Tôi tiếp tục gợi chuyện, moi thêm được kha khá thông tin về thân phận của anh ta.
Trương Kiến Minh, dân gốc xã Thắng Lợi. Học hết cấp ba, thi đỗ đại học nhưng vì nhà nghèo rớt mồng tơi nên đành bỏ học, sớm lăn lộn trường đời.
Mới đầu đi phụ hồ, sau được cai thầu để mắt tới, dần dà thăng hạng lên làm thầu cai. Vài năm lăn lộn cũng phất lên, kiếm được mớ vốn liền ôm mộng về quê hương đóng góp chút công sức.
Và thế là cái dự án xây đập nước ra đời.
"Chú em à, kiếm tiền thì quan trọng thật, nhưng cái mạng còn quan trọng hơn. Tôi khuyên cậu lo mà cuốn xéo khỏi đây sớm đi. Trẻ trung thế này mà rớt xuống nước thì uổng mạng lắm." Trương Kiến Minh chân thành khuyên nhủ. Trông anh ta có vẻ là người tốt.
"Đại ca yên tâm, tôi chuẩn bị kỹ rồi." Tôi chỉ tay vào bộ đồ lặn dị hợm của mình. "Mà đại ca này, đêm hôm một mình anh ra đây không thấy rợn à?"
"Có gì mà rợn? Ba năm nay, tôi tới thăm vợ suốt, có xước móng tay nào đâu. Chắc cô ấy trên trời phù hộ cho tôi đấy." Trương Kiến Minh cười buồn.
"Tôi cố tình chọn đi buổi tối, là vì ôm mộng muốn nhìn thấy cô ấy. Người ta đồn có người từng thấy một người phụ nữ mặc hỷ phục lảng vảng quanh đây... Tôi biết là khó tin, nhưng trong thâm tâm vẫn nhen nhóm chút hy vọng. Biết đâu chúng tôi còn có thể gặp lại nhau lần nữa."
Trương Kiến Minh đăm đăm nhìn mặt nước đen ngòm, ánh mắt ngập tràn bi thương.
Gió sông rít lên từng hồi, mặt nước gợn lăn tăn, nhưng người anh ta mong ngóng mãi chẳng thấy đâu.
Không ngờ gã này cũng si tình phết.
Tôi vẫn còn một thắc mắc cần giải quyết.
"Anh Trương này, cho tôi hỏi câu không nên hỏi chút nhé. Từ hồi xây xong đập, chỉ có duy nhất một cô dâu rớt xuống đây thôi à?"
Tôi vẫn lấn cấn cái nhiệm vụ livestream. "Cô dâu thực sự" rốt cuộc mang ý nghĩa gì?
Chẳng lẽ cô dâu rớt xuống nước không chỉ có một?
Trương Kiến Minh khựng lại, nhíu mày, khó chịu ngoắt sang nhìn tôi: "Một mình tôi gánh nghiệp báo chưa đủ à, hay cậu còn mong có thêm người rớt xuống đó nữa?"
"Đại ca hiểu lầm rồi, ý tôi không phải thế. Thấy anh chung tình quá nên tôi muốn giúp một tay thôi. Biết đâu lại giúp hai vợ chồng đoàn tụ được thật đấy." Tôi vội vàng giải thích.
"Cái gì?" Trương Kiến Minh chấn động, trố mắt nhìn tôi không dám tin. "Cậu... cậu thì có cách gì?"
"Lặn xuống vớt hài cốt chị nhà lên."
"Sao mà được? Ai rớt xuống đây cũng bốc hơi hết, thuê thợ vớt xác xịn xò nhất tới cũng bó tay. Cậu chỉ là thằng thư sinh trói gà không chặt, làm được chắc?" Trương Kiến Minh vẫn bán tín bán nghi.
"Hy vọng mong manh, nhưng không thử thì làm sao biết?" Tôi mỉm cười. "Bộ đồ trên người tôi dư sức lặn xuống đó, lát nữa tôi sẽ xuống ngó thử xem sao."
Nếu chỉ có một cô dâu duy nhất thì tôi đách cần phải đắn đo nữa. Tiện tay làm cái việc thiện, giúp vợ chồng người ta đoàn tụ cũng coi như tích đức.
Trương Kiến Minh ngẩn người một chốc, hồ nghi nhìn tôi: "Chú em, tôi với cậu nước sông không phạm nước giếng, sao cậu lại liều mạng giúp tôi?"
"Bản tính tôi thích hành hiệp trượng nghĩa ấy mà." Tôi múa mép vớ vẩn qua chuyện, đánh trống lảng sang hướng khác: "Đại ca, anh kể nghe xem hôm đó chị nhà mặc đồ gì, có đặc điểm gì nhận dạng không, xuống dưới tôi còn biết đường mà mò."
"Cậu..." Thấy bản mặt nghiêm túc của tôi không giống đang đùa, Trương Kiến Minh nghẹn họng không biết nói gì.
Anh ta vừa căng thẳng vừa kích động, nhưng đột nhiên lại xua tay gạt phắt đi, giọng đanh lại: "Không được, thợ vớt xác sừng sỏ nhất còn chả dám lặn đêm, tôi không thể hại chết cậu được!"
"Đại ca, tôi chỉ xuống thử một chuyến thôi, có biến là tôi bơi lên ngay. Yên tâm, tôi không lấy mạng sống của mình ra làm trò đùa đâu."
