"Chúng ta đã hòa ly rồi."
Giọng nói của ta không chút gợn sóng, như đang trần thuật một sự thật, vô cùng bình thản.
Ta cứ ngỡ khi gặp lại Thích Sùng, ta ít nhiều gì cũng sẽ thấy đau lòng một chút. Nhưng ta đã có người nhà rồi, còn cần gì phải đau lòng nữa?
Thích Sùng vốn dĩ tự phụ, hắn ta "hừ" một tiếng, sắc mặt u ám như sắp nhỏ ra nước.
"Cho dù chúng ta đã hòa ly, nàng vẫn là phụ nhân Thích gia, bổn hầu bảo nàng về thì nàng bắt buộc phải về."
Ta cụp mi mắt, chỉ thấy nực cười đến cực điểm.
Năm đó mẹ ta qua đời, ta hoang mang tiếp quản tiệm hoành thánh Phùng thị. Còn Thích Sùng cưỡi ngựa dạo phố, tuổi trẻ ngông cuồng, tình cờ đi ngang qua tiệm hoành thánh của ta, vậy mà lại nhất kiến chung tình.
Trong cơn mưa tầm tã, hắn ta quỳ trước cửa hầu phủ chỉ để cho ta một danh phận chính thê.
Lão Hầu gia giận đến mức dùng gia pháp trừng trị, Thích Sùng vẫn không hề lay chuyển.
Nước mưa chảy dài trên lông mày hắn ta, chẳng rõ là mưa hay là lệ, hắn ta hét với lão gia t.ử: "Đời này con chỉ cưới một mình Song Nương thôi!"
Chẳng rõ là hổ thẹn hay xót xa, ta chỉ thấy trời đất hiu quạnh, rồi ta quay lưng đi cũng bắt đầu rơi lệ.
Nhưng chẳng quá năm năm, Thích Sùng lại yêu một cô nương khác. Nữ nhi Triệu thượng thư, Triệu Dung. Xinh đẹp lém lỉnh, là nốt chu sa không thể thay thế trong lòng hắn ta.
Phùng nương t.ử bán hoành thánh năm nào từ ánh trăng sáng đã rớt xuống phàm trần, phủ đầy sương lạnh, sao sánh bằng cô nương rực cháy như lửa kia?
Thế nên, thiếu niên lang si tình như vậy, một khi đã yêu cô nương khác, sao có thể khiến ta động lòng thêm lần nữa?
Thích Sùng hạ giọng: "Theo ta về nhà nhé? Dung Nhi có thể bao dung cho nàng, nàng tạm thời làm thiếp. . ."
"Không được."
"Không được!"
Chẳng biết từ lúc nào, Phùng Xuân đã lao tới trước mặt ta, chắn chắc chắn cho ta ở phía sau.
"Tại sao tỷ tỷ phải đi theo ngươi, tỷ ấy vì ngươi mà chịu điều tiếng chưa đủ sao! Ngươi đã hòa ly với tỷ ấy thì nên biết sức nặng của việc hòa ly, chứ không phải như hôm nay, cưới một người rồi vẫn còn tơ tưởng đến tỷ tỷ ta!"
Thích Sùng cười khinh miệt một tiếng, nắm đ.ấ.m kêu răng rắc: "Đã hòa ly rồi sao còn dám xuất đầu lộ diện? Nếu bổn hầu biết nàng ta sẽ sống chung một mái nhà với hạng tiểu nhân như ngươi thì đã chẳng để nàng ta rời đi!"
Phùng Xuân tức giận tột độ, đôi mắt như muốn phun ra lửa, nó mặc kệ tiếng kêu thảng thốt của ta mà lao vào đá-nh nhau với Thích Sùng.
Hai người không ai nhường ai, mỗi cú đ.ấ.m đều vang lên thình thịch.
Thích Sùng nhảy lên một cái, vậy mà lại quật ngã Phùng Xuân xuống đất, hắn ta cưỡi nửa người lên Phùng Xuân, nắm đ.ấ.m còn chưa kịp hạ xuống, ta đã chạy lại chắn phía trên Tiểu Xuân.
