Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 28: Không Sống Qua Đêm Nay



Lưỡi dao có vẻ như đâm trúng một tảng thịt chết cứng đơ. Không đâm thủng được, nhưng cũng phần nào cản lại bước tiến của con quái vật.

Chẳng còn tâm trí đâu mà đánh đấm, tôi bám men theo chân tường cắm đầu bỏ chạy.

Bóng tối mịt mù làm tôi vấp ngã liên tục, va đập vào đồ đạc, trên người thêm không biết bao nhiêu vết bầm tím.

Tiếng bò lồm cồm bạch bạch của con quái vật bám sát ngay phía sau, hệt như giòi bám trong xương, tống đi không được.

Trong lúc cấp bách, tôi vơ đại một khúc gỗ, ném mạnh sang một bên.

Lạch cạch! Khúc gỗ rơi xuống đất, đồng thời tôi hãm tốc độ lại, rón rén dán lưng vào tường, rút người chui tọt vào một góc.

Con quái vật có vẻ đã bị thu hút về phía tiếng động khúc gỗ.

Tôi tranh thủ thở dốc. Toàn thân đau nhức, quần áo dính đầy mạng nhện, mũi toàn mùi bụi bặm nhưng thần kinh không dám buông lỏng dù chỉ một giây.

Con dao đa năng sắc bén là thế mà không làm xước được da thịt con quái vật, đủ hiểu lớp da của nó cứng cỡ nào. Tay cầm dao của tôi đã ướt đẫm mồ hôi.

Nhưng tôi vẫn chưa định dùng bùa trừ tà. Mới mở một cỗ quan tài mà đã thế này, ba cỗ còn lại, đặc biệt là cỗ quan tài đỏ kia, ai biết sẽ chui ra thứ quái quỷ gì nữa.

Chưa đến bước đường cùng thì chưa được lôi bùa ra xài.

Không biết con quái vật này có điểm yếu gì, làm sao mới giết được nó.

Đang vắt óc suy nghĩ, tiếng bò bạch bạch lại hướng về phía tôi.

Bị phát hiện rồi!

Thót tim, tôi vung dao chém loạn xạ vào không khí rồi cắm đầu chạy tiếp.

Vài lần thử nghiệm, tôi nhận ra cho dù tôi có trốn vào góc nào, nó cũng tìm ra được.

Cửa hàng tối om như mực thế này, nó dùng cái gì để định vị tôi?

Mắt nhìn xuyên màn đêm? Hay mùi hương?

Dù là gì thì cũng đéo liên quan tới ánh sáng. Tôi dứt khoát bật đèn pin điện thoại lên. Ít nhất có tí ánh sáng chạy còn mượt hơn.

Ánh sáng yếu ớt chỉ đủ soi vùng quanh người. Tôi lúc này chẳng khác nào con đom đóm trong đêm, chỉ biết bán sống bán chết chạy, còn không dám ngoái đầu nhìn lại xem hình thù con quái vật trông ra sao.

Con quái vật bám sát nút, tốc độ không hề chậm. Tôi phải vắt chân lên cổ mà chạy mới không bị nó đuổi kịp.

Thể lực con người có hạn, tôi không thể chơi trò mèo vờn chuột với nó cả đêm được.

Não bộ chạy hết công suất, vừa chạy tôi vừa tính đường thoát, chợt nghĩ đến một vấn đề.

A Hương biến đâu rồi?

Cô ta có vẻ đã rành rẽ tập tính của con quái vật này nên đã tìm chỗ nấp từ trước. Nhưng tôi chạy muốn nát cái tiệm này rồi mà vẫn không thấy bóng dáng cô ta đâu.

Cô ta dùng cách gì để thoát khỏi sự truy sát của quái vật?

Lại còn cả Vô Danh nữa, biến mất tăm mất tích. Cả một người lớn chừng ấy, chẳng lẽ bị con quái vật nuốt chửng nguyên con rồi?

Mồ hôi lạnh lại túa ra ướt lưng, hai chân bắt đầu bủn rủn.

Tốc độ vừa chậm lại một nhịp, gió lạnh đã rít gào sau gáy. Tôi cắn răng tăng tốc.

Con người không thể cứ duy trì trạng thái chạy nước rút mãi được. Không bao lâu sau, tôi đã bị dồn vào chân tường.

