Lần trước, lão ta chỉ bị thương rồi bỏ trốn chứ chưa chết. Đợi thương thế hồi phục, chắc chắn lão sẽ quay lại trả thù tôi.
Cau mày, tôi châm điếu thuốc ngồi trong tiệm, cảm thấy chẳng có chỗ nào là an toàn.
Không thể cứ ngồi chờ chết thế này được, tôi quyết định tối nay sẽ đến tiệm bánh bao Bát Tiên một chuyến nữa.
Đêm khuya.
Khu ổ chuột ồn ào náo nhiệt cả ngày giờ đã chìm vào giấc ngủ.
Tiệm bánh bao Bát Tiên nằm co cụm ở góc khuất cuối con phố, dù đến lần thứ mấy vẫn thấy âm u rợn người.
Tôi nheo mắt, thầm niệm khẩu quyết trong đầu.
Thiên nhãn, mở!
Quả nhiên, tòa nhà hai tầng này tỏa ra tà khí đen ngòm.
Vòng ra con hẻm nhỏ phía sau bếp, tôi rón rén bám sát ô cửa sổ bám đầy dầu mỡ, rồi dùng sức đẩy mạnh.
Kẽo kẹt...
Cửa sổ dễ dàng bị đẩy ra. Tôi nghe ngóng một lát rồi mới xoay người nhảy vào trong.
Mùi ẩm mốc hòa lẫn với mùi dầu mỡ xộc thẳng vào mũi. Tôi bật đèn pin, đưa mắt nhìn quanh.
Căn bếp vẫn y như cũ, trên bệ bếp phủ một lớp bụi mờ, trông không giống có người từng quay lại.
Chiếc ghế bập bênh vẫn trống trơn. Tôi xuyên qua bếp, tiến về phía sảnh chính tầng một vắng lặng, lạnh lẽo.
Cót két...
Chợt có tiếng động vang lên từ phía cầu thang.
Có người!
Cả người tôi căng cứng, lập tức chĩa đèn pin về phía đó.
Một bóng trắng xẹt ngang qua.
Tôi rút con dao đa năng ra, vội vã đuổi theo.
Cầu thang gỗ mục nát kêu cót két dưới từng bước chân, bụi lả tả rơi xuống. Tôi lao lên tầng hai.
Cái bóng trắng có vẻ đã chui tọt vào phòng số 4.
Tôi đi chậm lại, đưa dao ra chắn trước ngực, nhích từng bước thận trọng đến cửa phòng.
Ánh đèn pin quét vào trước. Tia sáng lạnh lẽo lướt qua mọi ngóc ngách, vết dao chém trên tường vẫn còn đó, nhưng chẳng thấy bóng dáng ai.
Không thể nhìn nhầm được!
Hơn nữa, rõ ràng vừa nãy tôi nghe thấy tiếng bước chân.
Nhà vệ sinh?
Tôi nhíu mày, sải bước vào phòng, hướng thẳng về phía nhà vệ sinh.
Cánh cửa kính mờ bị tôi đá hỏng vẫn còn đó, vụn kính vỡ nát dưới đất chẳng ai dọn dẹp. Đèn pin soi vào, lớp gạch men trắng toát hắt lại ánh sáng lạnh lẽo.
Không có người?
Giữa lúc tôi đang hoang mang, một luồng gió lạnh bất chợt lướt qua sau lưng.
Chết tiệt!
Tôi ngoắt người lại, nhưng vẫn chậm một nhịp.
Một lưỡi dao găm lạnh buốt kề sát cổ tôi. Chủ nhân của nó là một người phụ nữ mặc đồ trắng.
Tóc ngắn, dáng người bốc lửa, khuôn mặt khuất trong bóng tối nhưng thấp thoáng vẫn nhận ra là một đại mỹ nhân.
"Lý Vân Phong, tiếp theo tôi hỏi gì thì anh phải khai thật cái đó!" Lưỡi dao sắc lẹm ép sát yết hầu, giọng người phụ nữ rất êm tai nhưng lại toát ra sát khí lạnh thấu xương.
Tốc độ của cô ta cực nhanh, ra đòn linh hoạt, trông có vẻ đã qua huấn luyện chuyên nghiệp.
"Cô biết tôi?" Tôi ngớ người.
"Tôi không những biết anh, mà còn biết rất nhiều chuyện của anh. Cho nên, đừng hòng giở trò qua mặt tôi! Chỉ cần anh léng phéng, dao của tôi sẽ cắt đứt cổ anh ngay!" Người phụ nữ áo trắng nghiến răng, thái độ thù hằn vô cớ.
Tôi nhíu mày: "Cô muốn biết chuyện gì?"
"Cô ấy đi đâu rồi?"
"Ai cơ?"
"Đừng giả ngốc!" Lưỡi dao lại nhích thêm một chút vào da thịt tôi.
"Tôi có giả ngốc đâu, ít nhất cô cũng phải cho tôi cái tên chứ. Không thì sao tôi biết cô đang nói ai?" Tôi giấu tay phải trong bóng tối, âm thầm nhích từng chút một.
Người phụ nữ khựng lại một giây rồi mới đáp: "Tống Nhã Lan."
Nghe tên là biết phụ nữ, nhưng trong trí nhớ của tôi thực sự chưa từng xuất hiện cái tên này.
"Tôi không quen..."
Chưa dứt lời, cổ tôi chợt nhói đau. Lưỡi dao rạch một đường rướm máu mờ mờ.
"Lần sau tôi sẽ không rạch nông thế này đâu!"
"Trời đất chứng giám, tôi thật sự không biết người cô nói là ai."
"Còn muốn cãi chày cãi cối? Anh cầm chìa khóa nhà cô ấy, đã từng đến căn hộ của cô ấy, camera ghi lại rành rành mà dám bảo không biết cô ấy là ai. Anh tưởng tôi đang đùa với anh chắc?"
Chìa khóa? Căn hộ?
Mắt tôi trợn tròn. Lẽ nào cô ta đang nói đến chị Hồng?
"Người tên Tống Nhã Lan mà cô nói, có phải ở phòng 1802 tòa số 6 khu Vân Hối Nhã Uyển không?"
"Chính xác, là cô ấy!" Giọng người đẹp áo trắng đầy phẫn nộ. "Anh vào nhà cô ấy làm gì, có phải anh đã hại cô ấy rồi không?"
Tim tôi đập thình thịch.
Đang rầu rĩ không biết đi đâu tìm chị Hồng, ai ngờ người quen của chị ta lại tự vác xác tới cửa.
Cuối cùng cũng biết tên thật của chị ta, đồng thời chứng minh căn hộ ở Vân Hối Nhã Uyển đúng là của chị ta, những gì Tống Trúc Quân nghe thấy không phải ảo giác.
Tống Nhã Lan, Tống Trúc Quân, sống ở tầng trên tầng dưới, lại cùng mang họ Tống, trên đời làm gì có sự trùng hợp đến thế?
"Tôi từng gặp cô ấy, nhưng đã là chuyện của mười mấy ngày trước rồi, tôi cũng đang muốn biết cô ấy ở đâu. Chùm chìa khóa đó là tôi nhặt được ngay ngoài hẻm phía sau bếp."
"Đừng có lòe tôi!" Người đẹp áo trắng không tin.
"Nếu không tin, cô có thể giết tôi ngay bây giờ!" Tôi cá là mục đích của cô ta không phải giết tôi, nếu không thì đã ra tay từ lâu rồi.
"Anh..."
Người phụ nữ tức nghẹn, ấn mạnh dao vào cổ tôi nhưng cuối cùng vẫn không cắt xuống.