Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 88: Cậu ấy sắp chết rồi



Tiếng quát tháo thô bạo của gã đàn ông vang lên như một mệnh lệnh không thể chối từ. Mọi người trong các phòng giam đồng loạt bật dậy.

Tôi giật thót, vội vàng gọi Triệu Tiểu Hải tới, cả hai cùng ghi nhớ tấm bản đồ vào não, sau đó đẩy chiếc giường về lại chỗ cũ.

"Lối thoát chắc chắn nằm ở Phòng Quản lý. Cậu tìm thấy anh trai xong thì lập tức tìm cách trốn đi, không cần lo cho anh." Tôi nói thật nhanh, giọng đè xuống mức nhỏ nhất.

"Sao lại thế? Anh Vân Phong, anh giúp em nhiều như vậy, sao em có thể bỏ mặc anh được?" Triệu Tiểu Hải không thèm suy nghĩ mà phản đối ngay.

"Tiểu Hải, bây giờ không phải lúc hành động theo cảm tính. Anh không đi là có lý do của anh. Cậu khó khăn lắm mới tìm được anh trai, đừng có đi theo anh để chết chùm."

"Nhưng..."

Triệu Tiểu Hải còn muốn nói thêm thì bên ngoài đột ngột vang lên tiếng rắc rắc kỳ dị.

Giống như tiếng xương cốt gãy vụn.

Tôi ra hiệu cho cậu nhóc, cả hai bước nhanh ra cửa, nhìn qua song sắt ra ngoài.

Số 39 phòng đối diện đang đứng trước cửa, hai tay bám chặt vào song sắt. Khuôn mặt như bộ xương khô của anh ta rúm ró vì đau đớn, bắt đầu xảy ra những biến đổi quái dị.

Cơ thể anh ta phình to ra như quả bóng bơm hơi, ngày càng vạm vỡ, cao lớn. Một lớp lông dài màu xanh lục mọc tủa ra từ lỗ chân lông với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Không chỉ Số 39 gặp phải sự biến đổi đáng sợ này. Trong toàn bộ khu giam giữ, ngoại trừ tôi và Triệu Tiểu Hải, khuôn mặt của tất cả những công nhân khác đều đang vặn vẹo.

Tiếng xương cốt cọ xát vào nhau răng rắc vang lên không ngớt trong hầm ngục tăm tối.

Tôi hãi hùng tột độ. Triệu Tiểu Hải còn mặt cắt không còn giọt máu, bàn tay bám song sắt run lên lẩy bẩy trong vô thức.

Một thế kỷ như trôi qua.

Tiếng rắc rắc rợn người của xương cốt cuối cùng cũng ngừng lại. Những kẻ đứng sau song sắt kia, toàn bộ đã biến thành những con quái vật lông xanh vóc dáng khổng lồ.

Tứ chi thô kệch, vạm vỡ hệt như dã thú, khuôn mặt cũng bị lông xanh che kín bưng, chẳng còn nhận ra nhân dạng ban đầu.

Thảo nào bộ đồng phục công nhân chúng tôi mặc lại rộng thùng thình đến thế!

Toàn thân lạnh toát. Tôi không dám tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. Lẽ nào, bọn họ chính là những con quái vật được nhắc tới?

Số 39 phòng đối diện nhìn chúng tôi, trong mắt ánh lên một tia thương hại.

Tôi chợt nhớ đến thứ hồ đặc đen ngòm trong khay cơm, nhớ đến câu nói của gã mặt rỗ trước khi bỏ đi.

"Mày là lính mới, bữa đầu không ăn thì lát nữa không có sức làm việc đâu!"

Chẳng lẽ... nguyên nhân khiến đám công nhân biến thành quái vật chính là vì thứ thức ăn kia?

Hơi thở trở nên nghẹt cứng, trán tôi vã mồ hôi hột. Tôi vẫn không muốn tin vào sự thật kinh hoàng này.

Lại một gã mặc đồng phục từ cuối hành lang đi tới. Chùm chìa khóa trong tay gã va vào nhau leng keng. Gã thành thạo mở từng cánh cửa sắt.

Từng con quái vật lông xanh khổng lồ, vạm vỡ lầm lũi bước ra khỏi phòng giam. Chúng cúi gầm mặt, lớp lông xanh che khuất mọi biểu cảm, nhưng ánh mắt toát ra chỉ toàn sự đờ đẫn của cái chết.

Hiển nhiên bọn họ đã quá quen với sự biến đổi này.

"Nhanh cái chân lên! Lũ súc vật chúng mày, lúc táp cám lợn thì nhanh hơn ai hết, đến giờ làm là y như rằng lề mề!"

Giọng gã đàn ông mất kiên nhẫn vang lên cùng tiếng quất roi vun vút.

Chiếc roi quất chan chát lên người đám quái vật lông xanh, nhưng ánh mắt chúng chẳng hề thay đổi, chỉ như cái máy rảo bước nhanh hơn dưới sự thúc giục.

Số 39 cũng không ngoại lệ. Cửa sắt vừa mở, anh ta đờ đẫn bước ra, hòa vào bầy quái vật.

Nhìn qua một lượt, lũ quái vật này con nào con nấy giống nhau như đúc, căn bản không thể phân biệt được ai với ai.

Điểm khác biệt duy nhất chính là mã số in trên ngực.

"Hai đứa mày sao chưa nhúc nhích?"