Trương Kiến Minh đi tới đi lui trong chòi, chốc chốc lại liếc tôi, rồi lại ngó xuống mặt nước. Cuối cùng, anh ta giậm chân cái rầm, nghiến răng hạ quyết tâm.
"Được rồi chú em, mọi chuyện trăm sự nhờ cậu!"
Anh ta nắm chặt lấy tay tôi.
"Hôm vợ tôi rớt xuống, cô ấy mặc hỷ phục màu đỏ, tay đeo một đôi vòng vàng. Còn mặt mũi... ba năm rồi, chắc cũng chẳng nhìn ra được nữa."
"Áo cưới đỏ sẫm, đôi vòng vàng." Tôi nhẩm lại hai chi tiết cốt lõi này. "Đại ca, tôi xuống nước luôn đây. Anh chú ý cái dây an toàn nhé, nếu thấy dây giật ba cái thì lập tức kéo tôi lên."
"Được, tôi sẽ canh chừng cẩn thận! Cậu nhớ đừng có cậy mạnh, thấy nguy hiểm là vọt lên liền nhé." Trương Kiến Minh dặn đi dặn lại.
Gật đầu chào anh ta, tôi tròng lại đồ lặn, kiểm tra thiết bị qua một lượt rồi gieo mình xuống làn nước tối om.
Nước lạnh buốt bủa vây, tôi chìm dần vào vùng tối tăm.
Tĩnh mịch, sâu hoắm. Bóng tối trước mắt như trải dài vô tận.
Tôi chỉ có đúng chiếc đèn pin trên đầu soi đường, le lói như một con đom đóm bé nhỏ và mỏng manh giữa màn đêm thăm thẳm.
Xung quanh, những cái bóng hình thù kỳ dị không ngừng lướt qua. Chẳng có lấy một tiếng động, thế giới dưới nước và trên bờ hoàn toàn tách biệt.
Dù biết mớ hình ảnh ban nãy chỉ là ảo giác, tôi vẫn không sao đè nén được sự căng thẳng đang xâm chiếm tâm trí.
Tay lăm lăm con dao găm, tôi dè dặt lặn xuống, tai mắt căng ra cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh.
Chẳng biết lặn sâu bao nhiêu mét rồi, áp lực nước đè lên người mỗi lúc một nặng, tứ chi bắt đầu tê dại, lỗ tai lùng bùng.
Cố cắn răng chịu đựng cảm giác khó chịu tột độ, tôi cứ thế chìm xuống, chìm mãi.
Trong quầng sáng trắng lạnh nhạt, ngay phía trước tôi bỗng lờ mờ hiện ra năm cái bóng đen cứng đơ.
Là giả, toàn là ảo giác thôi!
Tôi rùng mình, cố ổn định tâm trí để gạt phăng ảnh hưởng của những bóng ma quỷ dị kia, tiếp tục lặn xuống.
Phía dưới không xa, qua làn nước nhòe nhoẹt, tôi đã thấp thoáng thấy bóng rong rêu đung đưa.
Sắp tới nơi rồi, cố lên!
Tôi cắn chặt răng, gắng gượng quạt chân tay đang dần đông cứng, rẽ nước hướng thẳng xuống đáy hồ.
Tới được đáy cũng mới chỉ là dạo đầu. Cái đập này rộng thênh thang, biết tìm bộ hài cốt ở ngóc ngách nào bây giờ?
Cuối cùng chân cũng chạm đáy.
Dưới này toàn bùn cát. Quanh khu vực chân đập mọc đầy những dải rong nước dài thòng lọng, dập dềnh theo sóng nước y như từng búi tóc người.
Quay đầu nhìn quanh, dưới ánh đèn pin leo lét, những vật thể nằm nửa chôn nửa lộ trong bùn cát hắt lên những cái bóng vặn vẹo.
Tôi căng mắt ra soi tìm.
Đột nhiên, một khuôn mặt trắng bệch, gớm ghiếc lao vút vào tầm mắt.
Tôi giật nảy mình, bản năng bật ngửa ra sau.
Khó khăn lắm mới định thần lại được, đập vào mắt tôi là một cảnh tượng kinh hoàng đến rợn gáy.
Mặc dù thừa biết những gì mình đang thấy là giả, nhưng da đầu tôi vẫn không ngừng giật giật.
Năm cái xác trắng toát xếp thành một hàng dọc đứng lù lù dưới đáy nước, y như trò chơi rồng rắn lên mây. Đứa đằng sau đặt tay lên vai đứa đằng trước, nối đuôi nhau đều tăm tắp.
Đi đầu là Tiểu Tình với khuôn mặt sưng phù méo mó. Ả vươn hai tay dài ngoằng về phía trước, dẫn dắt cả đám bốn đứa đằng sau lảo đảo bước về phía tôi một cách cứng ngắc.
Cái miệng ả ngoác rộng ra, như đang gào lên chất vấn.
Tại sao không cứu tao? Cứu cái mả cụ nhà mày!
Liên quan đách gì đến ông!
Tôi nổi điên, cắn mạnh vào đầu lưỡi. Cơn đau nhói dội lên hòa cùng vị tanh ngọt lan ra khắp khoang miệng.
Đợi lúc năm bóng ma âm hồn bất tán kia bám sát rạt, tôi lột ống thở ra, phùng mang trợn má phun mạnh búng máu vút ra ngoài.