Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 47: Người sắp chết



Lão tài xế này quả là một cao thủ kể chuyện, rất biết cách câu nhử sự tò mò của người nghe.

"Nhìn thấy gì cơ?" Tôi vờ như đang hồi hộp, tròn xoe mắt mong chờ.

Lão tài xế đắc ý, cười hắc hắc một tiếng, rồi trừng lớn hai mắt, dùng cái giọng trầm khàn, rin rít như ma quỷ mà kể tiếp.

"Lão quan lớn kia chết đuối ngay trên giường tân hôn!"

"Chết đuối trên giường á?"

"Khắp phòng, từ tường đến sàn nhà, nước lênh láng như vừa trải qua một trận đại hồng thủy. Lão quan lớn nằm thẳng đơ trên giường, mặt mũi trắng bệch, trương phềnh vì ngâm nước."

"Hai mắt lão trợn trừng, nhãn cầu lồi cả ra ngoài như sắp rớt khỏi hốc mắt, hệt như vừa nhìn thấy thứ gì đó kinh khủng lắm."

"Mười đầu ngón tay be bét máu, móng tay lật ngược hết cả lên. Khắp mặt vạt giường chằng chịt những vết cào rướm máu do móng tay để lại. Nói chung là thảm thương vô cùng."

"Nhưng kinh dị nhất là cô dâu nằm bên cạnh lão. Khuôn mặt ả cũng trắng toát, nhưng đôi môi lại đỏ chót như máu, miệng còn đang toét ra cười."

"Cái điệu cười quỷ dị ấy khiến đám gia đinh sợ mất mật, đứa nào đứa nấy vắt chân lên cổ mà chạy, làm gì còn mống nào dám nán lại trong phòng."

"Chú em có biết mấy gã khiêng kiệu hôm đó cuối cùng có kết cục thế nào không?"

"Đứa thì chết gục trong chậu rửa mặt, đứa thì chết đuối trong chum nước. Khó tin nhất là có gã đang ngồi uống trà, bị nước sặc thẳng vào phổi mà chết ngắc. Tóm lại là cả tám thằng, không thằng nào thoát khỏi cái chết liên quan đến nước."

Nói xong, gã tài xế còn chép miệng thở dài thườn thượt.

"Sau vụ đó, nhiều người hay nghe thấy tiếng phụ nữ hát râm ran ở cái đầm nước kia, có người còn thấy một mỹ nữ mặc áo cưới đang gội đầu dưới đầm. Cái tên Đầm Cô Dâu cũng từ đó mà ra."

"Dân quanh đây hễ có đám cưới là thà đi đường vòng, chứ cạy răng cũng chẳng ai dám bén mảng qua đó. Bởi vì chỉ cần cô dâu đi ngang qua, kiểu gì cũng bị trượt chân ngã lộn cổ xuống đầm."

"Mà cái đầm đó có cạn đến mấy, cô dâu rơi xuống cũng chắc chắn chết đuối. Tà môn đến thế là cùng, đang yên đang lành lại biến hỉ sự thành tang sự."

Câu chuyện rùng rợn của gã tài xế cuối cùng cũng kết thúc. Cảnh vật ngoài cửa sổ ngày càng hoang vu, tôi đã lờ mờ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách.

"Theo lời bác kể, ở đó đã có không ít cô dâu bỏ mạng?" Tôi nhíu mày đăm chiêu.

Nhiều cô dâu như vậy, rốt cuộc bộ hài cốt nào mới là thứ phòng livestream yêu cầu?

"Truyền thuyết các cụ kể lại là vậy, nên lúc có người trong làng đứng ra hô hào xây đập nước, mấy cụ già phản đối kịch liệt lắm. Các cụ bảo làm thế là kinh động đến oán khí của Đầm Cô Dâu, ắt xảy ra đại họa."

"Sau đó thì chú em cũng biết rồi đấy, cái đập nước nay chết người mai lại chết người. Nhưng mà nghe nói, nguyên nhân chính khiến cái hồ bị đóng cửa hình như không phải chuyện đó đâu."

Tôi nhướng mày: "Còn nguyên nhân nào nghiêm trọng hơn cả chuyện chết người nữa?"

"Cụ thể ra sao thì tôi không nắm rõ, chỉ nghe đồn là đúng vào ngày rước dâu của tay cai thầu xây dựng cái đập nước đó, cô dâu bỗng nhiên phát điên, gieo mình xuống hồ chứa nước, đến giờ vẫn bặt vô âm tín."

