Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 55: Lại gặp nhau rồi



Người ta đồn rằng, ai rớt xuống đập Tam Thắng đều sống không thấy người, chết không thấy xác.
Thế nhưng cả năm đứa kia mới rớt xuống chưa đầy nửa ngày, xác chết đâu thể "bốc hơi" nhanh thế được?
Nghĩ đến cảnh tối nay lúc lặn xuống có thể sẽ đụng độ thi thể của tụi nó, da gà da vịt tôi nổi rần rần.

Giữa lúc tôi đang ngẩn người, bàn tay vươn ra ngoài lan can bỗng cảm nhận được một luồng lạnh buốt thấu xương, cứ như bị một con rắn nước quấn chặt lấy.
Giật thót mình, tôi sực tỉnh, phát hiện một búi tóc đen ướt sũng đang siết lấy tay mình, phảng phất mùi cá ươn tởm lợm.

Đầu bên kia của búi tóc kéo dài tít xuống mặt nước, nơi có một cái đầu đen ngòm đang dập dềnh.
Tôi trợn trừng mắt.
Mớ tóc đen lạnh lẽo nhớp nháp ấy không ngừng siết chặt, bò dọc lên tận cổ tay tôi, lôi tuột tôi về phía mặt hồ.

Tôi gồng mình trụ lại, dùng tay còn lại khó nhọc mò mẫm con dao đa năng trong balo, nhằm thẳng búi tóc đang căng như dây đàn mà cứa phựt một đường.
Lực kéo tuột mất.
Búi tóc đứt lìa, cái đầu biến mất vào dòng nước đục ngầu, trên tay tôi chỉ còn sót lại một đoạn tóc đứt bốc mùi tanh tưởi. Tôi ghê tởm vứt quách nó đi.

Cái đầu người đó rốt cuộc là thứ quỷ quái gì? Nhìn từ góc độ nào cũng chỉ thấy một mớ tóc ướt sũng đen sì, tà môn hết sức.
Chỉ có duy nhất một cái đầu, hay bên dưới mặt nước kia còn giấu một thân xác nữa?
Tôi lùi ra xa lan can, ngồi bệt xuống giữa chòi.
Trời càng lúc càng sập tối.

Livestream ngày hôm nay còn chưa bắt đầu, tôi đã được diện kiến sự tà môn của cái đập nước này rồi. Nghĩ đến buổi live tối nay, tôi càng ngày càng cảm thấy lành ít dữ nhiều.
Tự dưng tôi thấy hơi hối hận, biết thế trước khi đi đã để lại mật khẩu thẻ ngân hàng cho tay Vương què, nhỡ tôi ngoẻo ở đây thật, đống tiền đó không ai tiêu thì uổng quá.

Gió mưa rốt cuộc cũng tạnh.
Trời sụp tối hẳn.
Cả thung lũng chìm trong bóng tối âm u.
Không khí sực nức mùi ẩm mốc và bùn đất. Những dãy núi trập trùng bao bọc lấy mặt hồ chứa, cứ như ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Không có tiếng ếch nhái cũng chẳng có tiếng chim kêu, xung quanh chỉ có tiếng nước chảy róc rách. Cả cái thung lũng rộng lớn này dường như chỉ còn mỗi tôi là sinh vật sống.

Ánh sáng từ chiếc đèn pin chống nước hắt lên khoảng chòi nhỏ hẹp. Chẳng có thời gian rảnh để bi lụy, tôi ngồi trên nền đất lạnh lẽo, giải quyết nốt bữa tối.
Lặn xuống nước là trò tốn thể lực, tôi phải tận dụng lúc sóng yên biển lặng này để nghỉ ngơi và nạp đủ năng lượng.

Bóng tối bên ngoài đặc quánh, cái chòi nhỏ tựa như một chiếc thuyền độc mộc lẻ loi.
Gió thung lũng mang theo hơi nước buốt giá, cả ngày dầm mưa khiến người tôi lạnh cóng. Nhai xong mẩu lương khô, cơ thể mới lấy lại được chút hơi ấm.
Dựa người vào cột đá, lắng tai nghe tiếng nước chảy, cảm giác sức lực đã phục hồi hòm hòm, tôi lôi một cái túi đeo hông ra từ balo, nhét con dao đa năng và mấy xấp bùa chú (đã bọc túi zip cẩn thận) vào trong đó.

Chuẩn bị xong xuôi, tôi liếc nhìn đồng hồ.
"Thời gian đếm ngược tới lúc bắt đầu livestream: 2 giờ 10 phút. Có bật livestream không?"
Hít một hơi thật sâu, tôi ấn nút "Có".

Đang kết nối livestream...
Đang kết nối kênh chat...

Khung hình chuyển đổi, hình ảnh tôi trong bộ đồ lặn xuất hiện trên màn hình.
Lác đác vài người xem bắt đầu lọt vào phòng, toàn là mấy ID quen mặt, thân thiết ghê.
"Chào các anh em, lại gặp nhau rồi, tôi là ông chủ Lý của mấy ông đây."
"Lão Lý, đợi mãi, nay anh lại đi tìm đường chết ở xó nào thế?"
"Ông chủ Lý, sao nay mặt anh mờ mờ thế, nhìn kinh vãi."
"Hôm nay có em gái xinh tươi nào không anh?"

