Phu Nhân Không Được Rơi Lệ Khi Ngủ

Chương 9



Ta đứng sau lưng chàng nhìn một lúc: “Bùi Quan Lễ, chữ chàng đẹp thật.”

 

“Câu này của nàng cũng hay.”

 

“Ta nói hồi nào?”

 

“Ba năm trước.”

 

Ta bật cười: “Chàng nhớ dai thật.”

 

Chàng nhìn tấm biển gỗ, khẽ thầm thì: “Chuyện của nàng, ta vẫn luôn nhớ rất kỹ.”

 

Ngày khai trương, phủ Trưởng công chúa cho người đưa quà mừng tới, đồng liêu ở Lễ bộ cũng có người lén lút đến ăn cháo. Còn có vị quý nữ trước đây từng chê cười ta là nữ nhi thương hộ, vẻ mặt ngượng ngùng ngồi vào góc khuất, gọi một bát cháo đậu đỏ.

 

Đích thân ta bưng cháo ra, nàng ấy đỏ mặt nói: “Ta không phải đến để xin lỗi đâu, chỉ là thấy hôm đó ngươi nói cũng có vài phần đạo lý.”

 

Ta khẽ hỏi: “Câu nào cơ?”

 

Nàng nghẹn nửa ngày mới rặn ra được: “Trà đắng thì là đắng.”

 

Ta nhẹ nhàng đẩy hũ đường sang cho nàng ấy: “Thế thì thêm đường vào. Con người sống trên đời, đâu thể vì thể diện mà dẫu thèm ngọt cũng không dám nếm.”

 

Nàng ấy cúi đầu, múc một thìa đường. Hồi lâu sau mới nhỏ giọng nói: “Bùi phu nhân, cháo nhà ngươi ngon thật.”

 

Ta cười: “Vậy nhớ thường xuyên ghé.”

 

Vào tiết lập đông, kinh thành đón trận tuyết đầu mùa.

 

Lúc Bùi Quan Lễ hạ triều về, ta đang ngồi bóc quýt dưới mái hiên. Người chàng vương đầy tuyết, đón lấy quả quýt ta đưa nhưng không ăn ngay. Chàng cúi đầu tỉ mỉ bóc sạch từng đường xơ trắng rồi mới đặt lại vào tay ta.

 

“Sao chàng vẫn còn nhớ?”

 

“Không được quên.”

 

Những ngọn đèn trong sân lần lượt sáng lên.

 

Nương ta đang nấu chè đậu đỏ trong biệt viện, Thanh Hòa đang lén lút ăn hạt dẻ trong bếp, tiểu nhị tiệm cháo mang sổ sách đến báo hôm nay lại cho nợ mười bảy bát cháo.

 

Lật xong sổ, ta cố ý thở dài: “Bùi đại nhân, cứ đà này, nhà ta sẽ bị ta ăn cho sạt nghiệp mất.”

 

Bùi Quan Lễ ngồi bên cạnh, từ tốn lật sách: “Sẽ không đâu.”

 

“Vì sao?”

 

“Bổng lộc của ta vẫn lo liệu được.”

 

Ta buồn cười đến mức không chịu nổi: “Chút bổng lộc còm cõi của chàng, đủ cho ta ghi nợ cháo mấy ngày?”

 

Chàng ngẫm nghĩ một lúc, vẻ mặt hết mực nghiêm túc: “Vậy ta sẽ ăn ít đi một chút.”

 

Ta sững sờ trong chốc lát, chàng lại chêm thêm một câu: “Nhưng nàng không được ăn ít đi đâu nhé.”

 

Tối hôm đó, trong cuốn sổ gia quy của chàng, ta lén thêm vào hai điều:

 

【Phu quân cũng không được để bụng đói.】

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

【Nếu phu quân xung đột với lễ pháp, cũng lấy phu quân làm đầu.】

 

Bùi Quan Lễ đứng nhìn một lúc, lại nhấc b.út viết thêm một dòng:

 

【Từ nay về sau dẫu đêm bão tuyết, phu nhân và phu quân cùng chung đường về.】

 

Ta vốn cứ ngỡ chuỗi ngày yên ổn này sẽ kéo dài mãi. Cho đến ba ngày sau, một bản tấu chương của Ngự sử đài được trình lên ngự tiền.

