Tạ Như Phong, kẻ mà đã mất tích suốt ba năm rốt cuộc cũng đã trở về.
Khi hạ nhân báo tin cho ta, ta đang bận thêu túi tiền cho Tạ Chước Ngôn.
Mấy hôm trước, chàng đi dự yến tiệc, bị đồng liêu kéo lại khoe khoang túi tiền trúc xanh do phu nhân nhà họ tự tay thêu, khiến chàng trở về liền quấn lấy ta đến hơn nửa đêm.
"Phu nhân không thấy cái vẻ mặt đắc ý của Vương ngự sử đâu, cứ làm như cả thiên hạ này chỉ có mình hắn được phu nhân yêu thương không bằng."
"Phu nhân, nàng nhẫn tâm nhìn ta bị hắn so sánh, thua kém hắn đến một bậc sao?"
Lúc đó, đã quá canh ba, ta bị chàng giày vò đến đau cả eo lẫn chân.
Chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm chuyện mình vốn dĩ chẳng biết thêu thùa.