Đêm ta xuất giá về làm thê t.ử của Bùi Quan Lễ, ta khóc ướt cả nửa tấm khăn trùm đầu.
Chẳng phải vì ta không muốn gả, mà bởi cả chốn kinh thành này người người đều biết — Bùi Quan Lễ là người giữ lễ nghiêm cẩn, quy củ còn hơn cả bài vị trong từ đường.
Chàng chưởng quản nghi chế của Lễ bộ, tu soạn điển chương của triều đình. Nhà ai thành thân dùng sai lễ khí, chàng có thể nhớ kỹ suốt ba năm. Nhà ai làm tang lễ mà khóc gào lố thêm một tiếng, chàng có thể viết tấu chương dâng lên tận mặt thánh thượng.
Ta vốn chỉ là nữ nhi của một thương hộ vùng Giang Nam, trong lòng e ngại nhất chính là kiểu người như chàng.
Trước khi tiễn ta lên kiệu hoa, nương nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, khóc đến còn nức nở hơn cả ta.