Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 41: Ai đang trả thù



"Cô hiểu lầm rồi, tôi chỉ đến ăn bữa cơm thôi."

Thật ra tôi cũng chẳng có gì để giải thích, nhạt nhẽo buông một câu rồi chuẩn bị rời đi.

"Đừng vội đi chứ, đến cũng đã đến rồi, kiểu gì cũng phải uống với bạn học một ly."

Lâm Vũ Thuần không nói không rằng, khoác tay lôi tuột tôi sang một phòng bao lớn khác.

Trong căn phòng rộng rãi đặt hai chiếc bàn tròn, khói bay mù mịt, nặc mùi rượu chè. Một đám nam thanh nữ tú trông khá quen mắt đang uống đến độ hưng phấn.

"Mọi người nhìn xem ai đến này!"

"Ây da, đây chẳng phải là Lý Vân Phong, người từng nổi trận lôi đình vì hồng nhan năm xưa sao!"

"Vẫn là hoa khôi Lâm của chúng ta có sức hút. Tôi năm lần bảy lượt mời mọc mà người ta có thèm nể mặt đâu."

"Tiếc ghê, năm xưa có dũng mãnh cỡ nào cũng vô dụng, người ta giờ đã là hoa có chủ rồi."

Đủ lời bóng gió chua ngoa vang lên. Tôi thực sự không nuốt nổi mấy cái không khí kiểu này, bèn vơ lấy một cái ly trống, rót non nửa ly vang đỏ.

"Ngại quá thưa các bạn, hôm nay tôi bận chút việc, không làm phiền nhã hứng của mọi người nữa."

Uống cạn ly rượu trong một hơi, tôi mặc kệ bọn họ lải nhải cái gì, đặt ly xuống rồi quay lưng bước đi.

Vừa đẩy cửa phòng bao, tôi đụng ngay một gã đàn ông đang bước vào.

"Bạn trai hiện tại của Vũ Thuần đến rồi, có kịch hay để xem đây!" Đám bạn học trong phòng bắt đầu hò reo ầm ĩ.

"Thiên Vũ, đây là bạn học của em, Lý Vân Phong."

Lâm Vũ Thuần bước tới, tình tứ khoác tay gã đàn ông, nũng nịu giới thiệu.

"Lý Vân Phong, đây là bạn trai tôi, Hàn Thiên Vũ."

Cô ta cố tình nhấn mạnh chữ "Hàn", ánh mắt xẹt qua tia khoe khoang.

Lại là người của nhà họ Hàn ư?

Tôi liếc nhìn gã đàn ông thêm một cái. Đồ vest hàng hiệu, dáng vẻ hiên ngang, đúng chuẩn phong cách thiếu gia nhà giàu. Chỉ tiếc là ánh mắt ướt át, môi lại mỏng, chuẩn tướng mạo của kẻ lăng nhăng, bạc tình.

"Sao vừa tới đã vội đi thế? Câu lạc bộ này là do nhà tôi mở, hôm nay tôi bao chót, mọi người muốn chơi đến lúc nào cũng được."

Hàn Thiên Vũ nở nụ cười giả tạo, bàn tay ôm eo Lâm Vũ Thuần như đang tuyên bố chủ quyền.

"Không cần đâu, tôi vừa ăn xong, no lắm rồi."

Tôi đâu có ngu, ở lại đây để đám bạn học xem kịch đánh ghen chắc?

Bước ra khỏi phòng bao, không khí trong lành tràn vào lồng ngực khiến tôi thấy dễ chịu hơn hẳn.

"Lý Vân Phong, đợi đã."

Ai ngờ chưa đi được mấy bước, Lâm Vũ Thuần lại đuổi theo.

"Đừng làm như chúng ta thân thiết lắm, cẩn thận bạn trai cô lại hiểu lầm."

Tôi hất cằm về phía phòng bao. Hàn Thiên Vũ đang đứng ngay cửa, ánh mắt chẳng mấy thiện chí.

"Nể tình bạn học một trận, tôi chỉ muốn nhắc anh một câu, lão nhị nhà họ Hàn là đứa con không được cụ Hàn coi trọng nhất. Anh đặt cược vào ông ta thì cẩn thận xôi hỏng bỏng không đấy."

