Phùng Nương Tử Bán Hoành Thánh

Chương 4



Ta quay người đi, tạm thời không nhắc tới chuyện này nữa.

Tiểu cô nương chừng một hai tuổi, trắng trẻo xinh xắn như một nắm gạo nếp, sau tai có một vết bớt hình trăng khuyết nhỏ xíu, trông rất đáng yêu.

Đợi con bé tỉnh lại, ta hỏi con bé tên gì, con bé bập bẹ mãi mới thốt ra được một hai chữ: "Triêu. . . Triêu."

Lòng ta dâng lên một nỗi dịu dàng. Triêu Triêu, Phùng Triêu, cũng là một cái tên rất hay.

Ngày mồng bảy tháng hai, ta có thêm người nhà thứ ba.

Tuy nhiên, Triệu đại nương vẫn không ngừng khua môi múa mép, việc kinh doanh của tiệm Song Lan ngày càng tệ đi.

Cô nương thêu thùa nọ phát hiện trong tiệm có thêm một tiểu cô nương, định vào lại thôi.

Cuối cùng, nàng ấy ngượng ngùng bảo: "Phùng nương t.ử, không phải bọn ta không muốn giúp ngươi, chỉ là Triệu đại nương nói năng như thật, những tiểu nhân vật như bọn ta đều thấy sợ hãi."

Ta tất nhiên không trách cứ mọi người, ngược lại còn gói cho nàng ấy ít hoành thánh, bảo:

"Này, ngươi nhận lấy, mang về nhà mà nấu."

Cô nương nọ không lấy, lúc quay đi mắt đỏ hoe. Nàng ấy bảo người tốt sẽ được báo đáp, mà ta là một người tốt.

Ta mỉm cười. Nàng ấy chẳng phải cũng là một người tốt sao?

7

Lan Thúy và Phùng Xuân tự chế ra một chiếc xe cút kít, hai đứa chất hoành thánh của ta lên, bảo muốn làm người bán hàng rong.

Ta đồng ý. Dù sao trong tiệm cũng chẳng có khách, cứ để chúng đi chơi đùa một phen cũng tốt.

Ta thì được thảnh thơi đôi chút, chỉ cần trông nom Phùng Triêu.

Triêu Triêu trái lại rất ngoan, cả ngày ôm lấy ngọc như ý của ta, lật qua lật lại chơi đùa.

Con bé bảo: "Ngọc. . . đẹp, đẹp, ta. . . ta cũng đẹp."

Ta: ". . ."

Tiểu quỷ này, thật là điệu đà quá đi.

Ta đã đá-nh giá thấp Lan Thúy và Phùng Xuân, hai đứa này đúng là biết cách xoay xở làm ăn. Chưa đầy nửa ngày, chúng đã bán sạch sành sanh số hoành thánh.

Ta hơi kinh ngạc, hỏi chúng bí quyết. Ánh cười trong mắt Phùng Xuân hiện ra rõ rệt.

"Lan Thúy tỷ phụ trách rao hàng, còn ta phụ trách đóng vai khách ăn, thỉnh thoảng còn phải ợ mấy cái nữa. Người khác hỏi ta hoành thánh nhà này có ngon không, ta cứ gật đầu lia lịa."

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

"Chỉ trong nửa ngày thôi, ta đã ăn hết tận năm bát hoành thánh đấy!"

Ta cười lắc đầu, quay người tiếp tục gói hoành thánh.  Nếu chúng đã giỏi giang như thế, ta cũng không thể kéo lùi bước chân chúng được.

Ngày tháng cứ thế trôi qua, việc kinh doanh trong tiệm vẫn đìu hiu như cũ, nhưng may mà sạp hàng nhỏ của Lan Thúy và Phùng Xuân lại buôn bán rất khấm khá. Chỉ có điều, tiệm của ta vẫn cứ mở cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Triệu đại nương dội nước bẩn thì đã sao? Lâu dần, tất nhiên mọi người sẽ biết ta và Thích Sùng không còn can hệ gì nữa.

