Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 84: Nơi này là địa ngục



Thím Tào vừa dứt lời, tôi và Triệu Tiểu Hải bất giác nhìn nhau.

Mức lương đãi ngộ bà ta vừa nói giống y xì đúc nội dung trên tờ rơi của Xưởng điện tử Lục Thành.

Triệu Tiểu Hải kinh ngạc tột độ, há miệng định hỏi thì bị tôi ấn tay ngăn lại.

"Thím ơi, xưởng nào mà đãi ngộ tốt thế ạ?" Tôi giả vờ hỏi với giọng điệu bình thản.

"Tất nhiên là xưởng đàng hoàng rồi! Làm linh kiện điện tử ấy, con trai thím làm quản lý ở đó, thím có thể đánh tiếng giúp hai đứa." Thím Tào cười hiền hậu, liếc mắt nhìn Vượng Tài đang chằm chằm nhìn bà ta.

"Thím cũng thấy hai cậu thanh niên lăn lộn vất vả, giúp được tí nào hay tí nấy."

Xưởng điện tử?

Lại thêm một điểm trùng hợp.

Lông mày tôi khẽ giật, nặn ra một nụ cười đầy hứng thú: "Tuyệt quá thím ơi, công việc tốt thế này bọn cháu đương nhiên muốn làm rồi, chỉ là không biết có yêu cầu điều kiện gì không?"

"Điều kiện cũng đơn giản thôi, thím thấy hai cậu đều hợp, chỉ cần chưa vợ con, ở nhà không có ai vướng bận là được." Thấy chúng tôi có vẻ khó hiểu, thím Tào lại tươi cười giải thích.

"Lương cao thì công việc chắc chắn sẽ vất vả hơn một chút. Xưởng áp dụng chế độ quản lý khép kín, mười ngày nửa tháng mới được về nhà một lần. Nếu ở nhà có cô vợ xinh đẹp chờ đợi, thì sức đâu mà chuyên tâm làm việc nữa?"

Cái lý do này thực chất rất khiên cưỡng, nhưng với mức lương hai vạn, nó đã đủ sức hấp dẫn mê người đối với những lao động phổ thông không có trình độ.

Họ có thừa sức lực, không sợ cực khổ, chỉ cần kiếm được nhiều tiền là đủ.

"Thím nói cũng phải, cực khổ thì sợ gì? Xã hội bây giờ, có tiền mới cưới được vợ." Tôi cũng hùa theo cười lớn. "Cháu với cậu em đây giống nhau, đều là phận khố rách áo ôm, chừng nào thì phỏng vấn được ạ?"

"Tối nay đi luôn, để thím gọi điện cho con trai, hai đứa cứ đi thẳng đến xưởng là xong." Thím Tào hớn hở ra mặt. "Ăn cơm trước đã, thím đi gọi điện ngay đây."

Nói xong, bà ta quay ngoắt vào bếp.

Đến nước này, tôi và Triệu Tiểu Hải đã có thể khẳng định bà thím này có mối quan hệ cực kỳ mật thiết với Xưởng điện tử Lục Thành.

Bà ta có khi chính là kẻ tòng phạm.

Trên chiếc bàn nhỏ bày sẵn hai bát mì. Tôi bảo Triệu Tiểu Hải canh chừng nhà bếp, còn mình rút một cái túi ni lông từ balo ra, trút tọt cả hai bát mì vào, buộc chặt lại rồi nhét ngược vào balo.

Chưa đầy hai phút sau, thím Tào đã từ bếp đi ra.

"Xong rồi, thím báo với con trai rồi, hai cậu đừng chạy lung tung bên ngoài nữa, cứ ở trong phòng mà nghỉ ngơi... Ơ, ăn nhanh thế?"

"Tại mì thím nấu ngon quá mà." Tôi quẹt mỏ một cái. "Cháu với cậu em vẫn muốn ra ngoài đi dạo một vòng cho quen đường quen sá, lát nữa bọn cháu về."

Nói xong, chẳng đợi bà ta kịp phản ứng, chúng tôi đã kéo cửa lao vọt ra ngoài.

"Anh Vân Phong, thím Tào bà ấy..."

"Đi xa chút hẵng nói."

Tôi và Triệu Tiểu Hải làm ra vẻ không có chuyện gì, đi được một đoạn, tôi cảm thấy sau gáy là lạ. Nhân lúc rẽ vào góc ngoặt, tôi giả vờ lơ đãng quay đầu nhìn lại.

Cánh cửa cổng ở cuối con đường nhỏ hé mở một khe hẹp, để lộ nửa khuôn mặt già nua béo phệ, đôi mắt âm u đang gườm gườm nhìn theo hướng chúng tôi rời đi.

Đi thêm một quãng xa nữa, tôi ngó nghiêng xung quanh, lôi túi mì trong balo ra ném thẳng vào thùng rác.

"Anh Vân Phong, chắc thím Tào là cùng một giuộc với nhà máy kia rồi, chúng ta còn quay lại đó không?"

"Cứ đi tìm chỗ đánh chìa khóa, vào nhà máy xem thử tình hình rồi tính tiếp." Tôi dẫn Triệu Tiểu Hải tìm lại xe, lái đi đánh chìa khóa, tiện thể ăn trưa luôn, xong xuôi lại lái xe về đỗ ở chỗ cũ.

"Hy vọng vận khí đủ tốt, tìm được manh mối gì đó có giá trị."

