Chiếc áo dáng ngắn xoắn vặn kỳ dị, dập dềnh trong làn nước đen ngòm.
Nhìn rõ cái áo, da đầu tôi cứ thế tê rần từng đợt.
Chẳng kịp nghĩ ngợi sâu xa, tôi né nó như tránh rắn độc, quạt tay điên cuồng bơi tắp sang hướng khác.
Mãi đến khi chiếc áo khuất hẳn khỏi tầm mắt, tôi mới dám dừng lại.
Tim đập thình thịch muốn vỡ lồng ngực. Tôi há miệng thở dốc mấy hơi, cố ép bản thân bình tĩnh lại.
Căng thẳng sẽ làm dưỡng khí cạn kiệt rất nhanh. Lỡ chưa tìm thấy hài cốt cô dâu mà bình oxy đã cạn thì đúng là xong đời.
Định thần lại, tôi quan sát xung quanh một chốc. Không thấy thứ gì khả nghi, tôi xốc lại tinh thần, tiếp tục lặn xuống đáy.
Chẳng biết do tâm lý hay sao mà tôi cứ có cảm giác có thứ gì đó đang bám theo mình. Nhưng ngoái lại nhìn thì chỉ thấy làn nước đen kịt.
Tôi không rõ mình đang nhạy cảm thái quá hay trực giác đang lên tiếng, tóm lại là trong lòng cứ gợn gợn, chẳng thể thả lỏng nổi dù chỉ một giây.
Càng xuống sâu, nước càng lạnh buốt, bốn bề càng tĩnh mịch.
Tĩnh lặng đến mức cứ như tôi đã rời khỏi cõi trần.
Cách bên dưới tôi không xa là một khoảng bóng đen mờ mờ mịt mịt. Trông như một đám rong rêu mọc thành tảng, đang không ngừng vặn vẹo uốn éo.
Có rong rêu, nghĩa là sắp chạm đáy rồi.
Như tìm thấy tia hy vọng, tôi cắn răng chịu đựng áp lực nước ép lên cơ thể, tiếp tục lặn xuống. Đột nhiên, có thứ gì đó quệt qua đỉnh đầu tôi. Mềm mại lắm, giống như... tóc.
Cả người tôi cứng đờ. Tôi biết mình không nên ngẩng lên, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà liếc mắt nhìn.
Dưới ánh sáng trắng lạnh lẽo là một khuôn mặt trắng bệch tột độ.
Mái tóc uốn xoăn xõa tung trong nước. Đôi mắt chỉ rặt tròng trắng đang trừng trừng nhìn tôi đắm đuối. Khóe miệng tím tái nhếch lên, tạo thành một nụ cười rùng rợn trên khuôn mặt đã bắt đầu trương phình.
Ả lơ lửng ngay trên đầu tôi, bám theo tôi suốt cả chặng đường!
Tim tôi hẫng đi một nhịp. Nếu không bị vướng ống thở, chắc tôi đã hét toáng lên rồi.
Tim đập như muốn văng ra ngoài, tôi khua khoắng tay chân loạn xạ, vắt kiệt sức lực để tránh xa cái xác của ả Tiểu Mỹ tóc uốn.
Đột nhiên, lưng tôi lại va phải thứ gì đó.
Nhiệt độ cơ thể tôi vốn đã thấp, nay tuột thẳng về không.
Tôi siết chặt con dao găm, từ từ quay lại.
Mái tóc đen ép thẳng xõa tung. Thi thể trắng bệch của Tiểu Tình đang dựng đứng giữa dòng nước, khuôn mặt vẫn giữ nguyên biểu cảm kinh hoàng và không cam tâm lúc chết, cái miệng há hốc.
Cứ như ả đang chất vấn tôi: Tại sao không cứu tao? Quả nhiên là đụng mặt rồi!
Hai cái xác nữ trắng toát, một trước một sau trôi dạt về phía tôi. Tôi bị kẹp ở giữa như nhân bánh quy. Nhưng sau cơn hoảng loạn ngắn ngủi, tôi lại đột nhiên bình tĩnh đến lạ.
Tôi tung một cước đạp thẳng vào cái xác cứng đờ của Tiểu Tình, mượn lực đẩy người vọt lên trên, thoát khỏi vòng vây của hai ả.
Hai cái xác va vào nhau. Tôi cắm đầu bơi sang hướng khác. Nhưng mới nhích được một chút, cổ chân tôi đã bị một bàn tay lạnh ngắt tóm chặt.
Ngoái lại, là Tiểu Mỹ.
Bàn tay nhợt nhạt của ả siết lấy cổ chân tôi như gọng kìm, nụ cười rùng rợn trên mặt ả càng lúc càng vặn vẹo, dữ tợn.
Dưới áp lực nước khủng khiếp, mỗi cử động của tôi đều nặng như đeo chì. Tôi phải gồng hết sức bình sinh mới giãy ra khỏi tay ả được.
Bán mạng bơi, cuối cùng tôi cũng cắt đuôi được hai cái xác nữ.
Bọn chúng lơ lửng giữa dòng nước tĩnh lặng, ánh mắt vẫn ghim chặt về phía tôi. Đến khi chúng khuất dạng, tôi vẫn thấy lạnh toát sống lưng.
Chưa kịp thở phào, tôi lại điếng người phát hiện ngay trước mặt mình là ba cái xác nam đang dập dềnh.
Hoàng Hạo, Minh và Mắt Kính.
Đủ mặt anh tài không thiếu một ai.
