Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 30: Đêm Định Mệnh (Sao Phòng Trực Nhật)



Nụ cười của A Hương làm tôi lạnh buốt từ đầu tới chân.

"Chỉ có tôi mới cứu được anh. Điều kiện duy nhất: Cùng tôi dập đầu trước quan tài của bố tôi. Suy nghĩ kỹ rồi báo lại." A Hương nhoẻn miệng cười quỷ dị rồi lùi dần vào bóng tối, biến mất dạng.

Cửa hàng quan tài dường như chỉ còn lại mình tôi. Bóng tối ập đến từ tứ phía, bóp nghẹt lấy không gian, như muốn nuốt chửng lấy tôi.

Hơi thở trở nên nặng nhọc, ngực như bị tảng đá tảng đè ép.

Ngọn nến đỏ đánh lửa kiểu gì cũng không cháy nổi, cứ như thể có ai đó vô hình đang đứng cạnh thổi phù phù.

Vứt luôn cây nến, tôi siết chặt chiếc điện thoại đang livestream, định lùi về sát tường để lưng còn có chỗ dựa.

Ngay khoảnh khắc xoay người, hình như có một cái bóng đen nhỏ thó xẹt qua. Đợi đến khi tôi lia ánh sáng điện thoại qua đó thì chẳng còn gì nữa.

"Hí hí hí!" Xa xa trong bóng tối, vọng lại tiếng cười lanh lảnh của trẻ con.

Trẻ con sao?

Trong não tôi lập tức nhảy số đến câu chuyện của tay chủ tiệm đời đầu tiên.

Hắn ta đã giết vợ con mình, giấu xác ngay dưới gầm giường...

Da đầu tê dại, tôi lùi nhanh về sau.

Cổ bỗng thấy lành lạnh, đầu nhứ va vào thứ gì đó lơ lửng.

Cơ thể cứng đờ, tôi hất ánh sáng điện thoại lên trên, đồng tử co rụt lại.

Trong ánh sáng nhợt nhạt đang rung lên bần bật, là những đôi chân to nhỏ đủ cỡ đang đung đưa nhè nhẹ. San sát nhau. Số lượng tuyệt đối nhiều hơn bốn người.

Tim tôi như muốn văng ra khỏi lồng ngực. Hai chân run rẩy đến không đứng vững, nhịp thở đứt quãng. Tôi gập người rón rén lùi về phía sau, đến khi lưng áp chặt vào bức tường lạnh lẽo mục nát mới thôi.

Rốt cuộc đã có bao nhiêu người treo cổ trong cái tiệm chết tiệt này?

Đáng sợ hơn nữa, âm thanh mở nắp quan tài lại vang lên.

Ánh sáng từ màn hình điện thoại cứ như bị bóng tối ăn tươi nuốt sống, làm tôi đéo thể phân biệt nổi tiếng mở nắp phát ra từ cái hòm nào.

"Hí hí hí! Hí hí hí!"

Tiếng cười trẻ con lanh lảnh lại ré lên.

Theo sau đó là tiếng khóc xé ruột của đàn bà, tiếng gầm gừ giận dữ của đàn ông.

Những thi thể treo lủng lẳng trên xà nhà cũng bắt đầu đung đưa dữ dội, như thể giây tiếp theo sẽ đứt dây rơi phịch xuống đất.

Tất cả những thứ ma quỷ trong cái tiệm này đang đồng loạt túa ra, dường như muốn hoàn thành nốt một nghi thức nào đó trước lúc bình minh.

Sự kinh hoàng ập đến như thác lũ!

So với những thứ này, chuyện của Vô Danh lúc nãy đúng chỉ là muỗi, là món khai vị rẻ tiền.

Âm khí cuồn cuộn dâng lên. Tiệm quan tài giờ lạnh buốt như hầm băng, như muốn đông cứng cơ thể tôi lại.

Vô số cái bóng lướt qua lướt lại trong bóng tối, đủ loại tạp âm gào thét hỗn loạn xen lẫn nhau. Còn tôi thì chẳng thể làm gì khác ngoài việc giương mắt nhìn chúng ập đến.

Không còn chỗ nào để trốn.

Khung cảnh trước mắt đủ sức đánh sập ý chí của bất kỳ kẻ nào. Nếu không nhờ lá bùa an thần, có lẽ tôi đã gục ngã từ lâu, bất chấp tất cả mà cầu xin A Hương cứu mạng.

