Hàn Văn Sơn nghe tôi nói xong thì ngớ người, ù ù cạc cạc.
"Thầy Lý, rốt cuộc là giải thế nào?"
"Theo lời Đao Kim Phượng, muốn giải hình xăm Uyên Ương cho thiếu gia nhà ngài, cần phải dùng kim đực để lấy một giọt máu tim của ả. Nhưng ả đâu có nói, việc lấy giọt máu tim đó bắt buộc phải là tự nguyện." Tôi mỉm cười giải thích.
Hàn Văn Sơn ngẩn ra, buột miệng: "Ý cậu là, chúng ta cưỡng ép lấy máu tim của ả cũng được?"
Ngay sau đó, ông ta lại nhíu mày: "Dù có lấy được máu tim thì vẫn cần ả ra tay cắt đứt hình xăm Uyên Ương mà? Ả ta hoàn toàn có thể cắn răng sống chết không chịu làm."
"Chuẩn luôn." Tôi gật đầu, "Thế nên mới bảo, phải xem tổng giám đốc Hàn có dám liều một phen hay không."
"Thầy Lý, kế hoạch của cậu rốt cuộc là gì?" Hàn Văn Sơn nhìn tôi chằm chằm.
"Liên lạc với Đao Kim Phượng, báo với ả là ngài đã chấp thuận hôn sự của ả và thiếu gia."
"Chuyện này..." Sắc mặt Hàn Văn Sơn lập tức biến đổi.
Tôi ghé sát tai Hàn Văn Sơn, thì thầm vài câu.
"Đây là cách duy nhất tôi nghĩ ra lúc này. Vẫn còn hai ngày nữa, ngài cứ từ từ cân nhắc. Dù sao chuyện này cũng liên quan đến mạng sống của thiếu gia, không thể quyết định vội vàng được."
"Nếu tổng giám đốc Hàn thấy cách của tôi quá mạo hiểm thì cũng không sao. Thực ra với tiềm lực của nhà họ Hàn, muốn tìm một cao nhân thực thụ đến cứu thiếu gia chắc cũng không phải chuyện gì quá khó khăn."
Thực ra trong lòng tôi vẫn luôn canh cánh một nỗi thắc mắc. Tuy tôi từng cứu mạng Hàn Văn Sơn một lần, nhưng đó cũng chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Hàn Văn Sơn đâu phải kẻ ngốc nghếch gì, sao có thể không nhìn ra điều này.
Hàn Văn Sơn thở dài sườn sượt.
"Nếu dùng danh nghĩa nhà họ Hàn để đi tìm người, cái chuyện xấu hổ này chắc chắn sẽ bị bung bét ra ngoài. Thằng nghịch tử này vốn đã không được lòng ông nội nó rồi, nếu để chuyện này lọt đến tai ông cụ, tương lai của nó ở nhà họ Hàn coi như đứt bóng."
Hóa ra là vậy.
Thảo nào trong nhà chẳng thấy bóng dáng người giúp việc nào, đoán chừng đã bị Hàn Văn Sơn kiếm cớ cho nghỉ tạm hết rồi, chỉ giữ lại mỗi gã tài xế thân tín.
Tôi từng cứu mạng ông ta, nên trong mắt ông ta, tôi chắc chắn được tính là người có bản lĩnh thực sự. Hơn nữa tôi lại chỉ là một thằng nhãi ranh vô danh tiểu tốt, xác suất rêu rao chuyện này ra ngoài sẽ thấp hơn.
Nhưng việc Hàn Văn Sơn đặt cược cả mạng sống của con trai mình vào tay tôi, liệu có phải là hành động được ăn cả ngã về không quá mức hay không.
"Tổng giám đốc Hàn cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ giữ kín chuyện này."
Hàn Văn Sơn gật đầu cảm kích, trong ánh mắt thoáng hiện một tia tán thưởng.
