Thừa dịp Mắt Kính đang mất tập trung, gái tóc thẳng bất ngờ ra tay, dồn toàn lực đẩy mạnh vào hai chân gã.
Cơ thể trọng thương của Mắt Kính mất thăng bằng, đập mạnh vào lan can sắt rồi lộn nhào ra ngoài.
Ào!
Sóng nước cuộn lên nuốt chửng gã trong tích tắc, ngay cả một tiếng kêu thảm thiết cũng không kịp phát ra.
Đẩy người xong, Tiểu Tình không chần chừ lấy nửa giây, lồm cồm bò dậy cắm đầu chạy thục mạng về phía trước.
Toàn bộ cảnh này được tôi – người vừa đặt chân vào chòi – thu trọn vào tầm mắt.
Sự ích kỷ và tàn độc của con ả này còn khiến tôi lạnh gáy hơn cả cơn bão đang gào rít ngoài kia.
Ả bò lết lao vào trong chòi, ngã phịch xuống nền đất nhão nhoét bùn, run rẩy ngoái đầu nhìn lại một cái, rồi bất thình lình bó gối khóc thút thít.
Tôi đách biết ả khóc thật hay diễn, nhưng âm thanh nghe thê thảm phết.
Chẳng buồn để mắt tới ả, tôi cố tình giữ một khoảng cách nhất định.
Rút điện thoại livestream ra xem giờ, đã 5 giờ chiều rồi.
Chỉ mới một buổi chiều ngắn ngủi, mấy mạng người sờ sờ đã bốc hơi ngay trước mắt. Dù đã lường trước được cái chết của họ, nhưng trong lòng tôi vẫn khó mà trơn tru cho được.
Mấy người họ tuy ai cũng mang bụng xấu xa, nhưng nói cho cùng cũng chẳng phải phường đại gian đại ác làm chuyện hại nước hại dân gì, bỏ mạng thê thảm ở đây có lẽ không nên là kết cục cuối cùng của họ.
Thỏ chết cáo buồn, tôi chẳng còn bụng dạ đâu mà hả hê trên nỗi đau của kẻ khác.
Cái đập nước này tà môn như vậy, tôi thực sự có thể hoàn thành buổi livestream tối nay sao?
Thở hắt ra một hơi, tôi tựa lưng vào cây cột đá loang lổ của chòi nghỉ mát, ngồi bệt xuống đất, đăm đăm nhìn màn mưa gió bên ngoài.
Mưa có vẻ đã vãn bớt, không còn cảnh xối xả xé trời nữa.
Tiểu Tình dần nín khóc, ngẩng khuôn mặt nhòe nhoẹt nước lên, ngơ ngác nhìn về phía trước, đôi mắt đỏ ngầu vẩn đục vô hồn.
Sợ hãi đến tột cùng, có lẽ thứ sót lại chỉ là sự tê liệt.
Xung quanh bỗng trở nên vắng lặng, bên tai chỉ còn lại tiếng nước chảy rào rào.
Nhưng sự tĩnh lặng này lại khiến người ta sởn gai ốc.
Ả Tiểu Tình này cũng là kẻ sắp chết.
Cái chết không đáng sợ, quá trình chờ đợi cái chết mới là thứ tra tấn kinh hoàng nhất.
Ả cựa quậy cơ thể đang run lẩy bẩy, nhích lại gần tôi, vén gọn mấy sợi tóc bết dính trên khuôn mặt nhợt nhạt, quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt đáng thương vô hạn.
"Anh trai ơi, chỉ... chỉ còn hai chúng mình thôi."
"Đừng có đánh đồng tôi với cô." Tôi xê dịch ra xa con mụ đàn bà có vẻ ngoài thanh thuần yếu đuối nhưng nội tâm đen tối và tàn độc này.
Cảnh ả đẩy Mắt Kính xuống nước vẫn còn rành rành ngay trước mắt.
Biết đâu ả đinh ninh tôi không nhìn thấy, nên mới giở cái trò mèo khóc chuột này.
"Bạn... bạn em chết hết rồi, em... em sợ lắm..." Từng giọt nước mắt lăn dài trên má ả, sợ hãi là thật, nhưng mục đích ả tiếp cận tôi chắc chắn không hề đơn giản.
"Sợ thì mau cút khỏi cái chỗ này đi, ở lại thêm khắc nào nữa thì cô nắm chắc vé đi chầu Diêm vương." Tôi lạnh lùng đáp trả.
"Nhưng mưa to thế này, bậc thang trơn trượt lắm, lỡ may sẩy chân ngã xuống thì... Anh ơi, anh đưa em đi một đoạn được không?" Tiểu Tình vươn bàn tay trắng bệch ra hờ lấy tôi.
"Chân cô có gãy đâu, không muốn chết thì tự mà cút nhanh lên. Tý nữa đám bạn cô mà mò về thì tôi cũng đách cứu nổi cô đâu." Tôi từ chối phũ phàng.
Bàn tay ả khựng lại giữa không trung, ả cúi gầm mặt ôm mặt khóc tu tu, cả người run lên như chiếc lá rụng trong giông bão.
Khóc lóc một hồi thấy tôi vẫn dửng dưng như tượng đá, ả lấy tay lau vội nước mắt, mặt mày ủ dột.
Lúc này mưa đã ngớt đi nhiều, trời có vẻ sắp quang tạnh, nhưng trời đã ngả về chiều, không gian bắt đầu nhập nhoạng tối.