Hít sâu một hơi, tôi và Triệu Tiểu Hải trèo tường đột nhập vào Xưởng điện tử Lục Thành.

Mặc dù biết những thứ phơi bày ra cho người ta thấy thường ít có giá trị, nhưng có tâm lục soát thì kiểu gì cũng moi ra được dấu vết.

Cầm chìa khóa tiến thẳng đến khu văn phòng, tôi mở cửa phòng Giám đốc trước tiên.

Bụi phủ dày đặc trong phòng, chúng tôi bước vào, để lại từng dấu chân rõ mồn một.

Một chiếc bàn làm việc giám đốc kê sát tường, kệ hồ sơ trên bàn trống trơn, chẳng có lấy một tờ giấy.

Tủ tài liệu phía sau lại nhét đầy những thứ linh tinh lộn xộn.

Tôi lót giấy ăn kéo tủ ra, bên trong toàn là những tài liệu quảng cáo vô thưởng vô phạt và vài bản hợp đồng mua bán cũ rích.

Ngày ký hợp đồng đều từ một năm trước, giá trị giao dịch rất nhỏ, xem ra trước đây tình hình kinh doanh của Lục Thành đúng là bết bát thật.

Tôi và Triệu Tiểu Hải lật tung cả văn phòng lên cũng chẳng tìm được manh mối gì hữu ích, đành chuyển hướng sang phòng Tài vụ.

Trong ngăn kéo bàn làm việc vẫn còn bỏ lại các báo cáo tài chính cũ. Tôi mở ra xem từng tờ một, từ lúc thành lập đến nay, nhà máy luôn trong tình trạng thua lỗ.

Thời gian chốt sổ sách cũng dừng lại ở một năm trước.

Hợp đồng và báo cáo tài chính đã chứng thực manh mối của người công nhân: Lục Thành quả thật đã phá sản từ một năm trước.

Ít nhất thì bề ngoài là vậy. Nhưng trong bóng tối, chúng vẫn đang âm thầm tuyển người. Chẳng biết chúng đang thực hiện công việc phi pháp gì, và có liên hệ thế nào với "quái vật" trong nhiệm vụ livestream?

Ngoài điều đó ra, tôi vẫn còn một thắc mắc cực lớn.

Khu xưởng này đã bị bỏ hoang, không thể nào dùng làm nơi sản xuất được nữa. Vậy nhà máy mới của Lục Thành nằm ở đâu?

Nhiệm vụ yêu cầu tôi livestream tại Xưởng điện tử Lục Thành, nhưng không nói rõ là xưởng cũ hay xưởng mới.

Nhỡ đâu địa điểm thực sự là xưởng mới, mà trước giờ lên sóng tôi vẫn không tìm ra chỗ, thì hỏng bét!

Nghĩ đến đây, tim tôi bất giác thắt lại.

"Anh Vân Phong, chẳng có manh mối gì sất, giờ tính sao?"

"Xem ra, chỉ còn cách đi phỏng vấn thôi."

Rời khỏi xưởng hoang, chúng tôi quay lại nhà trọ.

"Hai cậu về rồi đấy à." Thấy chúng tôi, thím Tào thở phào một cái rất kín đáo, vẫn giữ nguyên bộ mặt hiền hậu cười híp mắt.

"Con trai thím bảo rồi, hôm nay nó sẽ về sớm, hai cậu cứ thong thả."

"Làm phiền thím quá! Bọn cháu đi dạo một vòng cũng hơi mệt, về phòng nghỉ một lát, tới giờ thím gọi bọn cháu một tiếng nhé."

Tôi cười xã giao với bà ta rồi cùng Triệu Tiểu Hải về phòng.

Chốt chặt cửa, kéo rèm kín mít.

Triệu Tiểu Hải lòng đầy lo âu, chốc chốc lại lôi điện thoại ra, mở bức ảnh chụp chung với anh trai Triệu Tiểu Quân, nhìn mãi nhìn mãi rồi khóe mắt lại đỏ ửng.

Hai anh em trông rất giống nhau, điểm khác biệt là người anh vóc dáng thấp bé hơn, đen nhẻm, gầy gò, khuôn mặt hằn lên sự khắc khổ không đúng với lứa tuổi, nhưng đôi mắt lại rất sáng.

Trong ảnh, hai người giơ tay chữ V tạo dáng quê mùa, nhưng nụ cười lại rạng rỡ vô ngần.

Cảm giác mất đi người thân duy nhất, tôi thấu hiểu hơn ai hết.

Năm xưa, khi bố tôi mất tích, tôi chẳng phải cũng như thế này hay sao...

Trời cuối cùng cũng sập tối.

Toàn bộ khu nhà xưởng chìm trong bóng tối lờ mờ.

Cộc cộc cộc.

Tiếng gõ cửa vang lên, giọng thím Tào vọng vào.

"Hai cậu thanh niên ơi, con trai thím về rồi, ăn tối xong là đi nhận việc luôn nhé!"

Tôi và Triệu Tiểu Hải gần như đứng bật dậy cùng lúc, liếc nhìn nhau, khẽ gật đầu, tôi bước tới mở cửa.

Đứng cạnh thím Tào là một gã đàn ông cũng có vóc dáng thấp lùn, thô kệch.

"Hai người là đứa đang tìm việc đây hả?" Gã đàn ông dùng cặp mắt tam giác săm soi chúng tôi, ánh nhìn khiến người ta gai ốc, như thể đang đánh giá một món hàng.