Đám quái vật vừa bước vào phân xưởng đã tự động tản ra làm việc. Kẻ đi bê những tảng đá chất đống trong góc ném vào lò, kẻ cầm xẻng xúc than đổ vào ngọn lửa.
Lửa cháy bừng bừng, tưởng chừng như không bao giờ tắt.
Mùi khét lẹt bay lơ lửng trong không khí, tàn lửa bay mù mịt khắp nơi. Chỉ chưa đầy một phút, tôi đã thấy miệng đắng lưỡi khô.
Nơi này hoàn toàn khác xa với cái xưởng bóc lột sức lao động mà tôi từng mường tượng.
Bọn chúng dùng thủ đoạn quái dị để biến người thường thành quái vật. Công việc chúng bắt họ làm chẳng phải dây chuyền sản xuất linh kiện điện tử bình thường, mà là thứ lao động tay chân nguyên thủy và lạc hậu này.
Chín cái lò cao cỡ hai mét vô cùng đồ sộ. Thân lò đen trũi, chẳng thể nhìn ra được làm từ vật liệu gì, nửa giống kim loại, nửa giống đá cứng.
Tiếng chất lỏng sôi sục lục bục vọng ra, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt từ miệng lò, có vẻ như bên trong đang chưng cất một thứ gì đó.
Chát!
Tiếng roi vun vút vang lên ngay sau lưng. Tôi vội vàng kéo Triệu Tiểu Hải bán sống bán chết cắm đầu chạy lên phía trước mới thoát được một kiếp.
"Tự đi mà tìm việc làm! Còn đợi ông đây sắp xếp cho chúng mày à?"
Gã mũi khoằm đứng ngoài cửa quát tháo một tiếng. Gã ra hiệu cho một người đứng cạnh đó, ngay sau đó, cánh cửa sập kim loại ầm ầm đóng lại.
Kín bưng không một kẽ hở. Trừ khi tìm được công tắc, nếu không đừng hòng mở ra được.
Đám quái vật làm việc vô cùng trật tự, chẳng có ma nào thèm để ý đến tôi và Triệu Tiểu Hải.
Những tảng đá hình thù kỳ dị xếp đống trong góc, có cục màu đen, có cục màu đỏ, cục nào cục nấy to bằng cái bàn học, nặng chịch.
Lũ công nhân đã biến thành quái vật vạm vỡ mà bê vác còn rất vất vả, nói gì đến tôi và Triệu Tiểu Hải.
Đưa mắt nhìn quanh một vòng, tôi tìm được một chiếc xe rùa. Tôi cùng Triệu Tiểu Hải hì hục xúc than lên xe rồi đẩy tới gần lò.
Đây là công việc nhẹ nhàng nhất và cũng ít phải chịu hơi nóng táp từ lò nhất rồi.
Thế nhưng, chỉ mới đẩy được hai chuyến, tôi và Triệu Tiểu Hải đã đuối sức, thở không ra hơi.
Mồ hôi vừa túa ra đã bị hơi nóng sấy khô nứt nẻ. Chẳng mấy chốc, lượng nước trong cơ thể tưởng chừng cạn sạch. Cổ họng rát buốt như bị lửa thiêu, gần như không thể thốt nên lời.
Thật khó mà tưởng tượng được những công nhân kia đã cầm cự qua ngày đoạn tháng ở đây kiểu gì.
Đúng như lời Số 39 nói, so với sự đày đọa như chốn luyện ngục nơi này, cái chết xem chừng lại là một sự giải thoát tuyệt đẹp.
Triệu Tiểu Hải vừa đẩy xe vừa đảo mắt liên tục để quan sát xem con quái vật nào là anh trai mình. Làn da trắng nhợt của cậu bị nướng đến đỏ lựng, đôi môi khô nứt nẻ.
Cơ thể cậu nhóc vốn đã yếu ớt, qua mấy vòng đẩy xe thì đứng không còn vững nữa. Tôi và cậu ta phải vịn vào nhau mà đi.