Nhìn dòng tin nhắn nhảy liên tục của anh em, tâm trạng nặng nề của tôi cũng giãn ra ít nhiều, cảm giác đơn độc bị quét sạch sành sanh. Theo lệ thường, tôi xoay điện thoại lướt một vòng giới thiệu địa điểm.
"Các anh em, vị trí hiện tại của tôi là khu đập nước Tam Thắng nổi tiếng ở ngoại ô phía Đông. Bây giờ tôi đang đứng ngay trên thân đập..."
"Điện thoại đang bọc túi zip nên hình ảnh hơi nhòe, anh em thông cảm nhé."

Bầu không khí âm u rùng rợn cộng thêm tiếng nước rào rào khiến anh em trong kênh chat phấn khích ra mặt.
"Đệt! Đúng là hồ Tam Thắng à? Chỗ đấy tà môn vãi chưởng, nghe bảo rớt xuống đấy thì khỏi vớt, sống không thấy người chết không thấy xác đâu!"
"Vãi nồi! Thế quái nào anh lại chui vào đấy? Có chuyện gì nghĩ quẩn thì kể ra cho anh em vui chung cái coi."
"Này, lỡ Lão Lý tạch thật thì thằng Quang Đầu Cường vui hay buồn nhỉ?"
"Tôi đách quan tâm, tôi chỉ muốn biết mấy em gái chân dài để lại cho ai chăm sóc? Cả cái phòng live này, chỉ có tôi là gánh vác nổi nhiệm vụ vinh quang và nặng nề đó thôi!"
"Đập chết mẹ lầu trên đi, em gái là của chung!"

Anh em cợt nhả rôm rả, không khí căng thẳng bay biến trước mấy lời bình luận thiếu nghị lực này.
"Thưa các anh em, hôm nay tôi sẽ chơi lớn một vố, livestream dưới nước! Chơi thì chơi, quậy thì quậy, ông chủ Lý đã làm là không đùa!"
"Chủ kênh đang đem mạng sống ra diễn cho anh em xem đấy, đi ngang qua đừng bỏ lỡ, thả bão quà đi anh em! Sự ủng hộ của các anh em là động lực sống sót duy nhất của tôi lúc này."

Phang luôn bài ca xin donate học lỏm trên mạng, thế mà lùa được vài người tặng quà thật.
Khuấy động không khí hòm hòm rồi, người xem trong phòng đã lên tới mấy trăm, cả đám hóng hớt châm ngòi nổ, hối thúc tôi mau lặn xuống.

Tôi đã chuẩn bị sẵn dây đeo, lồng chiếc điện thoại livestream qua cổ, nhét vào bên trong áo phao, chỉ chừa mỗi cụm camera ra ngoài.
Thế này thì lúc xuống nước vẫn live được mượt mà.
Kiểm tra lại dây an toàn một lượt, khoác bình dưỡng khí mini lên lưng, cắn ống thở, đeo kính lặn, bật đèn pin chống nước đội đầu, mọi thứ đã sẵn sàng.

Đứng trên mép đập, nhìn xuống mặt nước đen kịt, tôi hít một hơi sâu rồi nhảy ùm xuống.
Bọt nước tung tóe, nước dưới này lạnh hơn tôi tưởng tượng nhiều, cái buốt giá xuyên thấu lớp đồ lặn ngấm thẳng vào xương tủy, tôi từ từ chìm xuống.
Bóng tối dần bủa vây, dưới nước yên ắng tĩnh mịch, tôi như bước vào một thế giới khác.

Luồng ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin đội đầu chỉ soi sáng được một khoảng nhỏ xung quanh. Thi thoảng lại có những cái bóng lạ hoắc xẹt ngang, rồi đủ thứ quái dị quệt vào người.
Một tay tôi lăm lăm con dao đa năng, tay kia đặt hờ lên cái túi đeo hông, căng mắt ra cảnh giác tột độ, chỉ sợ cái đầu người đen ngòm kia thình lình lao ra vồ lấy mình.

Chìm xuống.
Tiếp tục chìm xuống.
Bóng tối trước mắt kéo dài vô tận, tôi như đang trôi tự do vào vực thẳm không đáy, cái cảm giác này còn đáng sợ hơn cả việc chạm trán quái vật.
Sức ép nước đổ ập đến từ tứ phía, đầu óc ong ong, cái cảm giác sắp chết ngạt này khiến tôi hoảng loạn tột độ. Tôi vùng vẫy tứ chi, bám lấy dây an toàn, trổ hết tài bơi chó đạp cật lực ngoi lên trên.

Ngoi lên được mặt nước, cả người nhẹ bẫng.
Lặn sâu phải có quy trình, ép cơ thể quá mức nó chịu không nổi.
Lấy lại hơi một lúc, tôi lại cắm đầu lao xuống nước.

Nhờ căn khoảng cách qua dây an toàn, lần này tôi lặn sâu hơn chút đỉnh. Tầm nhìn phía dưới bắt đầu xuất hiện những khối đen mờ ảo.
Hình như sắp chạm đáy rồi.
Gồng mình chịu đựng sức ép nước và sự khó chịu của cơ thể, tôi tiếp tục chìm xuống.

Đúng lúc này, một vật thể đen sì dạt lại gần, quấn chặt lấy tay tôi.
Cơ thể cứng đờ, tôi vội vàng hất mạnh tay, quay ngoắt đầu sang.
Ánh sáng trắng lạnh lẽo của đèn pin rọi thẳng vào cục nợ kia. Tôi nheo mắt lại, mới nhận ra đó là một cái áo phụ nữ.
Kiểu dáng rất ngắn, cái loại áo croptop mặc còn chả che kín nổi rốn...

Khoan đã!
Hai mắt tôi trợn ngược. Đây là áo của con ả tóc uốn!