"Tôi biết mình không nhìn nhầm người mà. Thầy Lý, cho tôi một đêm suy nghĩ. Ngày mai, dù có dùng cách của cậu hay không, tôi nhất định sẽ cho cậu một câu trả lời."
"Được."
"Đây là tiền cọc, xin cậu nhất định phải nhận lấy."
Tôi cũng chẳng khách sáo. Đểmoi được thông tin từ Đao Kim Phượng, tôi cũng đã phải nôn ra hai vạn tệ rồi, khoản tiền này tôi xứng đáng được nhận.
Ước lượng độ nặng của phong bì giấy xi măng, số tiền bên trong chắc chắn hơn hai vạn. Dù việc chưa thành, nhưng tôi cũng đã chạy đôn chạy đáo vì con trai ông ta cả ngày trời. Một kẻ làm ăn lõi đời như Hàn Văn Sơn sao có thể không hiểu đạo lý này, ông ta sẽ không để tôi chịu thiệt.
Tài xế lái chiếc Mercedes đen sang trọng đưa tôi về tận khu ổ chuột.
Tôi tạt qua cây ATM, gửi toàn bộ năm vạn tệ trong phong bì vào thẻ ngân hàng.
Lúc này, trời cũng đã tối mịt.
Tôi tản bộ thong dong trong khu ổ chuột, định kiếm chỗ lót dạ. Ngang qua quán đồ nướng quen thuộc, tôi bắt gặp một dáng người rất đỗi quen mắt.
Vừa nhìn thấy lão là tôi đã lộn ruột, quả nhiên lúc cần tìm thì lặn mất tăm, lúc không tìm thì tự mò mặt ra!
Lão Vương thọt đang đứng chầu chực bên xe đẩy đồ nướng, hít hà mùi thịt nướng thơm nức mũi với bộ dạng chẳng ra thể thống gì. Mới mấy ngày không gặp mà tóc tai lão đã rối bù như tổ quạ, quần áo rách rưới bám đầy bùn đất với lá khô, trông chẳng khác gì một lão ăn mày chết đói.
"Lão Vương, cái bộ dạng này của ông là sao đây, trốn lên núi làm người rừng à?" Tôi kinh ngạc hỏi. Bình thường lão tuy lôi thôi lếch thếch nhưng cũng không đến nỗi tàn tạ thế này.
"Thằng nhãi ranh, đợi cậu nửa ngày rồi đấy!" Lão Vương thọt vừa thấy tôi thì mắt sáng rỡ, "Ông Trần, cho trước năm mươi xiên thịt nướng, luật cũ nhiều cay nhé! Vẫn là cậu nhóc nhà họ Lý trả tiền!"
"Có ngay, hai vị cứ ngồi đi!"
Đều là khách quen cả, ông chủ Trần thừa biết hễ tôi và cụ Vương ăn chung thì người đứng ra trả tiền luôn là tôi. Thế là ông lôi ngay từ trong tủ đông ra mấy chục xiên thịt bắt đầu quạt chả.
"Lão Vương, ông đúng là không biết khách sáo là gì nhỉ. Nghe cái giọng này thì chắc là ông cố tình canh me tôi ở đây rồi." Tôi tự đi xách hai chai bia lạnh ra, kéo ghế ngồi xuống cùng lão Vương thọt.
"Tôi biết cậu có chuyện cần tìm tôi, chẳng qua là đẩy bữa cơm cậu mời tôi lên sớm hơn chút thôi." Lão Vương thọt vuốt vuốt mái tóc tổ quạ, làm ra vẻ đứng đắn.
"Cái này ông cũng biết á?" Tôi nhướn mày, "Thế ông nói thử xem, tôi tìm ông có chuyện gì?"
Lão Vương thọt liếc tôi hai cái, cất giọng trầm tư: "Chắc là dính líu đến nhà họ Hàn chứ gì?"