Nhưng tôi thừa biết, làm thế có khi tôi còn chết nhanh hơn.

Phải làm sao đây?

Bây giờ phải làm cái quái gì đây?

Tôi lôi nốt lá bùa trừ tà cuối cùng ra, nắm chặt trong tay.

Chỉ còn chưa đầy hai tiếng nữa, tôi tuyệt đối không nhận thua. Dù thế nào đi nữa cũng phải trụ cho bằng được.

Phựt!

Ngay trên đỉnh đầu chợt vang lên tiếng dây thừng đứt đoạn. Tôi còn chưa kịp định hình thì một đôi chân lạnh ngắt, cứng đơ đã giẫm phịch lên vai tôi.

Trong phút chốc, bờ vai như gánh tảng đá ngàn cân, toàn thân cứng đờ, không thể kiểm soát.

Khóe mắt tôi liếc thấy một đôi giày vải đen rách rưới. Vài ngón chân tím tái bẩn thỉu thò ra ngoài, tỏa ra mùi hôi thối đặc trưng của xác chết rữa.

Đôi chân trên vai nhúc nhích một cái, tôi liền cử động theo một cái, hệt như một con rối bị giật dây.

Hai tay vẫn giữ nguyên tư thế cũ, tôi bước đi với đôi chân nặng như đổ chì. Cảm giác như đang lội dưới nước sâu, mỗi bước đi đều vô cùng gian nan.

Mồ hôi hột vã ra như tắm. Tôi chẳng biết mình đang đi về đâu, vì cơ thể hiện tại đéo còn nghe theo sự điều khiển của tôi nữa.

May mà điện thoại vẫn nằm chặt trong tay. Ánh sáng le lói rọi sáng phía trước, ít ra cũng cho tôi biết mình sắp đâm đầu vào chỗ chết nào.

Từng bước, từng bước, tôi đi sâu vào bóng tối, như bị thủy triều bao vây.

Xung quanh lướt qua những khuôn mặt vặn vẹo đau đớn. Những hốc mắt đen ngòm của chúng đang nhìn tôi chằm chằm đầy thèm khát, y hệt bầy lang sói đói khát bắt được con cừu béo.

Bị đám mắt ấy nhìn chằm chằm đã là sự tra tấn cực độ rồi, huống hồ thứ đang chờ tôi phía trước còn khủng khiếp hơn gấp bội.

Cất từng bước nặng nhọc, dường như tôi đã đi đến chính giữa tiệm. Bây giờ thì tôi đã hiểu "bước tiếp theo" của mình là gì rồi.

Một sợi dây thừng thắt thòng lọng buông thõng từ xà nhà xuống, lọt thỏm vào vùng sáng trắng nhợt nhạt của màn hình điện thoại.

Chiều cao vừa khít với cổ tôi.

Còn ba bước nữa, đầu tôi sẽ chui lọt vào cái thòng lọng đó.

Nếu không phản kháng, kết cục của tôi sẽ y hệt như những cái xác đang lủng lẳng trên xà nhà kia.

Sự sợ hãi có thể đè bẹp một con người, nhưng nó cũng có thể kích phát tiềm năng vô hạn.

Khi chỉ còn cách sợi thòng lọng đúng một bước, hai chân tôi khựng lại, nhất quyết không nhúc nhích thêm.

Tất cả cơ bắp trên người tôi đang gồng lên chống lại sức ép từ đôi chân trên vai. Mặt tôi đỏ gay như gấc, những giọt mồ hôi to như hạt đậu rơi lộp bộp xuống nền tối.

Sống hơn hai chục năm trên đời, tôi chưa bao giờ liều mạng đến mức này.

Đám ảo ảnh xung quanh bắt đầu điên cuồng cuộn trào, phát ra những tiếng gào rít thê lương như sói tru quỷ khóc. Bọn chúng phấn khích, nôn nóng, hồi hộp, giống như đang hò reo cổ vũ cho đôi chân trên vai tôi vậy.

"Không ngờ mày ngoan cố đến thế. Để tao giúp mày một tay!"

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lẽo rót thẳng vào màng nhĩ, ngay sau đó, một đôi bàn tay lạnh ngắt, nhơm nhớp áp chặt vào lưng tôi.