Chọn nhầm một mảnh đất âm sát, hậu quả là nhà ế chỏng gọng?
Bọn Địa ốc Hàn Thịnh này trước khi xây nhà không thuê thầy phong thủy về chống lưng à?
Nhưng khoản lỗ này với cơ ngơi khổng lồ của nhà họ Hàn chắc chỉ như hạt cát trên sa mạc, người ta thèm vào mà để tâm.
Tôi lắc đầu, vừa định thiu thiu ngủ thì chuông điện thoại lại réo vang. Lại một số lạ hoắc.
"Alo?"
"Lý Vân Phong!" Đầu dây bên kia truyền đến giọng the thé của Lưu Giai Kỳ.
Tôi nhíu mày: "Lưu Giai Kỳ, đêm hôm khuya khoắt cô gọi tôi làm cái quái gì?"
"Cậu làm cái gì hoa khôi Lâm của chúng ta rồi? Sau khi gặp cậu hồi sáng, cậu ấy buồn lắm đấy."
"Cô ta buồn vui thì liên quan quái gì đến tôi? Khuya rồi tôi phải ngủ, không có chuyện gì thì cúp máy đây!"
"Khoan đã, đợi chút!" Lưu Giai Kỳ cuống quýt hét lên. "Cho cậu cơ hội xin lỗi hoa khôi đấy. Ngày mai họp lớp, cậu nhất định phải vác mặt tới. Lát nữa tớ gửi địa chỉ cho."
Vừa cúp máy, quả nhiên có tin nhắn báo địa chỉ của Lưu Giai Kỳ gửi tới.
Tôi chẳng buồn liếc mắt lấy một cái, quăng điện thoại sang một bên rồi trùm chăn ngủ.
Sáng sớm hôm sau, tôi vừa xỏ giày định đi chạy bộ thì điện thoại lại đổ chuông.
Lần này không phải Lưu Giai Kỳ, mà là Hàn Văn Sơn.
"Đại sư Lý, ân cứu mạng lần trước tôi chưa kịp đền đáp. Trưa nay tôi có chuẩn bị bữa tiệc mọn, không biết đại sư có nể mặt qua chung vui không?" Giọng điệu Hàn Văn Sơn cực kỳ mềm mỏng.
"Tổng giám đốc Hàn khách sáo quá, anh đã trả thù lao cho tôi đàng hoàng rồi mà."
"Đại sư Lý mới là người không nên khách sáo. Trưa nay nếu cậu rảnh, tôi sẽ cho xe qua đón."
"Vậy cũng được."
Đang muốn cạy miệng ông ta về vụ Vân Hối Nhã Uyển, tôi bèn gật đầu đồng ý.
Trưa đến, một chiếc Mercedes đen bóng loáng sang trọng đỗ xịch trước cửa tiệm.
Dưới ánh mắt trố mắt thèm thuồng của mấy người hàng xóm, tôi chễm chệ ngồi lên chiếc Mẹc, rời khỏi khu ổ chuột.
CLB Nam Sơn dường như cũng là một nhánh kinh doanh của Tập đoàn Hàn Thịnh.
Trong phòng VIP rộng thênh thang, bàn ăn trải dài ê hề sơn hào hải vị nhưng lại chỉ có tôi và Hàn Văn Sơn ngồi đối diện nhau, cộng thêm một cô em phục vụ chân dài đứng châm rượu rót trà.
"Đại sư Lý, ơn cứu mạng đời này không quên, tôi xin cạn ly này trước." Sau màn chào hỏi xã giao, Hàn Văn Sơn nâng ly rượu vang lên.
"Tổng giám đốc Hàn khách sáo rồi." Tôi cụng ly với ông ta.
"Đúng là hậu sinh khả úy. Đại sư tuổi trẻ tài cao, bản lĩnh phi phàm, thật khiến người ta nể phục!" Đặt ly rượu xuống, Hàn Văn Sơn lại cười ha hả tán tụng.
Tướng mạo của ông ta đã khôi phục bình thường. Từ một khuôn mặt tầm thường xui xẻo đã biến về tướng đại phú đại quý, mặt mũi hồng hào, phong độ ngút trời.
"Tổng giám đốc Hàn quá khen. Tôi chỉ là thằng ất ơ vô danh tiểu tốt, sao dám so sánh với nhân vật tầm cỡ như anh."
Tôi thừa hiểu hôm nay ông ta tìm tôi không chỉ đơn thuần là ăn một bữa cơm. Dân kinh doanh, thời gian là vàng bạc, rảnh háng đâu mà đi mời cơm suông.
