Trong căn nhà trống trải vắng lặng, cô Tống run bần bật, vội kéo chặt tấm khăn choàng, sắc mặt trắng nhợt đáng sợ.
"Từ đợt đó trở đi, sức khỏe tôi tụt dốc không phanh. Lúc nào cũng thấy ớn lạnh, dù có mặc đồ dài cũng chẳng thấm vào đâu. Tôi không dám chắc có phải do tối hôm đó về muộn hay không, nhưng từ đó về sau tôi cạch mặt, không bao giờ dám nán lại bên ngoài lúc tắt nắng nữa."
"Cái cảm giác trong cơn ác mộng đó nó chân thật và kinh khủng quá, tôi không muốn trải qua lần thứ hai."
"Tôi rất hiểu cảm giác của cô, mùi vị đó đúng là sống không bằng chết. Cái khu này chắc chắn có vấn đề! Cô Tống, cách tốt nhất bây giờ là cô phải dọn đi ngay lập tức!" Tôi sầm mặt, cực kỳ nghiêm túc nói.
Ban nãy tôi đã dùng Thiên Nhãn quan sát cô. Hai luồng khí xám và đen quyện chặt lấy nhau, hung điềm và xúi quẩy xếp chồng lên nhau, sinh cơ bất ổn, e là nguy hiểm đến tính mạng.
"Dọn đi sao? Nếu đi được thì tôi đã đi từ lâu rồi." Cô Tống cười khổ, lắc đầu. "Tôi chỉ có mỗi căn nhà này, lại chẳng có thu nhập gì. Bỏ nhà đi thì chỉ có nước ra gầm cầu mà ngủ."
Tôi thầm thắc mắc, người đủ tiền sống ở khu chung cư cao cấp như Vân Hối Nhã Uyển sao lại kêu không có tiền?
"Tôi ly hôn rồi, căn nhà này là do chồng cũ để lại." Đọc được sự nghi hoặc trong mắt tôi, cô Tống giải thích.
"Cả đời tôi chưa từng ra ngoài đi làm kiếm tiền, giờ đến tuổi này rồi lại càng không ai nhận. Cứ mỗi tháng đành sống lay lắt dựa vào chút tiền trợ cấp anh ta gửi cho."
"Xin lỗi, tôi không cố ý đào bới chuyện đời tư của cô."
"Không sao, chuyện này cũng chẳng có gì phải giấu giếm. Anh ta mê mẩn một cô gái trẻ đẹp, chẳng buồn liếc nhìn tôi lấy một cái. Trái tim tôi cũng nguội lạnh rồi, tôi cũng chẳng muốn đôi co dây dưa với anh ta thêm làm gì..."
Cô Tống lắc đầu, bỏ lửng câu nói.
Dù cô gầy trơ xương, sắc mặt tiều tụy, nhưng nhìn đường nét ngũ quan là đủ biết thời trẻ cô từng là một mỹ nhân. Thêm vào đó, lời ăn tiếng nói và cử chỉ đều toát lên vẻ đoan trang, tao nhã.
Những người phụ nữ dịu dàng, điềm đạm thế này thực chất luôn mang trong lòng một sự kiêu hãnh ngầm.
Tôi không tỏ ra thương hại cô, chỉ đáp lời: "Nếu không dọn đi được thì đành phải tìm cách khác thôi."
"Trên đời này thực sự có ma quỷ sao?" Cô Tống vẫn thấy khó tin, hay nói đúng hơn là cô không muốn tin.
"Tôi không rõ ma quỷ có thật không, nhưng quả thật có rất nhiều hiện tượng không thể dùng khoa học để giải thích." Tôi chân thành nói. "Nếu cô không phiền, tôi có thể đi kiểm tra một vòng quanh nhà giúp cô."
"Thế thì tốt quá, thực sự cảm ơn cậu."
"Cô Tống đừng khách sáo, tôi cũng chỉ nhận ủy thác, làm đúng bổn phận thôi. Cô không phiền nếu tôi quay video lại chứ?"
"Không sao, cậu cứ tự nhiên."
Tôi cười cười, cầm chiếc điện thoại livestream lên, mở camera quét một vòng quanh nhà.
Quay video chỉ là cái cớ. Mục đích thật sự của tôi là dùng màn hình điện thoại để soi xem trong nhà có thứ gì dơ bẩn hay không.
