Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 29: Cái Xác Treo Trên Xà Nhà



Cùng cô ta đậy nắp quan tài á?

Tôi đứng thẳng dậy, nhìn A Hương đầy nghi ngờ, chần chừ không chịu nhúc nhích.

"Đến giờ phút này rồi mà anh vẫn không tin tôi? Biết thế hồi nãy chẳng thèm cứu, để cái thứ già khú kia nhai đầu anh cho xong!" A Hương bực dọc, giận dỗi tự mình bước tới đẩy tấm nắp hòm nặng chịch đang vứt chỏng chơ dưới đất.

Cô ta chân yếu tay mềm, cắn răng đẩy nửa ngày cũng chỉ lết được cái nắp đi một quãng, mồ hôi ướt đẫm cả áo.

"Giúp thì được, nhưng tôi có một điều kiện." Tôi tiến lại gần thêm một chút, giữ giọng lạnh tanh.

"Điều kiện gì?" A Hương dừng tay, ngạc nhiên nhìn tôi.

"Kể cho tôi nghe quan hệ giữa mấy người và cái tiệm này, cùng với mục đích của mấy người đêm nay."

"Tôi nói rồi mà? Bố tôi là đời chủ thứ hai. Ông ấy thắt cổ ở đây, hôm nay là ngày giỗ, tôi đến thắp nhang cho ông." A Hương lặp lại bài ca cũ.

"Chỉ thế thôi sao? Thế còn Vô Danh?"

A Hương khựng lại một nhịp rồi mới đáp: "Vợ hắn là đời chủ thứ ba, cũng treo cổ chết tại đây. Về phần mục đích của hắn đêm nay... chắc cũng giống tôi, về thăm vợ."

"Chẳng phải cô bảo vợ hắn bị hắn lừa đến chết sao? Tuyệt tình như thế, hắn mò về đây làm cái đéo gì?"

"Anh nghĩ hắn muốn về chắc?" A Hương cười gằn. "Nếu không về giúp vợ hắn giải quyết tâm nguyện, hắn có chạy đằng trời cũng đéo thoát."

"Tâm nguyện của vợ hắn là gì?"

"Làm sao tôi biết được?" A Hương bắt đầu tỏ vẻ khó chịu. "Rốt cục anh có giúp hay không? Thời gian có hạn, lằng nhằng mãi, thứ già khú kia mà bò ra nữa là ăn cám cả lũ đấy!"

"Tôi còn một câu hỏi cuối." Tôi vẫn không vội ra tay.

"Gì nữa?"

"Theo như cô nói, thứ tự quan tài tương ứng với các đời chủ, vậy cái thứ vừa bò ra lúc nãy... chính là vợ của Vô Danh sao?"

"Chuẩn rồi."

"Vợ hắn rốt cục đã biến thành cái quỷ gì thế?"

A Hương liếc mắt nhìn cỗ quan tài thứ ba, nói: "Già, ốm nhom, lại còn xấu xí. Cụ thể nó là cái giống gì thì tôi cũng chịu. Tự anh qua mà nhìn chẳng phải sẽ rõ sao?"

"Nhưng mà, bà ta bị Vô Danh nhốt ở đây mấy ngày liền, đói khát không chịu nổi mới phải treo cổ. Biết đâu chừng, tâm nguyện của bà ta là nhai xương nuốt thịt Vô Danh cũng nên."

Nụ cười cợt nhả của A Hương làm tôi lạnh toát sống lưng.

"Thế còn bố cô? Vì lý do gì mà tự tử?"

"Anh hỏi nhiều thế nhờ? Cần nói tôi đã nói rồi, túm lại là có giúp hay không?" A Hương nhíu mày, từ chối trả lời thêm.

"Giúp." Tôi gật đầu. "Cô cứ đứng đó, để tôi tự làm."

A Hương sững sờ, ngay sau đó nở một nụ cười nhạt thếch, khoanh tay đứng sang một bên xem kịch.