Tôi hơi bất ngờ: "Thế mà ông cũng đoán mò trúng được."
"Khó đoán gì đâu. Với cái nết của Hàn Văn Sơn, cậu từng cứu ông ta một mạng, giờ gặp chuyện ông ta chắc chắn sẽ lại tìm cậu giúp đỡ. Cậu lại là một tờ giấy trắng, không có khả năng bị mua chuộc. So với đám cao nhân đức cao vọng trọng kia, ông ta đương nhiên tin tưởng cậu hơn."
Vẻ mặt lão Vương thọt bỗng chốc trở nên nghiêm túc.
"Nhóc con, tôi phải nhắc nhở cậu vài câu, vũng nước đục nhà họ Hàn cậu bớt nhúng tay vào thì hơn, dính dấp đến nhân quả của nhà họ Hàn chẳng phải chuyện tốt lành gì đâu."
"Một vụ làm ăn thôi mà, tôi cũng đâu định xía mũi vào chuyện nhà họ làm gì." Tôi gạt đi, không mảy may bận tâm, "Ông rốt cuộc có biết ông ta tìm tôi vì chuyện gì không?"
"Đớp của cậu một bữa thì phải giúp cậu chuyện này, đó chính là nhân quả giữa tôi và cậu." Lão Vương thọt ra vẻ như mình biết tuốt.
"Lần trước bói cho ông ta một quẻ, đã thấy nhà ông ta sắp gặp ba kiếp nạn. Kiếp nạn đầu tiên ứng vào chính ông ta, đã linh nghiệm rồi. Kiếp nạn thứ hai ứng vào con cái ông ta, lần này người xảy ra chuyện là con trai ông ta, tôi nói có sai không?"
"Chuẩn không cần chỉnh!" Tôi hạ giọng: "Con trai của Hàn Văn Sơn bị người ta giăng bẫy, trúng một loại tà thuật mà tôi chưa nghe tên bao giờ."
Thịt nướng dần được bưng lên. Tu hai ngụm bia lạnh cho thông cổ, tôi vừa nhai nhồm nhoàm vừa kể ngọn ngành sự việc cho lão Vương thọt nghe.
Vốn dĩ Hàn Văn Sơn cũng định nhờ lão ra tay, nên kể cho lão biết cũng chẳng tính là lộ bí mật.
"Hình xăm Uyên Ương?" Lão Vương thọt nhai tóp tép miếng thịt nướng, nhẩm tính rồi hỏi: "Cây kim đực kia cậu vẫn đang giữ chứ?"
"Vẫn giữ. Đao Kim Phượng bảo trong ba ngày bắt buộc phải trả lại." Tôi thò tay vào túi áo, định móc cuộn vải đen bọc cây kim đực ra cho lão xem.
"Khoan đã!" Lão Vương thọt ngắt lời tôi với vẻ đầy ẩn ý, "Thứ này không được tùy tiện cho người ngoài xem, ăn uống xong xuôi về tiệm rồi hẵng lôi ra."
"Được."
Năm mươi xiên thịt nướng thấm tháp vào đâu với cái bụng không đáy của lão Vương thọt. Phải gọi thêm cả mớ thịt thà, rau củ, càn quét suốt hơn một tiếng đồng hồ lão mới chịu no.
"Đi, về chỗ cậu!"
Chùi cái mỏ bóng nhẫy mỡ, lão Vương thọt xoa bụng thỏa mãn, vung tay ra hiệu.
Về đến tiệm.
Dưới ánh đèn vàng vọt, tôi trải cuộn vải đen lên quầy. Cây kim bạc đính trên đó mảnh như sợi tóc, dài chừng một lóng tay, lóe lên những tia sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn.
Lão Vương thọt cau mày săm soi một lúc lâu, tay vẫn không hề đụng vào cây kim. Lát sau, lão nhướn mày, hạ giọng nói rành rọt: "Cây kim bạc này là đồ sống!"