Đưa đẩy dăm ba câu, Hàn Văn Sơn rốt cuộc cũng lật bài ngửa.
"Tôi biết cao nhân ẩn dật như các cậu không màng danh lợi. Nhưng cứ chui rúc mãi trong cái xóm trọ xập xệ đó thì phí phạm nhân tài quá."
"Tổng giám đốc Hàn có cao kiến gì chăng?"
"Công ty tôi đang khuyết một vị trí cố vấn tư vấn. Nếu đại sư Lý không chê cái miếu nhỏ này thì có thể cân nhắc xem sao. Bình thường cậu không cần phải đến công ty, chỉ khi nào gặp sự cố mới phiền đại sư ra tay giải quyết."
Tôi biết tỏng cái chức "cố vấn" mà ông ta nhắc đến là gì. Chuyên đi dọn rác phong thủy, trừ tà giải xui cho công ty. Bước chân vào làm cố vấn cho nhà họ Hàn chắc hẳn là giấc mơ của biết bao thầy bà trong giới.
"Vô công bất thụ lộc. Vị trí cố vấn thì thôi, sau này Tổng giám đốc Hàn gặp rắc rối gì cứ tới tìm tôi, tôi nhất định sẽ dốc hết sức giúp đỡ." Tôi cân nhắc vài giây rồi khéo léo từ chối cành ô liu của ông ta.
Nhà họ Hàn gia sản kếch xù, nội bộ đấu đá tranh giành quyền lực như cơm bữa. Chui đầu vào làm cố vấn cho bọn họ, e là không chỉ đơn giản như dọn rác phong thủy đâu.
"Được thôi, vậy sau này trăm sự nhờ đại sư Lý giúp đỡ!" Hàn Văn Sơn cũng không ép uổng.
"Tổng giám đốc Hàn này, nhà họ Hàn kinh doanh bất động sản cộm cán thế này, anh đã từng nghe tới một dự án tên là Vân Hối Nhã Uyển ở thành phố Đông Châu chưa?" Ăn uống một hồi, tôi làm ra vẻ lơ đãng lên tiếng hỏi.
Hàn Văn Sơn hơi khựng lại: "Tất nhiên là nghe rồi. Đó là dự án của nhà tôi mà, có điều nó là một phi vụ thất bại thảm hại. Dính chút phốt, đến tận bây giờ vẫn ế sưng ế xỉa."
"Hỏi hơi đường đột một chút, rốt cuộc là phốt gì vậy?"
"Mảnh đất đó không nằm trong phạm vi quản lý của tôi nên tôi cũng không nắm rõ nội tình. Sao tự dưng đại sư lại hứng thú với nó thế? Nếu cậu muốn mua nhà, trong tay tôi còn cả đống căn hộ ngon nghẻ, tôi tặng luôn cho cậu một căn."
Tôi xua tay: "Cảm ơn ý tốt của anh. Vẫn câu nói cũ, vô công bất thụ lộc. Tôi có một người bạn dọn vào đó sống nên tiện miệng hỏi thăm chút thôi."
"Hóa ra là vậy." Hàn Văn Sơn gật gù, cúi đầu nhấp một ngụm rượu.
Nhìn bộ dạng ông ta là tôi biết thừa lão cáo già này đang lươn lẹo. Lão chắc chắn biết thừa thâm cung bí sử của Vân Hối Nhã Uyển, chỉ là thân phận lão không cho phép mớm lời mà thôi.
Chuyện cần bàn đã bàn xong, bữa cơm cũng hòm hòm.
Tôi đứng dậy chào tạm biệt Hàn Văn Sơn, ra khỏi phòng VIP trước.
"Lý Vân Phong, cậu thật đấy à, tôi còn tưởng mình hoa mắt chứ." Đang rảo bước hướng ra ngoài, phía sau lưng bỗng vẳng đến giọng điệu mỉa mai của một người phụ nữ.
Quay đầu lại, đập vào mắt tôi là một khuôn mặt trang điểm vô cùng sắc sảo.
"Lâm Vũ Thuần?" Tôi khá ngạc nhiên, chẳng ngờ lại oan gia ngõ hẹp đụng mặt cô ta ở đây.
"Lý Vân Phong, cậu giấu nghề kỹ thật đấy. Thảo nào lại từ chối lời đề nghị của tôi, hóa ra là cậu đã trèo cao, bám được vào đùi Nhị gia nhà họ Hàn rồi." Lâm Vũ Thuần tựa lưng vào tường, hai tay khoanh trước ngực, dáng điệu lả lơi khiêu khích.