 

Tám chữ cuối cùng của bản tấu chương lập tức lan truyền khắp kinh thành:

 

【Sủng thê phế lễ, dung túng phụ nhân làm loạn triều chính.】

 

Lúc tám chữ ấy truyền tới Bùi phủ, ta đang tính sổ sách cho tiệm cháo. Thanh Hòa từ ngoài chạy hộc tốc vào, mặt trắng bệch, suýt nữa vấp ngã qua bậc cửa.

 

“Phu nhân, có chuyện lớn rồi.”

 

Ngón tay đang gảy hạt bàn tính của ta khựng lại.

 

Thanh Hòa hạ thấp giọng: “Ngự sử đài đã dâng tấu vạch tội đại nhân, nói đại nhân vì tư tình mà bảo vệ thê t.ử, mượn vụ án gạo cống để chèn ép nhà thông gia, còn để nữ nhi thương hộ nhúng tay vào quy định mới của Lễ bộ.”

 

Khi Bùi Quan Lễ trở về, chàng vẫn mặc quan phục màu đỏ thắm. Vừa bước vào cửa, ánh mắt chàng lập tức lướt qua chén trà trước mặt ta: “Hôm nay nàng chưa uống nước mật ong sao?”

 

Ta không lập tức trả lời, chỉ hỏi: “Ngự sử vạch tội chàng, là thật sao?”

 

Chàng ngập ngừng một lát: “Chuyện nhỏ thôi.”

 

Ta chậm rãi đứng dậy, bước đến trước mặt chàng. Ống tay áo của chàng dính một vết mực nhỏ, không giống như bị b.ắ.n lên lúc viết chữ, mà giống như ai đó trong triều đường đã ném thẳng tấu chương vào người chàng, mực chưa kịp khô nên quệt vào vải áo.

 

Ta khẽ đưa tay chạm nhẹ vào vết mực ấy: “Bọn họ trước mặt chàng mắng c.h.ử.i ta sao?”

 

Bùi Quan Lễ nắm lấy tay ta: “Bọn họ mắng ta.”

 

Ta ngước mắt nhìn chàng, giọng chàng hết mực trầm tĩnh: “Không phải mắng nàng.”

 

Nhưng ta biết rõ, lần này không phải chỉ một câu “không phải mắng nàng” là có thể bỏ qua.

 

Trước kia chàng che chở cho ta trên bàn ăn Tống gia, chắn những lời miệt thị trong tiệc thưởng sen, cản phụ thân dùng nương ta để ép ta cúi đầu. Ta được chàng che chở quá lâu, suýt chút nữa quên mất rằng, người đứng ra gánh vác mọi chuyện cũng sẽ trở thành bia ngắm của kẻ khác.

 

Mãi sau này ta mới nghe Thanh Hòa kể lại, trên triều đường có Ngự sử đã công khai đọc rõ tám chữ ấy.

 

Có người nói Bùi Quan Lễ xưa nay thiết diện vô tư, nay vì một nữ nhi thương hộ, ngay cả ân oán thông gia cũng lôi ra làm việc công. Lại có người chất vấn chàng, những quy tắc tỉ mỉ của ngành gạo trong quy định mới của Lễ bộ, có phải đều do bàn tay chốn nội trạch viết ra hay không.

 

Bùi Quan Lễ chỉ đáp một câu: “Nếu những chi tiết này có thể giúp bách tính ăn được hạt gạo ngon, thì xuất phát từ đâu cũng chẳng cản trở việc nó là lẽ đúng.”

 

Thế là tiếng mắng c.h.ử.i càng dữ dội hơn.

 

Ta khẽ chạm lên vết mực trên tay áo chàng, không nói thêm một lời nào.

 

Đêm đó, ta cất toàn bộ sổ sách quy định mới của ngành gạo Giang Nam vào rương.

 

Khi Bùi Quan Lễ bước vào thư phòng, vừa vặn thấy ta đang đặt cuốn sổ cuối cùng vào hộp gỗ.

 

“Nàng làm gì vậy?”

 

“Sau này, những thứ này ta sẽ không đụng đến nữa.”