Ba cái xác thẳng đơ, xếp hàng ngang chằn chặn một cách quỷ dị. Mặt mũi và bụng dạ chúng trương phềnh, da dẻ chuyển sang màu trắng bợt xanh xao ghê tởm. Tất cả đều giữ nguyên biểu cảm lúc trước khi chết.
"Cứu tao!"
"Cứu tao với!"
Từ những cái miệng đang há hốc ấy, tiếng kêu cứu thê lương, loãng toẹt vang lên văng vẳng.
Cái chết của bọn chúng đách liên quan gì đến tôi, thế mà chết rồi lại mò tới ám tôi.
Cơn giận bốc lên ngùn ngụt. Tôi nắm chặt con dao găm, hung hăng vung chém mấy nhát về phía chúng, nhưng vô dụng.
Trong làn nước tối tăm, ba cái xác nam lao vun vút về phía tôi.
Bọn chúng đách cần biết lý lẽ gì sất. Muốn lặn xuống đáy vớt xác, phải qua được ải của chúng trước đã.
Nhưng dao không có tác dụng, trên người tôi cũng chẳng có lấy một lá bùa trừ tà. Lấy cái quái gì ra mà chơi với chúng nó bây giờ?
Tôi vừa lùi lại, não vừa nhảy số liên tục.
Sóng nước sau lưng cuộn lên, dự cảm bất lành dội thẳng vào tim. Ngoái lại nhìn, y như rằng, hai cái xác nữ kia cũng đuổi tới nơi rồi.
Tốc độ của chúng dưới nước nhanh kinh khủng. Tôi chưa kịp nghĩ ra đối sách thì năm cái xác trắng toát đã quây tôi vào giữa.
"Cứu tao."
"Cứu tao!"
"Tại sao không cứu tao!"
Những âm thanh nhòe nhoẹt rít lên từ cổ họng chúng. Từng khuôn mặt trắng bệch, gớm ghiếc dán sát vào mặt tôi. Chúng vươn những bàn tay sưng vù ra, điên cuồng cào xé bộ đồ lặn và bình dưỡng khí của tôi.
Tôi liều mạng chống trả. Dao cứa rách da thịt chúng, máu đen rỉ ra nhưng chẳng mảy may làm chúng chững lại.
Mắt thấy ống thở sắp bị giật đứt, giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, từ vùng bụng dưới của tôi bỗng trào lên một luồng sức mạnh ấm áp. Nó chạy dọc theo kinh mạch, lan tỏa ra tứ chi.
Chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm xem luồng sức mạnh đó từ lỗ nẻ nào chui lên. Tôi thụi một cú trời giáng vào mặt cái xác đang bám lấy bình dưỡng khí, đẩy nó bật ra, rồi co hai chân đạp mạnh vào hai cái xác khác.
Nắm chặt dây an toàn, cơ thể tôi vọt lên trên với tốc độ bàn thờ.
Năm cái xác trắng toát bám riết không buông. Chúng vươn những cánh tay nhợt nhạt ra, tiếng kêu cứu hỗn loạn cứ văng vẳng bên tai.
Mức độ kinh dị của cảnh này người thường đố mà chịu nổi. Nếu không phải đã trải qua hai lần livestream sinh tử, chắc tôi cũng đứt bóng rồi.
Không chỉ da đầu mà cả người tôi rần rần tê dại, từng lỗ chân lông đều nhét đầy sự khiếp hãi.
Tầm này thì còn quan tâm quái gì đến chuyện hao dưỡng khí nữa.
Nỗi sợ hãi một lần nữa vắt kiệt tiềm năng con người. Tôi cũng chẳng biết mình ngoi lên được mặt nước bằng cách nào. Giây phút cơ thể nhẹ bẫng, tôi đách dám nán lại nửa giây.
Túm chặt dây an toàn, dồn hết sức bình sinh, tôi đu lên đập nước.
Tay chân bủn rủn, tôi nằm bẹp trên mặt đập, tháo ống thở ra, há miệng tham lam hớp lấy không khí.
Năm cái xác kia cũng nổi lên theo. Chúng chỉ ngoi mỗi cái đầu ướt sũng lên khỏi mặt nước, những cặp mắt lồi ra như muốn rớt khỏi tròng cứ thế trừng trừng nhìn tôi.
"Mẹ kiếp!" Tôi không nhịn được chửi thề một tiếng.
Ngồi dậy từ mặt đất, tôi vò đầu bứt tai nhìn năm cái đầu quỷ dị kia, nhất thời chẳng biết làm sao để xử lý bọn nó.
Màn hình điện thoại nhấp nháy liên tục. Rõ ràng là kênh chat đang nổ bình luận ầm ầm.
Tôi ngẫm nghĩ, đông người thì nhiều sáng kiến, biết đâu anh em trên mạng lại hiến được kế hay.
Cầm chiếc điện thoại bọc trong túi zip lên, tôi vẩy bớt nước, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. Lời cầu cứu còn chưa kịp tuột khỏi miệng thì tôi đã đơ toàn tập khi nhìn thấy bình luận.
"Lão Lý, ban nãy anh bị chuột rút à? Sao tự dưng một mình cầm dao quơ chân múa tay dưới nước thế?"
"Chủ kênh diễn nét giật mình hơi lố rồi đấy."
"Lầu trên cứ bình tĩnh, xì-tai của Lão Lý nhà ta lúc nào chả thế."
"Có mỗi tôi thấy chủ kênh như bị ma nhập không..."