Tôi chợt nhớ lại, hôm rời khỏi Vân Hối Nhã Uyển, Lão Vương bảo trên người tôi sặc mùi âm khí, cứ như vừa ra ngủ ngoài nghĩa địa cả đêm về.
Hóa ra không phải do căn hộ của chị Hồng có vấn đề, mà là toàn bộ khu Vân Hối Nhã Uyển này đều dính dớp.
Ai lại đi thiết kế cái khu chung cư mang hình thù quái gở thế này? Đầu óc tay kiến trúc sư này chứa bã đậu à?
Tôi nhíu mày, bất chợt nảy ra một ý định. Nếu dùng Thuật Thiên Nhãn Quán Khí để nhìn khu này thì cảnh tượng sẽ ra sao?
Trên đời này, không chỉ con người có khí trường, mà nhà cửa, núi non sông suối cũng có khí trường riêng. Chỉ là trước đây đạo hạnh tôi còn non nên không nhìn ra được.
Nhưng bây giờ, sau khi được tẩy tủy phạt cốt nhờ Quả Long Diên, Thuật Thiên Nhãn Quán Khí của tôi đã thăng cấp vượt bậc. Biết đâu lại nhìn ra được mánh lới gì.
Nghĩ là làm, tôi lẩm nhẩm khẩu quyết trong đầu.
Thiên nhãn, mở!
Tôi mở bừng mắt ra.
Cái nhìn này thực sự khiến hồn vía tôi bay sạch.
Toàn bộ khu chung cư chìm trong một màu đen đặc quánh. Âm khí cuồn cuộn bao phủ như một màn sương mù đen kịt, che khuất hoàn toàn ánh mặt trời.
Một người mà hắc khí vây quanh người thì coi như nửa bước đã đặt vào Quỷ Môn Quan.
Vậy cả một khu đô thị bị sương đen bao trùm thì mang ý nghĩa gì?
Người sống ở trong đó, không rước họa vào thân mới là lạ!
Biết chỗ này tà môn, nhưng đéo ai ngờ lại hung hiểm đến mức này!
Nghĩ đến chuyện bản thân đã cả gan chui vào cái Vân Hối Nhã Uyển này mấy lần, mồ hôi lạnh sau lưng tôi vã ra như tắm.
"Thằng nhãi, sao đứng đực ra đấy? Sợ vãi đái ra rồi à?" Giọng Lão Vương kéo tôi trở về thực tại. "Biết nguy hiểm thì cút lẹ lên!"
"Tôi lỡ hứa giúp cô Tống rồi, đàn ông con trai không thể nuốt lời được." Tôi cau mày. "Lão Vương, cái mả người sống này có cách nào phá giải không?"
"Phá giải á? Mày đùa tao chắc?" Lão Vương chỉ tay về phía các công trình xung quanh khu đô thị. "Bên trái là Bạch Hổ chặn cửa, bên phải là Ngũ Hoàng đè hung, trước bít lối ra, sau tuyệt đường sống. Một vùng đất âm sát ngàn dặm mới có một, vốn dĩ đã là vùng đất dữ."
"Nếu xây dựng trụ sở tòa án hay đồn công an có chính khí áp chế thì còn tạm được. Đằng này lại xây cái nấm mồ khổng lồ thế kia, khác nào tà lại thêm tà! Cái chỗ chó chết này hút âm tà như nam châm. Thấy chuyện quái quỷ gì ở đây cũng là chuyện thường ở huyện."
"Trừ phi mày có khả năng đập bỏ toàn bộ đống nhà cửa xung quanh, bằng không thì đừng hòng mơ đến chuyện phá giải."
Lão nói một tràng khiến tim tôi thắt lại: "Thế có cách nào giữ mạng không?"
"Đã bước chân vào mả người sống thì mạng mình đéo do mình tự quyết nữa! Ngoài chuyện cuốn gói dọn đi ngay, hết cách!" Lão Vương túm lấy áo tôi, nét mặt nghiêm trọng tột độ.
"Đấy là còn phải xem sống ở trong đó bao lâu rồi. Nếu quá trăm ngày, có Đại La Thần Tiên giáng trần cũng bó tay!"
"Cô Tống bảo mới dọn vào được ba tháng, chắc vẫn còn vớt vát kịp." Tôi thở phào nhẹ nhõm một hơi, lập tức rút điện thoại gọi cho cô Tống.
"Chỉ có cách dọn đi thôi sao? Nhưng tôi biết đi đâu bây giờ?" Nghe xong, cô Tống thở dài thườn thượt, giọng điệu não nề tuyệt vọng.