Ả nhìn ngó một lúc, cắn răng lồm cồm bò dậy, rụt rè bước ra mép chòi.
Vừa mới nhón một chân ra, đột nhiên một trận cuồng phong ập tới, thổi bật ả lùi tắp vào trong chòi.
Ả đứng sững lại, hoảng sợ tột độ, cắn răng thử lại lần nữa, kết quả vẫn bị gió quật ngược trở lại.
Cơn gió đó dường như chỉ nhắm vào một mình ả.
Hai mắt Tiểu Tình lại trợn trừng, ả không dám hó hé bước ra ngoài nữa. Do dự một chốc, ả lại dày mặt cầu cứu tôi.
"Anh ơi, anh giúp em đi mà? Xin anh đấy, chỉ cần đưa em xuống chân đập thôi là được."
"Xin lỗi, e là tôi không giúp được cô." Tôi lắc đầu.
"Tại sao anh lại máu lạnh như vậy? Tại sao thấy chết không cứu! Ngay từ đầu anh đã đứng nhìn, nếu không có anh, liệu bọn họ có chết không? Trái tim anh làm bằng đá à?"
Tiểu Tình cuối cùng cũng gỡ luôn cái mặt nạ giả trân xuống, hất mặt lên chửi rủa tôi té tát.
"Là tôi hại chết bọn họ à?" Tôi tức đến bật cười với cái tư duy lươn lẹo của ả. "Trình độ đổi trắng thay đen của cô cũng gớm ghiếc thật đấy, cô tự sờ tay lên ngực tự vấn lương tâm xem, cái chết của họ rốt cuộc là do ai?"
"Là đứa nào tận tay đẩy bạn mình xuống nước?"
Sắc mặt Tiểu Tình biến đổi, đôi môi tái nhợt run run: "Anh... anh nhìn thấy rồi?"
Tôi không thèm trả lời.
Nét mặt ả thay đổi xoành xoạch, sự độc ác trong đáy mắt từng chút một tụ lại, con ngươi đảo qua đảo lại, chợt lại chưng ra bộ dạng đáng thương cùng cực.
"Em không cố ý, bây giờ em cũng hối hận lắm rồi, nhưng trong tình thế lúc đó, em không còn lựa chọn nào khác."
"Cô có cố ý hay không mặc xác cô, đách cần phải giải thích với tôi." Tôi thực sự không muốn dây dưa với con ả tâm cơ hiểm độc này thêm một giây phút nào nữa.
"Tôi cũng chẳng có lấy nửa điểm hứng thú với ân oán giữa các người. Cô muốn đi thì đi lẹ lên, tôi tin cô còn rõ hơn tôi, trễ chút nữa là cô xuống dưới đó đoàn tụ với lũ bạn luôn đấy."
"Đây là lời khuyên cuối cùng tôi dành cho cô."
Nói đoạn, tôi đi sang một góc khác, mặc kệ ả lải nhải.
"Thế à? Vậy em có phải cảm ơn lời nhắc nhở của anh không!"
Tiểu Tình lại sáp tới gần tôi, khuôn mặt dữ tợn vặn vẹo, thình lình vung tay đẩy mạnh tôi ra khỏi chòi nghỉ mát.
Tôi vốn đã đề phòng ả từ lâu, lách người né sang một bên.
Ả vồ hụt, trượt chân ngã nhoài ra khỏi chòi.
Nhưng trong cơn hoảng loạn, ả tóm được lan can chòi nên không bị rớt thẳng xuống nước.
Gió mưa tuy đã vãn, nhưng mặt nước vẫn réo rắt cuộn trào. Giữa những đợt sóng đục ngầu, dường như có vài bóng đen đang lờ đờ tiến lại gần bàn chân ả.
"Cứu tôi, cứu tôi với."
Đôi tay gầy gò của ả bấu chặt lấy lan can, cơ bản là chẳng cầm cự được bao lâu.
Khuôn mặt trắng bệch của ả méo mó vì khiếp đảm, thoạt nhìn rùng rợn vô cùng.
"Cứu tôi, xin anh, cứu tôi với..." Viền mắt đỏ hoe, Tiểu Tình nhìn tôi như thể đang nhìn cọng rơm cứu mạng cuối cùng, mồm không ngừng gào thét van lơn.
Trong lòng tôi giằng xé dữ dội.
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn siết chặt sợi dây an toàn, lao đến thành lan can, nhoài người vươn tay về phía ả.
Đáng tiếc là đã quá muộn.
Cái đầu người đen ngòm kia đã trồi lên từ mặt nước ngay dưới thân ả.
Tôi chưa kịp nắm lấy tay ả, tay ả đã tuột khỏi lan can, mang theo biểu cảm tuyệt vọng tột cùng rơi tọt xuống.
"Tại sao không cứu tao, tại sao không cứu tao..."
Tiểu Tình chìm nghỉm trong làn nước đục ngầu, tiếng kêu gào đứt đoạn.
Bốn bề lại chìm vào tiếng mưa gió rít gào.
Nhìn mặt nước đang sủi bọt, đầu óc tôi lóe lên một ý nghĩ đáng sợ vô cùng.
Cả năm người đều đã rớt xuống nước, tối nay khi tôi lặn xuống vớt xác... liệu có đụng mặt bọn họ không?