Con chó to xác kia phát điên rồi?
Tôi vội hỏi: "Cô đem nó đi thú y kiểm tra chưa? Có phải bị bệnh gì không?"
"Đưa qua phòng khám rồi. Bác sĩ bảo Lu-ca chỉ bị suy nhược do bỏ ăn thôi, ngoài ra không có bệnh lý gì cả. Nói ra cũng kỳ, hễ đưa nó ra khỏi khu đô thị này là nó lại ngoan ngoãn bình thường."
Tôi ngẫm nghĩ một lúc rồi đưa ra phán đoán:
"Cô Tống, nói cô đừng giận. Người ta thường bảo chó có linh tính, mắt chúng nhìn thấy được những thứ con người không thấy. Có khi nào nó phát hiện ra thứ gì đó trong nhà cô không?"
Cô Tống ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt trũng sâu nhìn tôi trân trân.
"Ý cậu là, nhà tôi có... có ma?"
"Tôi cũng không dám chắc, đây chỉ là suy đoán cá nhân thôi. Hoặc biết đâu phong thủy nơi này làm nó thấy khó chịu."
Bản thân tôi cũng chẳng dám khẳng định, chỉ là linh cảm cứ mách bảo cái khu đô thị này chỗ nào cũng quái gở, nhưng quái ở đâu thì lại chẳng chỉ mặt gọi tên được.
Cô Tống kéo lại chiếc khăn choàng, chìm vào im lặng.
"Thực ra không chỉ có Lu-ca, ngay cả tôi cũng thấy không ổn chút nào. Cái cảm giác ấy bắt đầu từ lúc tôi dọn vào đây. Sức khỏe tôi vốn đã kém, nhưng cũng không đến mức thê thảm như bây giờ."
Tôi nhẹ giọng: "Cô Tống, cô cứ kể hết những chuyện rắc rối cô gặp phải ra đây. Nếu giúp được, tôi nhất định sẽ giúp."
"Cảm ơn cậu." Cô Tống mỉm cười, hít một hơi sắp xếp lại câu chữ rồi từ tốn kể.
"Tôi dọn đến khu này mới được ba tháng thôi, mà cảm giác cứ như ba thế kỷ vậy."
"Chắc cậu cũng để ý rồi, khu này rất ít người ở, mà cư dân lại lạnh nhạt với nhau lắm. Bình thường có chạm mặt cũng chẳng ai buồn chào hỏi một câu."
"Cái này thì cũng bình thường thôi, xã hội bây giờ ở đâu mà chẳng thế."
"Tính tôi vốn dĩ không thích ồn ào nên thấy vắng vẻ thế này lại hay, ai ngờ sự tình hoàn toàn không phải vậy."
Cô Tống nói rất chậm, cứ được vài câu lại phải dừng lại, uống ngụm nước để lấy hơi.
Tôi biết sức khỏe cô yếu nên không giục, kiên nhẫn ngồi nghe.
"Hồi mới dọn đến, Lu-ca thỉnh thoảng lại cứ nhìn chằm chằm vào một góc rất lâu, ánh mắt dị thường lắm. Tôi tò mò không biết nó nhìn cái gì, nhưng chạy ra chỗ đó xem thì lại chẳng thấy gì cả."
"Vài ngày sau, Lu-ca bắt đầu sủa nhặng lên với không khí. Tôi dỗ dành kiểu gì cũng không nín. Lúc đó là ban đêm, tôi còn nơm nớp sợ làm phiền hàng xóm, ai dè chẳng thấy ai sang gõ cửa phàn nàn."
"Ngược lại là tôi, cứ nửa đêm là lại nghe thấy mấy âm thanh lục đục kỳ quái vẳng xuống từ tầng 18, ồn đến mức không ngủ nổi. Tôi xuống hỏi ban quản lý thì họ lại bảo căn hộ đó không có người ở."
Ánh mắt cô Tống ngập tràn vẻ bất lực.
"Hôm nay cậu lại bảo tôi trên tầng 18 có đầy đủ đồ đạc sinh hoạt. Tôi thực sự loạn cào cào rồi, chẳng biết nên tin ai nữa."
Tôi móc chùm chìa khóa ra: "Nếu cô không tin, bây giờ có thể theo tôi lên đó kiểm chứng."
