Thích Sùng ở ngoài vương phủ khóc lóc t.h.ả.m thiết, Triệu đại nương cũng để lộ đôi tay đầy vết thương, vu khống là do ta sai người làm. Vô số dân chúng phẫn nộ kích động, vậy mà lại bao vây cửa vương phủ, không cho ai ra vào. Chỉ cần có người đi ra là sẽ bị ném lá rau và trứng thối.
Khánh Vương dán cáo thị giải thích nhưng cũng chẳng ai màng tới.
Thích Sùng thậm chí còn ở ngoài phủ cầu xin ta quay về, nói rằng sẵn lòng cho ta một cơ hội để làm lại từ đầu.
Lan Thúy cuống lên đến phát điên, hận không thể cầm kéo đ.â.m chế-t hai kẻ đó.
Ta thầm thở dài. Nếu hắn ta chỉ nhằm vào một mình ta, ta sẽ không tức giận đến thế. Nhưng hiện giờ lại liên lụy tới Tiểu Xuân và hai vị Vương gia, vả lại bọn họ đều gọi ta một tiếng tỷ tỷ, ta thực sự thấy áy náy khôn nguôi.
Nghĩ đoạn, ta quyết định ra khỏi phủ, mặc áo trắng cáo ngự trạng.
Nếu dân chúng không tin tưởng vương phủ thì chắc hẳn phải tin tưởng Thánh thượng.
Tuy nhiên, ta không ngờ rằng, vừa đẩy cửa ra lại thấy những người hàng xóm láng giềng ở phố Tây.
Cô nương thêu thùa tức đến đỏ cả hai mắt: "Các ngươi nghe bọn họ nói làm gì? Chẳng lẽ các ngươi chưa từng ăn hoành thánh của tiệm hoành thánh Phùng thị hay tiệm hoành thánh Song Lan sao? Nhân bánh đầy đặn như thế, có thể làm ra hoành thánh ngon như vậy sao có thể là người xấu được?"
Một đại hán lực lưỡng phụ họa theo: "Đúng thế! Lão bất t.ử kia, mỗi lần ta tới nhà bà ăn bánh nướng, bà đều cho ít đi một nửa thịt, ta có nợ bà xu nào đâu? Không giống như Phùng nương t.ử, còn tặng ta một bát nước gạo nữa."
Một cụ già chống gậy: "Mọi người nghe lão già này nói một lời, Phùng thị là người tốt mà, Triệu thị đuổi đứa nhóc ăn xin kia đi, vẫn là Phùng thị đã nhặt về nhà, cho miếng cơm ăn. Lão sống lâu như thế này rồi mà chưa từng thấy cô nương nào có tấm lòng bồ tát như vậy."
Đám đông dần dần lắng xuống.
Có người thắc mắc: "Hoành thánh Song Lan là cái gì? Có ngon không?"
"Chưa ăn bao giờ, nghe tên có vẻ ngon đấy."
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
"Ngon lắm! Ta ăn rồi! Ta đang bảo sao dạo này không mở cửa nữa, hóa ra là bị hai kẻ này hại!"
"Nói vậy ta mới nhớ ra, hình như ta cũng thấy đại nương của bánh nướng Triệu thị đuổi một đứa nhóc ăn xin . ."
Mọi người bàn tán xôn xao.
Mắt ta cay xè, lòng tràn ngập sự dịu dàng. Ta đã nói từ sớm rồi, phố Tây không chỉ có những người như Triệu đại nương, mà còn có vô số người tốt.
Nhưng Thích Sùng rõ ràng là có chuẩn bị mà tới.
Hắn ta tỏ vẻ rơm rớm nước mắt: "Mọi người đừng nghe bọn họ nói bậy! Cho dù hoành thánh của Song Nương ngon thật, người cũng lương thiện, nhưng chuyện nàng ta ở trong vương phủ là thế nào? Nàng ta chính là thê t.ử của Thích Sùng ta! Năm đó vì nàng ta mà ta bị cha đá-nh tới mấy chục roi, mọi người quên rồi sao! Những người này cứ luôn mồm bảo Triệu thị không tốt, rốt cuộc là đã nhận của vương phủ bao nhiêu tiền!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Triệu đại nương nghiến răng nghiến lợi, hằn học nhìn ta: “Tiểu đề t.ử này, còn định hắt nước bẩn lên ta, thật là tâm địa xấu xa!"
". . . Chuyện này ta có ấn tượng đấy, một mảnh tình si của Thích Hầu gia, đúng thật là trao nhầm người rồi!"
"Hu hu, nếu có được một nam nhân như Thích Hầu gia thì sao ta nỡ rời xa hắn? Xem ra chắc chắn là Phùng thị lăng nhăng rồi!"
"Hừ hừ, nữ nhân này nhìn cái là biết chẳng phải loại tốt lành gì rồi, trông cứ như hồ ly tinh ấy!"
Thích Sùng đưa tay về phía ta, đôi mắt cười mà như không cười: "Song Nương, cùng ta về nhà đi."
Ta lạnh lùng gạt tay hắn ra, nhún người hành lễ với mọi người. Đám đông im lặng trở lại.
15
"Làm phiền mọi người là lỗi của Song Nương, tuy nhiên, chuyện này Song Nương không nhận!"
"Chuyện ta và Thích Hầu gia hòa ly không hề đơn giản như vậy. Nhưng —— tất cả đều là do Thích Hầu gia lăng nhăng!"
"Ta xuất thân bình dân, không thể giúp đỡ gì được cho hắn ta, lâu dần Thích Hầu gia chán ghét ta, đem lòng yêu quý nữ khác. Nghe quân có hai lòng, nên tới tuyệt giao, sau khi ta hòa ly với hắn ta mới quen biết Tiểu Xuân và hai vị Vương gia, làm gì có chuyện lăng nhăng ở đây?"
"Mọi người có thể không tin ta, nhưng tuyệt đối không được để Thích Hầu gia ngậm má-u phun người. Nếu Thích Hầu gia cứ nhất quyết như vậy thì Song Nương đây sẽ báo ngự trạng!"
Thích Sùng há hốc mồm, dường như không ngờ ta lại quyết liệt đến thế. Dù sao danh dự của một nữ t.ử còn quan trọng hơn cả tính mạng. Hơn nữa, hắn ta tưởng rằng vương phủ không thể bảo vệ ta cả đời được.
hưng trớ trêu thay, bọn họ đều gọi ta một tiếng tỷ tỷ và sẵn lòng bảo vệ ta chu toàn.
Thích Sùng chỉ tay vào ta, "ngươi ngươi ngươi" mấy tiếng, cuối cùng chẳng thốt ra được một chữ nào.
Ta thở phào nhẹ nhõm. Trở mặt không phải là ý muốn của ta, nhưng nếu có thể bảo vệ Tiểu Xuân và hai vị Vương gia, ta cũng sẵn lòng đi tranh đấu một phen.
Lúc này, một giọng nói uy nghiêm vang lên: "Là ai lại muốn váo ngự trạng?"
Lại?
Ta có chút nghi hoặc, nhưng thấy phía xa Tiểu Xuân người đầy má-u, nằm trên ván gỗ, vẫn còn mỉm cười với ta. Tim ta đau nhói dữ dội.
Đứa trẻ ngốc này, sao lại đi kiện trước ta một bước thế này?
Phía trước, một người tuấn tú mặc hoàng bào ngồi trên kiệu, cao cao tại thượng.