"Tạm thời cô cứ ra ở khách sạn vài hôm, rồi từ từ tính tiếp." Tôi khuyên nhủ.
"Cảm ơn cậu, để tôi suy nghĩ thêm đã."
Có lẽ cô Tống vẫn chưa tin hẳn lời tôi, nên không chịu làm theo ngay. Cô ấy dùng điện thoại chuyển khoản cho tôi hai ngàn tệ.
Tôi đã làm hết khả năng của mình, quyết định ra sao là quyền của cô ấy. Chỉ trách số những người vác tiền mua nhà ở đây quá đen đủi.
Thở dài một tiếng, tôi lại cõng Lão Vương quay về khu xóm trọ nghèo.
"Thằng ranh con, người sống mà ru rú mãi ở cái nơi quỷ tha ma bắt đó, bị âm sát ám vào người thì chắc chắn sức khỏe suy kiệt, vận thế lụn bại. Nhẹ thì ốm vặt xui xẻo bủa vây, nặng thì chầu ông vải. Sau này tuyệt đối đừng có lai vãng tới đó nữa. Về nhà nhớ nấu nước sôi mà tắm rửa cho sạch sẽ vào."
Lão Vương chán chẳng buồn ăn chực bữa nào nữa, lải nhải dặn dò thêm mấy câu rồi chuồn thẳng.
Những đạo lý ấy Lão Vương không nói tôi cũng thừa biết, chỉ thấy xót xa trong lòng.
Có lẽ chị Hồng bị cuốn vào mớ bòng bong kinh dị đó cũng bởi vì sống ở đây. Chắc chắn chị ấy sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Giữa biển người mênh mông, đến cái tên thật của chị ấy tôi còn chẳng biết thì tìm kiểu gì? Hi vọng cạy miệng chị ấy để moi thông tin về phòng livestream tâm linh coi như tan thành mây khói.
Tôi không phải tuýp người thích nhai đi nhai lại những chuyện bế tắc. Thay vì ngồi đau đầu, thà vắt óc nghĩ cách đối phó với buổi livestream sắp tới còn hơn.
"Lão Vương, ông còn mối nào kiếm được linh bùa không?"
"Cái gì? Tao mới quẳng cho mày một bộ bùa trung phẩm chưa được mấy hôm, mày đừng bảo với tao là mày đem vứt xó rách hết rồi đấy nhé?" Lão Vương trừng mắt.
Tôi cười hề hề: "Lão Vương, ông đúng là liệu sự như thần!"
"Thằng oắt con này, rốt cuộc dạo này mày đang giở trò quỷ gì thế?" Lão Vương dán mắt vào mặt tôi. "Tướng mạo lúc hung lúc cát, lại vừa đi làm chuyện ác đức gì về đúng không?"
"Ông nhìn tôi giống loại người đấy không? Lão Vương bớt lo bò trắng răng đi, túm lại là có bùa hay không?"
"Hết nhẵn rồi, mày tự lo liệu lấy thân đi!"
Lão Vương xua tay côm cốp, hậm hực quay đít bước đi.
Tối đó, sau khi tắm nước nóng xong, tôi gạt bỏ mọi tạp niệm, khoanh chân ngồi trên giường luyện Thuật Thiên Nhãn Quán Khí.
Vận công một lượt, thiên nhãn lại tinh anh hơn vài phần. Cứ đà này, chẳng mấy chốc sẽ đột phá lên tầng thứ hai.
Nhưng đặt lưng xuống giường, cứ nghĩ đến chuyện ở Vân Hối Nhã Uyển là tôi lại trằn trọc không sao nhắm mắt nổi.
Tôi dứt khoát cầm điện thoại lên tìm kiếm thông tin về khu đô thị đó. Tình cờ phát hiện ra, hóa ra cái chung cư cao cấp này lại là dự án của Tập đoàn Bất động sản Hàn Thịnh.
Nhà họ Hàn mấy năm nay trúng đậm nhờ xây dựng vô số dự án chung cư từ trung đến cao cấp ở thành phố Đông Châu. Tiếng tăm cực kỳ tốt. Lần nào mở bán cũng cháy hàng, dân tình xếp hàng rồng rắn, chớp mắt đã bán sạch bách.
Riêng cái dự án Vân Hối Nhã Uyển này lại xui xẻo lạ lùng. Vị trí đắc địa, cảnh quan đẹp, giao thông thuận tiện, giá cả lại phải chăng. Thế mà giao nhà hơn một năm trời vẫn ế ẩm.