Loáng một cái đã trôi qua một tháng, thời tiết ấm dần lên, Triêu Triêu đã học được cách đi đứng.

Tiểu Xuân ở phía trước, dùng ngọc như ý nhử Triêu Triêu bước từng bước về phía trước. Lan Thúy thì hờ đỡ lấy Phùng Triêu, đôi mắt dính c.h.ặ.t vào người nó, chỉ sợ nó ngã nhào.

Khi Triêu Triêu lảo đảo đi vào lòng Tiểu Xuân, Phùng Xuân liền bế con bé xoay vòng vòng, khiến đứa trẻ cười nắc nẻ.

Ta nhìn ba đứa nhỏ, lòng cũng thực sự thấy mãn nguyện.

Mà việc kinh doanh của tiệm hoành thánh cũng dần dần khởi sắc trở lại. Lan Thúy và Phùng Xuân thấy vậy cũng không ra ngoài bày sạp nữa, một đứa ở lại tiệm phụ giúp, một đứa khác thì chăm sóc Triêu Triêu.

Có những khách quen đã ăn quen ở sạp hàng, thấy hai đứa không bày sạp nữa, liền đi thăm hỏi khắp nơi tìm tới tận tiệm Song Lan.

"Ha ha, làm ta tìm mãi! Hoành thánh nhà các người đúng là ngon thật, người làm việc cũng nhanh nhẹn."

Ta mỉm cười, tặng thêm cho vị khách một bát nước gạo.

Nước gạo vị đậm đà, hoành thánh tươi ngon mọng nước, vị khách ăn xong liền khen lấy khen để.

Chuyện này đã thu hút thêm không ít khách tới tiệm. Lan Thúy và Phùng Xuân cực kỳ kiêu ngạo.

Một ngày nọ, trước tiệm có một vị tiểu công t.ử ăn mặc chỉnh tề tìm tới.

Tiểu công t.ử phong thái đĩnh đạc, đứng cách tiệm vài bước chân, mím môi nhìn chăm chằm vào cái nồi trước cửa, không nói một lời. Nghĩ bụng chắc là thiếu gia nhà ai đó.

Nhưng ta gả cho Thích Sùng năm năm nay, chưa từng thấy người này bao giờ. Chắc là trong nhà gặp chuyện gì khó khăn?

Người này rất điềm tĩnh, trên người toát ra vẻ ốm yếu, khác hẳn với Phùng Xuân và Lan Thúy, nếu có thể để người này dạy hai đứa đọc sách thì tốt biết mấy.

Ta nghĩ như vậy, trong đầu nảy ra một ý tưởng điên rồ: [Hay là nuôi luôn cả nó đi?]

Nhưng ý nghĩ đó vừa mới lóe lên, một giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên:

"Song Nương, sao nàng lại rơi vào hoàn cảnh thế này?"

Ta nhìn theo tiếng gọi, hóa ra là Thích Sùng.

8

Phía sau Thích Sùng là Triệu đại nương đi theo. Không cần nghĩ cũng biết là do Triệu đại nương giở trò.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn ta.

Thích Sùng mặc cẩm y ngọc bào, thanh tú hào hoa. Chỉ có điều gầy đi nhiều.

Hai mắt Thích Sùng sắc bén như diều hâu, quét qua quét lại trên người ta và Phùng Xuân. Hắn ta muốn tiến lên nắm tay ta, nhưng bị ta khéo léo tránh được.

Ta cụp mắt, nhỏ giọng nói: "Hầu gia, xin ngài tự trọng."

Vẻ giận dữ lập tức hiện lên trên mặt Thích Sùng, hơi lạnh trong mắt hắn ta sắc lẹm, lạnh lùng bảo: "Theo ta về nhà! Song Nương, xuất đầu lộ diện, còn chung sống với ngoại nam, còn ra thể thống gì nữa!"