Với tôi lúc này, ngoài việc phải chịu đựng cực hình thể xác, còn một việc vô cùng cấp bách.
Phải tìm lại chiếc điện thoại để livestream!
Vừa làm việc tôi vừa âm thầm quan sát.
Trên bức tường cách xa khu vực lò nung có khảm một ô cửa kính hình chữ nhật. Loáng thoáng có bóng người di chuyển qua lại bên đó, có lẽ đây là cửa sổ quan sát để quản lý giám sát công nhân.
Trên bức tường đối diện có ba lỗ thông gió khổng lồ. Những cánh quạt khổng lồ quay tít mù với tốc độ chóng mặt. Con người tuyệt đối không thể chui qua đó được, loại cánh quạt này có thể băm nát xương cốt chỉ trong tích tắc.
Lối thoát duy nhất là cánh cửa sập bằng kim loại kia.
Lúc mới vào tôi đã quan sát rất kỹ, bên cạnh cánh cửa không hề có nút bấm hay bất cứ thứ gì tương tự. Gã mũi khoằm trước khi bỏ đi cũng không hề làm động tác bấm công tắc. Rõ ràng là bộ điều khiển nằm trong Phòng Quản lý.
Tôi liếc nhìn ô cửa sổ hẹp dài kia, nhẩm tính khả năng đập vỡ kính bằng đá.
Tôi vờ như vô tình đẩy xe lượn lờ qua đó.
Cửa sổ nằm cách mặt đất khoảng hai mét, chiều cao của kính xấp xỉ nửa mét, dài tầm ba bốn mét, dư sức cho một người chui lọt.
Ngắm nghía một hồi, tôi đành bỏ ngay ý định đập vỡ kính.
Bởi vì có một con quái vật trượt chân, vô ý va phải hòn đá trên tay vào mặt kính tạo nên tiếng động rất lớn, nhưng mặt kính đến một vết xước mờ nhạt cũng chẳng có.
Dù là cửa sổ, lỗ thông gió hay cửa sập kim loại, mọi con đường đều bế tắc.
Chẳng lẽ tôi phải kẹt lại đây làm lao động khổ sai cả đời sao?
Không thể nào! Thời gian trôi qua, đến đúng 12 giờ đêm nay mà tôi chưa bắt đầu livestream, tôi sẽ bị xóa sổ khỏi thế giới này mãi mãi.
Hay là... so với sự đày đọa vô tận nơi đây, tan biến hoàn toàn lại là một kết cục nhẹ nhàng hơn?
Không, đó không phải là sự lựa chọn của tôi!
Tôi không chịu đầu hàng.
Cắn răng nhẫn nhịn cực hình thể xác, não bộ tôi hoạt động hết công suất.
Trước khi lùa tôi và Triệu Tiểu Hải ra khỏi phòng giam, gã mũi khoằm từng buông một câu rất lạ.
"Đêm nay không chết là được!"
Phải chăng gã không muốn chúng tôi chết?
Tôi nảy ra một ý, nếu giả vờ kiệt sức, liệu bọn chúng có mở cửa sập không?
Rầm!
Tôi còn chưa kịp thực hiện kế hoạch thì đã nghe thấy tiếng người ngã sầm xuống đất ngay bên cạnh.
Linh tính có chuyện chẳng lành, tôi quay ngoắt lại nhìn. Quả nhiên là Triệu Tiểu Hải!
"Tiểu Hải, Tiểu Hải, cậu sao rồi?" Tôi vứt toẹt cái xẻng trong tay, chạy ào tới.
Tia lửa bay lốm đốm trong không khí, từng đợt khí nóng táp vào mặt từng cơn hầm hập.
Khuôn mặt Triệu Tiểu Hải đỏ gay gắt như bị nướng chín, đôi môi nứt nẻ đóng đầy vảy máu. Cậu ta dường như không thở nổi, vô cùng đau đớn.