Lần này xuất hiện là gã mũi khoằm. Tay gã cầm một chùm chìa khóa và một cây roi da dính đầy máu.

Xuyên qua song sắt, gã trừng mắt nhìn tôi và Triệu Tiểu Hải bằng ánh nhìn u ám.

Triệu Tiểu Hải sợ hãi nép vào sau lưng tôi. Tôi cũng cúi đầu, không dám đối mắt để tránh chọc điên gã.

Đám công nhân sau khi hóa quái vật, chiều cao xấp xỉ hai mét, con nào con nấy vạm vỡ như con bò mộng. Gã mũi khoằm đứng lọt thỏm giữa bọn chúng, sự chênh lệch chẳng khác gì trẻ con và lực sĩ.

Thế nhưng không một con quái vật nào dám phản kháng gã.

"Thằng rỗ lại quên phát cơm cho chúng nó à? Mẹ kiếp thằng chó chết, rặt mang rắc rối đến cho tao!" Gã mũi khoằm nhìn chúng tôi chằm chằm một lúc, miệng lầm bầm chửi rủa.

"Thôi bỏ đi, đêm nay không chết là được!"

Gã có vẻ lười dây dưa nên mở khóa cửa sắt, trừng mắt lườm chúng tôi bằng ánh mắt hung tợn.

"Vào đến đây rồi thì tém tém cái tính lại cho tao! Chúng mày chỉ là lũ súc vật để làm việc thôi, đừng có giở trò với ông!"

"Còn ngây ra đó làm gì? Chờ tao rước à?" Thấy chúng tôi không nhúc nhích, gã mũi khoằm vung roi quất thẳng tới.

Chát!

Tôi vội vàng kéo Triệu Tiểu Hải giấu ra sau lưng. Cánh tay tôi lãnh trọn một roi rắn rỏi. Tay áo rách toạc, mảng da thịt bên dưới tướt máu, đau rát thấu xương.

Mồ hôi hột tuôn ra như tắm.

"Anh Vân Phong!" Triệu Tiểu Hải tức giận tột độ, toan lao lên liều mạng với gã mũi khoằm.

"Tiểu Hải, đừng manh động!" Tôi giữ chặt lấy cậu ta, dùng khẩu hình nhỏ nhất có thể, đầy ẩn ý nói: "Nhớ những gì anh vừa dặn."

Triệu Tiểu Hải cắn răng đến bật máu, hận thù lườm gã mũi khoằm một cái rồi cuối cùng cũng gật đầu.

"Nhìn cái gì mà nhìn? Mày cũng muốn ăn đòn hả?" Gã mũi khoằm quất roi vun vút, văng vẳng tiếng gió rít.

Triệu Tiểu Hải cúi gằm mặt, dốc hết sức nhẫn nhịn, cùng tôi bước ra khỏi phòng giam, lẽo đẽo theo sau cùng đội ngũ quái vật.

Lũ quái vật tỏ ra cực kỳ vô cảm trước việc chúng tôi bị đánh đập, chúng đã quá quen với cảnh này rồi.

"Bất kể ở trên kia chúng mày là ông lớn bà lớn cỡ nào, xuống đây rồi thì chỉ là súc vật thôi! Biết điều thì ngoan ngoãn một chút! Không nghe lời thì cứ chuẩn bị ăn đòn đi!"

Dưới tiếng quát nạt của gã mũi khoằm, hàng ngũ quái vật bắt đầu di chuyển, nhịp nhàng và trật tự tiến về phía trước.

Tôi ôm cánh tay đau thấu tim, nghiến răng lê bước ở cuối hàng. Triệu Tiểu Hải chốc chốc lại lo lắng nhìn tôi, rồi lại sốt ruột ngóng lên đầu hàng để tìm kiếm bóng dáng anh trai.

Đáng tiếc là khuôn mặt của đám quái vật này đều bị che kín bởi lớp lông xanh, trên người lại mặc bộ đồng phục xanh lam giống nhau y đúc. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, quả thực không tài nào nhận diện được ai ra ai.

Gã mũi khoằm vung roi quất vùn vụt phía sau hệt như đang lùa súc vật, lùa tất cả ra khỏi khu ký túc xá.

Cuối hành lang là một cánh cửa sập bằng kim loại đang mở toang. Cánh cửa cực kỳ dày dặn và kiên cố, tuyệt đối không dùng sức người để đẩy được mà phải điều khiển bằng công tắc.

Phía sau cánh cửa loáng thoáng có ánh lửa bập bùng, càng đến gần, không khí càng nóng rát.

Cái xưởng ma quái này rốt cuộc sản xuất thứ gì?

Vừa bước qua cửa sập, từng đợt sóng nhiệt hầm hập phả thẳng vào mặt. Tôi phải nheo mắt lại mới nhìn rõ cảnh tượng bên trong.

Trong phân xưởng rộng bằng một sân bóng đá mini, sừng sững chín lò nung khổng lồ đang đỏ rực than củi.

Ánh lửa cháy bừng bừng, những lưỡi lửa liếm láp dưới đáy lò không ngừng. Khí nóng bốc lên ngùn ngụt từ miệng lò khiến không khí nơi đây trở nên khô hanh và nóng bỏng như thiêu như đốt.

Người đứng trong này chẳng khác gì bị nướng trên đống lửa. Chưa đầy nửa phút, da thịt đã có cảm giác đau rát.

Và cánh tay trái đang rướm máu của tôi, bị lửa táp vào lại càng đau đớn dữ dội hơn.