Nhưng xui xẻo thay, có lẽ vì đang là ban ngày, tôi quét nát từng ngóc ngách trong nhà cô Tống mà vẫn chẳng thu hoạch được gì.
"Cô Tống này, hay là tối nay tôi quay lại nhé. Ban ngày dương khí thịnh, đám âm hồn tà túy đó không dám chui ra đâu."
"Thế thì tốt quá. Để tôi tiễn cậu ra cửa, tiện thể ghé phòng khám thú y xem Lu-ca thế nào."
"Hôm dọn nhà tới đây, con Lu-ca sống chết không chịu bước vào cổng. Tôi cứ tưởng nó chưa quen môi trường mới nên bỏ qua. Giá mà lúc đó tôi để tâm hơn một chút thì nó đã chẳng ra nông nỗi này."
Sau khi tạm biệt cô Tống ở cổng khu đô thị, tôi vặn ga xe máy điện phóng thẳng về khu trọ nghèo tìm Lão Vương què.
Chuyện ở Vân Hối Nhã Uyển quá mức tà môn, tôi tự thấy bản thân không kham nổi.
May quá, hôm nay Lão Vương vẫn chễm chệ ở chỗ bày bầy gian hàng quen thuộc.
Lão đang lớn tiếng chửi đổng với một vị khách, có vẻ như lại đoán quẻ sai bét nhè rồi.
"Cái thời buổi này, người ta đâm ra dị ứng với lời thật lòng! Thằng ranh con, mày đừng cản lão tử, lão phải dạy cho nó một bài học mới được!"
"Thôi đi ông nội, người ta đi xa tít tắp rồi, đừng có làm màu nữa."
"Coi như hôm nay nó mạng lớn!"
Lão Vương hừ lạnh một tiếng, khoanh chân ngồi thụp xuống chiếu, híp mắt đánh giá tôi từ đầu đến chân, mặt mày tỏ vẻ kinh ngạc.
"Ây chà, tướng mạo thằng nhóc mày hôm nay ngộ ghê nha. Trong hung có cát, lại vừa đi quậy ở đâu về đấy?"
"Nhận được mối làm ăn ngon, biết đâu lại vớ bẫm." Tôi vỗ vai lão, cười hì hì. "Kèo thơm thế này sao tôi quên ông được?"
"Lần trước ở nhà họ Hàn ăn chưa đủ no à? Liệu hồn đừng có chúi mũi vào tiền!" Miệng thì chê bôi nhưng tay Lão Vương đã bắt đầu thoăn thoắt dọn hàng.
"Chê tiền mới là thằng ngu!"
"Luật cũ, tao phải được ăn một bữa ra trò đấy."
"Nhìn cái tiền đồ của ông kìa..."
Giải quyết xong bữa trưa vội vã ở khu xóm trọ, tôi đèo Lão Vương phi thẳng tới Vân Hối Nhã Uyển.
Ai ngờ vừa đến cổng, lão chống nạng ngẩng đầu nhìn quanh vài giây rồi quay ngoắt người bỏ đi.
"Này, này, Lão Vương, ông đi ngược hướng rồi, cổng ở đằng này cơ mà."
"Tao có đui đâu! Cái chỗ này là mả người sống, đứa nào chui vào đứa đó gánh hạn!" Lão Vương đi thẳng không thèm ngoảnh đầu lại. Tôi phải trầy trật lắm mới níu được lão lại.
"Mả người sống là sao? Ông nói rõ hơn xem nào?"
"Mày tự mở to mắt ra mà nhìn! Mấy tòa nhà trong kia nối lại với nhau giống hình thù cái gì?"
Tôi nheo mắt, men theo hướng tay lão chỉ để nhìn. Vừa nhìn rõ, mí mắt tôi lập tức giật đùng đùng.
Tất cả các tòa chung cư trong Vân Hối Nhã Uyển, nếu nối các đỉnh lại với nhau sẽ tạo thành một hình bán nguyệt úp chụp xuống mặt đất, trông y xì đúc một cái nấm mồ. Còn cái cổng chính cao sừng sững kia thì chẳng khác nào tấm bia mộ khổng lồ!
Sống trong khu này, khác đéo gì nằm trong mả!