"Tôi chẳng hiểu cô đang nói cái gì."

Tôi quay lưng bước thẳng ra khỏi câu lạc bộ.

Đứng bên đường, tôi châm một điếu thuốc. Trong lúc chờ taxi, tôi tình cờ thấy chiếc Mercedes đen khiêm tốn của Hàn Văn Sơn lướt qua từ phía đối diện.

Trong xe ngoài ông ta ra, còn có một người phụ nữ trung niên trông khá quen mắt.

Tống Trúc Quân?!

Từ lúc tu luyện thuật Thiên Nhãn Quan Khí, thị lực của tôi đã nhạy bén hơn trước rất nhiều, cộng thêm xe chạy không nhanh nên tôi tuyệt đối không nhìn nhầm.

Tôi giật mình. Hai người họ quen nhau sao?

Nhìn tuổi tác sàn sàn nhau, lẽ nào Hàn Văn Sơn chính là chồng cũ của Tống Trúc Quân?

Thế giới này quả thật nhỏ bé!

Có lẽ Tống Trúc Quân muốn dọn khỏi Vân Hối Nhã Uyển nên đành hạ mình cầu cứu chồng cũ.

Đường đường là Nhị gia nhà họ Hàn, tài sản ít nhất cũng cả chục triệu tệ, vừa nãy còn vung tay hào phóng định tặng tôi cả một tòa nhà, vậy mà lúc ly hôn chỉ chia cho vợ cũ một căn hộ có vấn đề.

Nếu ông ta biết người bạn sống ở Vân Hối Nhã Uyển mà tôi nhắc đến chính là vợ cũ của mình, không biết ông ta sẽ nghĩ gì.

Dù sao cũng từng cạn tình chăn gối, hy vọng ông ta đừng quá tuyệt tình.

Nhưng dẫu sao đó cũng là chuyện nhà người ta, tôi không tiện phán xét.

Trở về khu ổ chuột.

Vừa kéo cửa cuốn lên, tôi đã thấy có biến. Nhà của tôi bị ai đó lục lọi.

Đó là một cảm giác rất tinh vi mà chắc hẳn nhiều người từng trải qua. Đối với nơi mình gắn bó quen thuộc, dù chỉ là một thay đổi nhỏ xíu cũng có thể nhận ra ngay.

Cũng có thể hiểu là sự thay đổi của khí trường. Khí trường quen thuộc bị phá vỡ, dù mắt thường không thấy khác biệt nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng.

Từ sau khi dùng quả Long Diên gột rửa gân cốt, ngũ quan của tôi nhạy bén hơn người thường, khả năng cảm nhận những thay đổi này lại càng rõ rệt.

Tôi thận trọng bước vào tiệm, tỉ mỉ kiểm tra từng chút một.

Ngăn kéo quầy hàng, tủ quần áo trong phòng ngủ đều bị kéo ra. Đồ đạc bên trong bị lục tung, thậm chí gối và ga giường cũng bị lật lên. Nhưng tuyệt nhiên không mất thứ gì.

Khu ổ chuột này xưa nay không thiếu trộm cắp, nhưng cái tiệm của tôi tồi tàn đến mức chính tôi còn chê, trộm nào thèm rớ tới?

Nhìn tình hình này, không giống như đến ăn trộm, mà giống như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Là ai?

Muốn lấy thứ gì từ chỗ tôi?

Theo phản xạ, tôi nghĩ ngay đến chiếc điện thoại màu đen của phòng livestream, may mà tôi luôn mang nó bên người.

Lẽ nào là chị Hồng?

Không đúng, chị ta đã thành công kéo tôi vào tròng của phòng livestream quái dị này rồi. Muốn tiếp tục livestream thì bắt buộc phải có điện thoại, nên chị ta không có lý do gì để làm vậy.

Vậy thì là ai?

Tôi sực nhớ đến một người khác, trong lòng chợt chùng xuống.

Đừng bảo là... cái lão già quái gở ở tiệm bánh bao Bát Tiên quay lại rồi nhé?