"Thôi, tôi sợ nhìn thấy thứ không nên nhìn lắm." Cô Tống hoảng hốt xua tay.
"Thứ không nên nhìn gì cơ?"
Cô Tống day day thái dương đầy vẻ đau đớn: "Trí nhớ của tôi dạo này lộn xộn lắm, tôi cũng chẳng phân biệt nổi đâu là ảo giác, đâu là thật nữa. Trong thang máy, tôi từng đụng mặt một người phụ nữ cả người đầy máu, bước ra ở tầng 18."
Tôi giật thót mình: "Cô còn nhớ mặt mũi người phụ nữ đó ra sao không?"
"Chắc tầm ba mươi tuổi. Cô ta đứng trong thang máy không hé răng nửa lời, còn lại thì tôi không nhớ rõ nữa..." Cô Tống nheo mắt, cố vắt óc nhớ lại. "Lúc đó tôi sợ chết khiếp. Vừa lao ra khỏi thang máy là tôi chạy ngay đi tìm bảo vệ, nhưng họ đều bảo không hề thấy người phụ nữ nào như thế."
Tuổi tác khớp.
Càng lúc càng có nhiều manh mối chỉ ra chị Hồng chính là chủ nhân của căn 1802.
Nhưng tại sao bảo vệ và ban quản lý lại khăng khăng nhà đó bị bỏ trống? Ban quản lý có lý do gì để gây khó dễ cho cư dân như vậy?
Điểm này tôi vẫn không sao lý giải nổi.
"Thật ra cậu cũng đừng tin sái cổ những gì tôi nói. Có những lúc chính bản thân tôi còn chẳng phân biệt được ký ức nào là thật, ký ức nào là hư ảo do mình tự tưởng tượng ra."
"Thỉnh thoảng bên ngoài cửa sổ tự dưng thò ra một bàn tay người, hoặc có cái bóng xẹt qua. Nhưng nhà tôi ở tận tầng 17, làm quái gì có ai bay lơ lửng giữa không trung được?"
"Có khi bọn họ nói đúng, chắc do tôi ốm yếu quá nên sinh ảo giác thôi."
Cô Tống ngả người ra ghế sofa một cách mệt mỏi, vẻ mặt xót xa, dường như những chuyện này đã vắt kiệt sức lực của cô.
"Cô Tống, đừng nói vậy. Chẳng ai muốn sống một cuộc đời như thế cả. Người trong cuộc thì tối, người ngoài cuộc thì sáng. Cô cứ kể hết mọi chuyện cho tôi nghe, tôi sẽ phân tích giúp cô."
Vừa giúp được cô Tống, vừa khai thác được thêm manh mối, tiện cả đôi đường tội gì không làm.
"Bất luận sự thật ra sao, chí ít nói ra được cô cũng thấy nhẹ lòng hơn."
"Cảm ơn cậu." Cô Tống gật đầu cảm kích. "Cậu yên tâm, tôi sẽ không để cậu mất công vô ích đâu. Tôi nhất định sẽ trả thù lao đàng hoàng."
Nói đoạn, cô hít một hơi rồi tiếp tục kể.
"Bình thường tôi rất ít khi ra khỏi nhà, chỉ thích dắt chó đi dạo sau bữa tối, coi như tập thể dục. Sau vài bận, mấy cậu bảo vệ trong khu mới nhắc khéo tôi là đừng ra ngoài vào buổi tối, cứ về nhà sớm cho an toàn."
"Lúc đó tôi thấy lạ lắm. An ninh ở cái khu cao cấp này đâu đến nỗi tệ thế."
"Sau này tôi mới ngộ ra. Cái sự 'không an toàn' mà bọn họ nhắc đến, không phải là trộm cắp, mà là thứ khác."
Tôi nheo mắt: "Là thứ gì?"
"Tôi cũng không rõ. Nhưng có một lần tôi dắt chó về hơi muộn, trời đã tối mịt. Đêm đó tôi nằm mơ thấy ác mộng. Cảm giác như có rất nhiều người đứng vây quanh giường, chằm chằm nhìn mình. Tôi muốn tỉnh lại mà vùng vẫy cỡ nào cũng không thoát ra được..."
Bóng đè!
Tôi trợn tròn mắt.
Cái cảm giác mà cô Tống miêu tả, giống hệt những gì tôi đã trải qua vào đêm ở trên tầng 18!