm khắc một hình đầu lâu gớm ghiếc, sống động y như thật.

Nếu đã là bảo bối soi nguyên hình âm vật, thì đây phải là đồ tốt mới đúng, thế quái nào lại bị nhét vào phần Đen của vòng quay nhỉ?
Lắc đầu ngao ngán, tôi quăng cái gương sang một bên, lật cuốn sách cổ ra soi.

Bìa sách không thèm ghi tên, rách bươm, lại còn bị mọt gặm nham nhở.
Lật giở từng trang giấy ố vàng, bên trong là chi chít chữ lít nhít. Nét chữ thì như gà bới, nguệch ngoạc khó đọc dã man.

Tác giả của cuốn bí kíp này chắc hồi xưa trốn học môn Tập làm văn.
Sách còn đính kèm cả hình minh họa. Cái nét vẽ này, dùng ngôn ngữ mạng bây giờ thì gọi là "nét vẽ tâm linh".

Cầm cái cuốn bí kíp rách nát này đọc lấy đọc để một hồi, tôi nhận ra nó chỉ đơn thuần là một cuốn cẩm nang dạy cách cắt giấy thủ công.
Bí thuật thất truyền cái nỗi gì?
Chỉ thế này thôi á?

Tôi bực mình lật dở về sau, rốt cuộc cũng vớt vát được chút hy vọng.
Phần sau dạy cách cắt các loại hình nhân giấy khác nhau. Trong đó có cả loại Hình nhân con rối từng xuất hiện trong danh sách phần thưởng, và cả cái loại hình nhân bé xíu cầm đuốc của bà ngoại Mộc Bạch nữa.

Máu tò mò nổi lên, tôi lật một mạch đến trang cuối. Trên đó chỉ chỏng chơ một dòng chữ cụt lủn.