Tôi đút điện thoại vào túi áo, bước tới dùng sức đẩy nắp hòm sát vào thân quan tài, rồi ôm hẳn lên đậy lại.

Quan tài làm bằng gỗ thịt, chỉ riêng cái nắp đã nặng trịch. Tôi phải dùng hết sức bình sinh mới đậy kín lại được.

Vì điện thoại nằm trong túi áo bị vải che mất ánh sáng, từ đầu chí cuối tôi không nhìn rõ được diện mạo con quái vật bên trong. Loáng thoáng thấy nó mang dáng vẻ con người, tứ chi khẳng khiu như cành củi nhưng cái bụng thì trương phình lên như ễnh ương.

Nghĩ đến việc Vô Danh có khả năng đang nằm gọn trong cái bụng ễnh ương kia, tôi bất giác rùng mình.

Giữa hai vợ chồng bọn họ rốt cuộc có thâm thù đại hận gì mà Vô Danh lại khóa trái cửa tiệm để bỏ đói vợ mình?

Xem ra, câu chuyện của từng đời chủ tiệm ở đây đều không hề đơn giản.

Và A Hương chắc chắn cũng đang giấu giếm sự thật về người bố của mình.

Phủi tay, tôi quay lại bàn thờ châm lại ngọn nến đỏ.

A Hương cúi gằm mặt, hai tay đan vào nhau như đang giấu thứ gì đó. Chẳng nhìn rõ biểu cảm, cũng không biết cô ta đang toan tính chuyện gì.

Ánh nến bập bùng, bốn cỗ quan tài nằm im lìm giữa phòng. Ánh sáng chập chờn như muốn cảnh báo bất cứ lúc nào cũng có thứ gì đó sẵn sàng bật nắp chui ra.

Tôi nhìn đồng hồ thêm lần nữa.

Còn đúng 2 tiếng nữa là trời sáng.

Khoảng thời gian không quá dài, nhưng lại mang đến cảm giác "bóng tối trước bình minh", dường như những điều kinh khủng nhất vẫn còn đang chờ chực phía sau.

"Vãi lúa, cái thứ bò ra từ quan tài lúc nãy là ma thật à?"
"Chủ phòng, bối cảnh với chi tiết lần này làm sống động phết! Mẹ nó, dọa tao đái ra quần!"
"Niệm chú Tám chữ chân ngôn đi, diệt gọn mọi loại trâu bò rắn rết!"
"Bình luận hộ thể!"

Trên kênh livestream lúc này vẫn còn khá nhiều người xem bám trụ. Nhìn những dòng bình luận nhảy múa, tôi cười thầm chua chát. Giá mà tất cả những thứ này là dàn dựng thì tốt biết mấy.

"Cỗ quan tài đầu tiên sao không thấy người nhà đến viếng?" Tôi lên tiếng phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Muốn sống sót nốt quãng thời gian còn lại, biết thêm chút thông tin cũng chẳng thừa.

"Cả nhà họ chết sạch cả rồi, anh nghĩ xem ai viếng?" A Hương vặn lại.

"Thế còn cỗ quan tài màu đỏ kia, cô biết gì về nó? Lão chủ đời thứ tư rốt cuộc là sống hay chết?"

"Hình như anh hỏi hơi bị nhiều thì phải?" A Hương nhìn tôi với ánh mắt đầy thâm ý. "Anh đừng vội mừng sớm thế. Vở kịch đêm nay mới chỉ bắt đầu thôi, cái thứ già khú ban nãy mới chỉ là món khai vị."

"Cái gì cơ?" Tim tôi rơi tọtp xuống dạ dày. Quả nhiên.

Còn chưa kịp hỏi thêm câu nào, ngọn nến vàng vọt đột ngột phụt tắt, cả cửa hàng lại chìm vào bóng tối đen đặc.

Trong khoảng không u ám ấy, dường như có vô số thứ đang nhúc nhích.

"Vở kịch bắt đầu rồi, anh đéo sống nổi qua đêm nay đâu!" A Hương nhe răng ra cười, một nụ cười tà dị đến rợn người.