Gã tài xế buông một tiếng thở dài thương cảm.

"Nói trắng ra, tay cai thầu đó cũng có lòng tốt, muốn xây cái đập nước để cải thiện kinh tế cho làng, ai dè lại rước họa vào thân, âu cũng là đáng thương."

Đang lúc chuyện trò, chiếc xe tải nhỏ đã tấp vào bãi đỗ xe mọc đầy cỏ dại.

Từ hồ chứa nước về trung tâm xã Thắng Lợi chẳng cách bao xa, chạy xe chưa đầy nửa tiếng.

Đứng ở đây, xuyên qua những tán cây thưa thớt, có thể nhìn thấy một con sông nhỏ nước trong vắt đang uốn lượn chảy ra từ vách núi cách đó không xa.

"Chú em, tôi chỉ đưa chú đến đây được thôi. Phía trước là hồ chứa nước rồi, cái cổng kia có ổ khóa nhưng để làm bù nhìn thôi, đẩy nhẹ cái là ra ngay." Gã tài xế chỉ tay về phía trước.

Nhìn theo hướng gã chỉ, tôi thấy một cánh cổng sắt lớn màu đỏ đã hoen gỉ nằm chình ình ngoài lối vào hồ chứa nước.

"Cảm ơn bác tài nhé! Lúc nào về tôi lại phiền bác đến đón một chuyến." Tôi rút ví trả tiền xe, xin luôn số điện thoại của gã, rồi bồi thêm một điếu thuốc nữa.

"Chú em khá khen đấy. Nhớ canh giờ mà về trước lúc trời tối nhé. Trái gió trở trời cái là phải dông ngay, đừng có nấn ná chờ tối sầm lại mới đi! Dù sao cái hồ đó cũng tà môn lắm." Gã tài xế dặn dò vài câu rồi nổ máy chạy đi.

Tôi cõng cái balo leo núi nặng trịch, cắm đầu cắm cổ đi dưới cái nắng chói chang, hướng về phía cánh cổng.

Mới đi được độ trăm mét mà mồ hôi đã túa ra như tắm.

Cánh cổng sắt đỏ hoen gỉ đang hé mở, bên trong văng vẳng tiếng người nói chuyện. Chắc mẩm là đám người đi câu cá mà gã tài xế nhắc tới.

Vừa quệt mồ hôi trên trán, tôi vừa rảo bước đi vào.

Tiếng nước chảy ào ào lọt vào tai, đập vào mắt tôi là một con đập sừng sững, cao lêu nghêu phải đến mấy chục mét. Trông nó hệt như một gã khổng lồ bằng đá nằm vắt ngang qua hai ngọn núi, xẻ đôi con sông đang cuồn cuộn chảy xiết, cực kỳ hùng vĩ.

Dòng nước trong vắt ở hạ nguồn được nhuộm một màu xanh ngọc bích bởi cảnh sắc núi non xung quanh. Hai bên bờ sông là những bãi bồi nông rải rác những viên sỏi nhẵn thín.

Có năm sáu người đang cắm ô câu cá trên bãi bồi.

Gồm ba nam hai nữ, đám đàn ông thì ôm cần câu cá, hai người phụ nữ thì tất bật bên bếp nướng BBQ, thỉnh thoảng lại rộ lên những tràng cười đùa rôm rả.

Hội này không chỉ đi câu cá mà còn tranh thủ cắm trại dã ngoại nữa.

Gió sông mát rượi mơn trớn da thịt, bốn bề là núi đồi trập trùng, không khí trong lành, cây cối xanh tươi mướt mắt, đúng là một địa điểm lý tưởng để tránh nóng và vui chơi.

Nhưng cứ nhớ đến những lời đồn đại rùng rợn về cái hồ chứa nước này, tôi lại thấy đám người này quả là to gan lớn mật.

Nước sông tuy trong vắt nhưng lại sâu hun hút, chẳng ai biết dưới cái đáy sâu thẳm kia đang chôn vùi bao nhiêu bộ xương trắng của những kẻ xấu số.

Tôi tìm một chỗ đặt cái balo leo núi nặng chịch xuống, đang định lên bờ đập đi dạo một vòng thì bầu không khí bên bờ sông bỗng nhiên thay đổi đột ngột.

Ngẩng đầu nhìn lên, tim tôi thót lại một nhịp.

Bầu trời xanh ngắt lúc nãy giờ đã bị một đám mây đen khổng lồ nuốt chửng lấy mặt trời.