Tôi cõng cậu nhóc chạy về phía lỗ thông gió, tình hình mới khá khẩm lên đôi chút.
Cộc cộc cộc!
Tiếng gõ dồn dập, nặng nề đột nhiên vang lên. Tôi nhìn theo hướng phát ra âm thanh, sửng sốt phát hiện một con quái vật lông xanh đang cầm hòn đá, ra sức đập ầm ầm vào tấm kính quan sát.
Bóng người bên trong bị thu hút, ba khuôn mặt áp sát vào cửa sổ nhìn ra ngoài, rồi có người vội vã rời đi.
Tại sao con quái vật đó lại giúp đỡ chúng tôi? Lẽ nào anh ta chính là anh trai của Triệu Tiểu Hải?
Ngoại trừ anh ta, những con quái vật khác đều không hề mảy may phản ứng, tay vẫn làm việc không ngừng nghỉ, chỉ thờ ơ liếc nhìn về phía chúng tôi vài cái.
Tôi đặt Triệu Tiểu Hải xuống, chạy tới ghi nhớ mã số của con quái vật kia.
Số 36.
Ầm ầm ầm!
Cửa sập kim loại từ từ mở lên. Con quái vật ôm đá chạy tót về lại đội hình, rất nhanh đã lẫn lộn vào đám đông, chẳng thể nhận ra ai với ai nữa.
Tôi cũng chạy biến về bên cạnh Triệu Tiểu Hải.
Cánh cửa sập mở toang, gã mũi khoằm cầm roi cau mày bước vào. Mặt gã tối sầm lại, làm như thể chúng tôi vừa gây ra cho gã một rắc rối tày trời.
"Có chuyện gì?"
"Cậu ấy sắp chết rồi." Tôi gào lên bằng cái giọng khàn đặc, đầy lo âu. "Phải đưa cậu ấy ra ngoài, nếu không cậu ấy chết mất!"
"Cái thằng lùn chó chết này, tìm đâu ra lũ phế vật thế không biết! Mẹ kiếp, chết người rồi ông đây lại bị phạt cho xem!"
Gã mũi khoằm tức tối chửi đổng, chỉ tay vào tôi ra lệnh hách dịch: "Mày, vác nó ra ngoài!"
"Vâng, vâng!"
Tôi kìm nén sự vui sướng tột độ trong lòng, cõng Triệu Tiểu Hải lên lưng, khúm núm đi theo sau gã mũi khoằm hướng về phía cửa sập.
Lúc đi ngang qua cửa sổ, tôi lén quay đầu nhìn lại.
Trong phân xưởng khói lửa mịt mù, dường như có một con quái vật vừa vẫy tay với tôi.
Cửa sập ầm ầm đóng sầm lại.
Sóng nhiệt bị ngăn cách hoàn toàn, không khí mát mẻ tràn vào phổi, vừa đau rát lại vừa dễ chịu vô cùng.
Tôi cõng Triệu Tiểu Hải bám theo gã mũi khoằm, bước vào một lối đi hẹp và tối tăm.
Cánh cửa phòng phía trước mở ra, gã đàn ông thấp lùn, to con thò đầu ra.
"Sao thế?"
"Mày còn vác mặt ra hỏi à! Mày với thằng Rỗ làm ăn hay quá nhỉ! Đứa thì tuyển mấy con súc vật vô dụng, đứa thì quên không cho ăn cám! Nếu có đứa nào chết, chúng mày cứ xác định chuẩn bị chịu phạt cùng tao đi!"
Gã mũi khoằm vừa chửi vừa xăm xăm bước tới.
Lúc đi ngang qua cửa, tôi cúi gằm mặt liếc nhìn vào trong, tim lập tức đập loạn nhịp vì sung sướng.
Bên trong có một chiếc tủ, chiếc balo của tôi đang nằm chễm chệ trên đó!