Hai chân run bần bật, thở hồng hộc, tôi đưa tay mò vào túi áo ngực.

Mẹ kiếp!

Đành phải xài lá bùa trừ tà duy nhất này sao?

Đèn flash điện thoại chiếu thẳng về phía trước. Dưới ánh sáng trắng nhợt nhạt, một bóng đen kỳ dị đang dùng bốn chân lao tới thoăn thoắt.

Cơ thể tôi căng cứng, giọt mồ hôi lạnh chảy dọc từ trán xuống cằm, từng bó cơ đều co rúm lại.

Bạch... bạch...

Gần rồi, gần thêm chút nữa.

Ngay khi một khuôn mặt méo mó nham nhở vừa lọt vào rìa vùng sáng, một mùi hương dịu nhẹ xộc tới, theo đó là một bàn tay mềm mại lạnh ngắt bịt chặt lấy miệng và mũi tôi.

Tôi hoảng hồn, tay bật ra như lò xo, mò ngay xuống con dao giấu ở thắt lưng.

"Nín thở!" Giọng A Hương vang lên sát bên tai, nhỏ và cực kỳ dứt khoát.

Tay tôi khựng lại trên cánh tay cô ta. Chỉ cần cô ta dám giở trò, tôi sẽ không ngần ngại quăng cô ta cho con quái vật xơi tái. Kẻ định hại mình thì lấy đâu ra mà thương hoa tiếc ngọc?

Khuôn mặt quái vật dừng ngay ở rìa ánh sáng. Nó dường như mất phương hướng, xoay đầu nhìn dáo dác xung quanh một hồi rồi lồm cồm bò sang hướng khác.

Nhìn loáng thoáng, con quái vật này có mái tóc dài bù xù, cái bụng thì phình to.

Bạch... bạch... Hình dáng kỳ dị của con quái vật hòa vào màn đêm, lúc gần lúc xa, chưa hề từ bỏ ý định săn mồi.

Bàn tay A Hương từ từ nới lỏng khỏi miệng mũi tôi.

Phổi tôi như muốn nổ tung, tham lam hít một hơi thật sâu rồi lại tiếp tục nín thở.

Đến nước này tôi đã hiểu, cách con quái vật định vị con mồi chính là thông qua nhịp thở.

Lấy tay quệt mồ hôi lạnh trên trán, tôi quay sang nhìn A Hương đầy cảnh giác.

Sao cô ta lại cứu tôi?

Dưới ánh đèn nhợt nhạt, khuôn mặt thanh tú của cô ta trắng bệch, đôi mắt đen láy như mực toát ra một thứ vẻ đẹp vô cùng ma mị.

A Hương mỉm cười nhẹ với tôi, sau đó ngồi xổm xuống, cẩn thận quan sát động tĩnh của quái vật.

Có thể thấy rõ cô ta cũng rất sợ con quái vật này, chẳng qua là nắm rõ tập tính của nó nên mới biết cách né tránh.

Thế còn vô số vết răng trên tay Vô Danh? Chứng tỏ hắn không phải mới bị cắn lần đầu. Chẳng lẽ lúc quái vật bò ra khỏi quan tài, hắn không biết nín thở sao?

Hay vết răng trên người hắn là do một thứ khác cắn?

Trong lòng đầy rẫy nghi vấn, tôi cũng bắt chước A Hương ngồi xổm xuống, cố nín thở đến mức không chịu nổi nữa mới dám hớp một ngụm khí.

Quái vật sục sạo khắp cửa hàng rất lâu, bò bò rồi lại dừng dừng. Không tìm được mục tiêu, nó có vẻ cáu kỉnh, đập phá vỡ nát cơ số đồ đạc cũ kỹ.

Lượn lờ vô định vài vòng, cuối cùng nó cũng chịu bò lại vào cỗ quan tài thứ ba.

Cửa hàng quan tài trở lại vẻ tĩnh lặng như ban đầu.

A Hương rõ ràng thở phào nhẹ nhõm. Cô ta bước ra khỏi góc tối, vẫy vẫy tay gọi tôi.

"Không muốn thứ già khú này bò ra lần nữa thì qua đây phụ tôi đậy nắp quan tài lại."