Ánh mắt Phùng Xuân càng lúc càng tối sầm lại.
Nhưng ngay lúc đó lại có ba bốn đại hán đi vào. Đám đại hán chen lấn Triệu đại nương sang một bên, trực tiếp gọi mười bát hoành thánh.
Ta mỉm cười hất cằm với Phùng Xuân. Mắt Phùng Xuân sáng lên, vội vàng chạy lại tiếp khách.
Làm ăn mà, có người đầu tiên chiếu cố sẽ có người thứ hai, thứ ba, khách khứa cứ thế tuôn về không dứt.
Tiệm bánh nướng của Triệu đại nương ngày càng vắng vẻ, còn tiệm hoành thánh của ta lại có thêm nhiều người tràn vào.
Có những đại hán lực lưỡng mà ta thuê đóng giả thực khách, cũng có những cô nương bán đồ thêu thùa cùng phố, còn có một số người hàng xóm láng giềng ta không gọi được tên nhưng trông thấy hơi quen mặt.
Bọn họ đa phần gọi hai ba bát hoành thánh, khi Phùng Xuân bưng qua, bọn họ sẽ cười khen một tiếng: "Đứa nhỏ này tay chân nhanh nhẹn thật đấy."
Phùng Xuân ngượng ngùng cúi đầu, nhưng đôi mắt thì sáng lấp lánh.
Lan Thúy bĩu môi, ghé sát tai ta nhỏ giọng hỏi: "Sao chẳng ai khen ta thế?"
Ta xoa tóc Lan Thúy: "Lan Thúy nhà ta là giỏi nhất rồi."
Lan Thúy cười "hì hì" hai tiếng, đắc ý vô cùng.
Trước khi thực khách rời đi, ta đặc biệt lên tiếng cảm ơn. Bọn họ xua tay rồi hòa vào đám đông.
Ta khẽ nhếch môi, thật tốt quá. Ta và mẹ đã sống ở phố Tây suốt mười lăm năm trời, có kẻ hay ngồi lê đôi mách như Triệu đại nương, tất nhiên cũng có những người dân chất phác lương thiện. May mà phố Tây không thay đổi. Ta cũng chưa từng thay đổi.
5
Phùng Xuân là một đứa trẻ may mắn.
Vừa về đến nhà, ta liền bảo: "Lan Thúy và Tiểu Xuân đều là phúc tinh của ta, cho nên hôm nay việc kinh doanh mới tốt như thế."
Lan Thúy ưỡn n.g.ự.c thẳng lưng, cực kỳ kiêu hãnh.
Phùng Xuân cũng vui, nhưng nó kín đáo hơn, chỉ vui vẻ ăn thêm hai bát cơm. Cơm trộn thịt lợn chiên, nó bảo thơm lắm.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, thực khách của tiệm hoành thánh Song Lan ngày một đông.
Hữu xạ tự nhiên hương, hoành thánh nhà ta vị ngon, lượng nhiều, mọi người truyền tai nhau, tiếng lành đồn xa, uy tín tất nhiên được tạo lập.
Triệu đại nương thì không hài lòng, ba bữa nửa tháng lại nằm ườn trước cửa tiệm, hết c.h.ử.i cha lại mắng mẹ, còn chuyên nhắm vào một mình Phùng Xuân mà c.h.ử.i.
"Một thằng ăn xin rách rưới, trên người bẩn chế-t đi được, các người không sợ bị lây bệnh hay sao mà còn dám ăn hoành thánh nhà nó!"
Lần này, Phùng Xuân không thèm nhịn Triệu đại nương nữa. Nó học theo dáng vẻ của Lan Thúy, cầm chiếc kéo xông ra ngoài.
Triệu đại nương sợ đến mức chạy mất dép, nhưng vẫn không quên nhổ một bãi nước bọt trước cửa.
Phùng Xuân hỏi ta: "Ta làm vậy là tốt hay không tốt? Một người bình thường có cầm kéo đi hù dọa người khác không?"
Ta định lên tiếng an ủi nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lan Thúy lại trợn mắt, nghển cổ hét lên với nó: "Thằng ranh con kia ý ngươi là gì! Ý ngươi bảo cô nãi nãi ta không phải người bình thường chắc? !"
…
Suýt chút nữa thì quên mất, Lan Thúy nhà ta vốn là một kỳ nữ.
Triệu đại nương không dám tới gây sự nữa, nhưng lại âm thầm bôi nhọ ta sau lưng. Lúc thì bảo ta ngu, nuôi một nha hoàn chưa đủ lại đi nuôi thêm thằng ăn xin.
Lúc lại bảo ta là kẻ bị hầu phủ bỏ rơi, Thích Sùng đã phái người canh chừng rồi, ai đến ăn hoành thánh nhà ta sau này đều phải vào đại ngục hết.
Ta nghe xong chỉ mỉm cười. Triệu đại nương không biết rằng, khi Thích Sùng không yêu một người, hắn ta chỉ xem người đó như không khí, sao có thể chủ động tìm chuyện?
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Tuy nhiên, dân sợ quý tộc, quý tộc sợ quan lại, từ xưa đến nay vốn là như thế. Việc kinh doanh của tiệm hoành thánh trở nên sa sút.
Phùng Xuân và Lan Thúy ngày ngày đếm tiền đồng, ngày ngày thở dài. Hai người không biết bàn bạc ra trò gì, hừng hực khí thế, còn bảo bọn họ định làm một phen rình rang.
Ta không màng tới, chỉ thầm nhủ trong lòng, hai đứa ngốc.
Có lẽ danh tiếng "đại thiện nhân" của ta đã truyền đi xa, ngày thứ mười trở về phố Tây, ta vừa đẩy cửa ra, trước cửa đột nhiên nằm một bé gái.
Vải vóc trên người con bé hơi cũ, nhưng nhìn ra được đó là loại vải quý giá. Con bé co rúm người lại, mặt mũi lạnh đến tím tái.
Cửa tiệm thấp thoáng bóng người hốt hoảng, ta cất cao giọng: "Thật sự không cần nữa sao?"
Kẻ đó run b.ắ.n người lên, chạy mất dạng.
Ta thở dài, đành phải bế con bé vào nhà. Đã nuôi một đứa thì nuôi hai đứa cũng thế.
Ta hỏi Lan Thúy và Phùng Xuân: "Ta nuôi con bé nhé?"
Lan Thúy nhảy tót lên: "Ta hoàn toàn nghe theo cô nương!"
Phùng Xuân nhìn con bé mấy cái rồi bảo: "Không được."
6
Ta ngẩn người, Lan Thúy nhe răng như đang hỏi sao ngươi dám nghi ngờ cô nương nhà ta.
"Tỷ tỷ, ta biết tỷ nhân hậu, nhưng ta không muốn để tỷ quá vất vả. Ta cũng có thể làm hoành thánh, cũng có thể kiếm tiền, cho nên, hãy để ta nuôi nàng có được không?"
"Bán hoành thánh cả đời sao được? Đệ phải đi học, Lan Thúy cũng phải đi học."
Lan Thúy lắc đầu nguầy nguậy, còn lắc lắc tay ta: "Cô nương, cô nương tốt của ta, Lan Thúy nhà cô nương sắp mười lăm tuổi rồi, làm gì có đạo lý mười lăm tuổi mới đi học!"
"Ta chỉ thích bán hoành thánh thôi, Phùng Xuân cũng thích, cô nương tha cho bọn ta đi!"
Ta liếc nhìn Phùng Xuân, nó cũng gật đầu lia lịa.
Ta bất lực, thôi được rồi thôi được rồi, đúng là hai kẻ oan gia.