Thích Sùng ngẩn người. Ta đẩy hắn ta ra, đỡ Tiểu Xuân dậy, phủi bụi trên người nó.
Thích Sùng muốn tới kéo ta, ta không tránh được, đành để mặc hắn ta kéo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta nhìn hắn ta, từng chữ thốt ra đều mang vẻ tuyệt tình:
"Nếu Hầu gia muốn trút giận thì cứ đá-nh ta. Nhưng ta và Hầu gia đã sớm không còn khả năng nào nữa rồi."
Thích Sùng lặng người hồi lâu.
Đúng lúc này, Lan Thúy lôi vị tiểu công t.ử tuấn tú ở đằng xa lại.
"Mau mau, nhìn tướng người ngươi là biết yếu ớt rồi. Ăn bao nhiêu hoành thánh nhà bọn ta, cũng đến lúc phải báo đáp rồi đấy. Ngươi mau nằm xuống đi, cứ bảo mình sắp bị người Thích gia đá-nh chế-t rồi!"
Vị tiểu công t.ử ngẩn ngơ, đôi mắt đẹp đẽ hiện lên vẻ nghi hoặc: "Chuyện này. . . ta còn cần phải nằm xuống sao?"
"Nằm chứ! Để hắn ta phải sợ ngươi!"
Thích Sùng nhíu mày, ánh mắt quét qua người cậu bé, có vẻ hơi kinh ngạc, nhưng đôi môi hắn ta mấp máy, cuối cùng chẳng nói lời nào.
Ta bảo hắn ta buông tay. Thích Sùng buông tay ra, chỉ có điều ánh mắt vẫn lưu luyến trên người ta hồi lâu.
Ta lạnh lùng bỏ đi, coi như vừa bị con chuột nhòm ngó vậy.
9
Trở lại tiệm hoành thánh, ta bảo Lan Thúy mời tiểu công t.ử ngồi xuống, còn mình thì lấy t.h.u.ố.c thương ra bôi cho Tiểu Xuân.
Nói thật lòng, hôm nay Tiểu Xuân tùy tiện ra tay lại còn bị thương, ta có chút giận. Nhưng nhìn thấy trên mặt trên người nó đều bầm tím, ta lại thấy không nỡ.
Triêu Triêu thì chẳng thấy sợ, đôi mắt to như quả nho đảo liên hồi, còn định phì cười một tiếng, chỉ tay vào Tiểu Xuân bảo: "Xấu. . . ca ca xấu!"
Phùng Xuân ngượng ngùng cúi đầu.
Ta b.úng trán nó một cái: "Cũng biết ngượng cơ đấy! Hôm nay là ai bảo đệ ra mặt hả?"
Phùng Xuân rơm rớm nước mắt: ". . . Tỷ tỷ, hắn ta bắt nạt tỷ. . ."
Haiz, đứa trẻ ngốc.
Ta vỗ đầu nó.
"Chuyện của ta và hắn ta thực ra rất dễ giải quyết, chỉ cần ta theo hắn ta về một chuyến, chưa đầy một tháng hắn ta sẽ lại thấy chán ghét thôi, cộng thêm hắn ta lại không nỡ để người trong lòng mình chịu ấm ức, tất nhiên sẽ thả ta về."
"Thế nên, việc gì đệ phải ra mặt?"
"Tiểu Xuân, hứa với tỷ tỷ, sau này đừng ra mặt thay ta nữa nhé? Ta thật sự sợ các đệ bị thương."
Phùng Xuân cứ cúi gầm mặt, không nói lời nào.
Ta cũng chẳng làm gì được nó, nhét lọ t.h.u.ố.c thương vào tay nó rồi vén rèm đi ra ngoài tiếp đãi tiểu công t.ử.
Vị tiểu công t.ử này văn nhã lịch sự vô cùng, mặc cho Lan Thúy ở bên cạnh liến thoắng nói bao nhiêu điều không đâu vào đâu, cậu bé vẫn ôn hòa mỉm cười.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!