Ta thầm cảm thán trong lòng, đúng là con nhà người ta có khác. Nhìn thế nào cũng thấy tốt. Đẹp trai thì không nói làm gì, quan trọng là nhìn cái là biết rất giỏi học hành.
Trên tay cậu bé cầm chiếc quạt xếp nhẹ nhàng, trên tay áo còn thêu hình bạch hạc mà các quan văn yêu thích nhất. Tuy tướng người có hơi yếu ớt, nhưng mỗi hành động cử chỉ của cậu bé đều mang phong thái đại gia.
Ta càng nhìn càng thích, không nén nổi suy nghĩ: Đứa trẻ này sau này nhất định sẽ làm nên chuyện lớn.
Lan Thúy: "Hôm nay ngươi có ăn hoành thánh không? Vị gì thế?"
Tiểu công t.ử nhẹ nhàng đáp: "Trứng muối là được rồi."
Lan Thúy: "Vẫn là không ăn hành không ăn rau tề thái chứ?"
Tiểu công t.ử khẽ gật đầu.
Cậu bé dường như có chút ngượng ngùng, đôi má ửng hồng, còn cúi đầu xuống nữa.
Xem kìa, đứa trẻ ngoan quá đi. Biết mình kén ăn mà còn thấy ngại.
Sau khi bát hoành thánh nóng hổi được bưng lên, tiểu công t.ử ăn rất thanh nhã. Ít nhất là không giống như Lan Thúy và Phùng Xuân, ăn cái xương mà nhả khắp nơi.
—— Mặc dù trong hoành thánh làm gì có xương.
Ta tự thấy mình đang nhìn cậu bé với ánh mắt vô cùng hiền từ. Vị tiểu công t.ử này lại thấy lúng túng, ăn cũng không xong mà không ăn cũng không được.
Lan Thúy kéo ta sang một bên, giọng lớn như cái loa:
"Tiểu thư, người làm cái gì mà cứ nhìn chằm chằm người ta thế? Lại còn cái vẻ mặt đó nữa? Người sợ hắn không trả tiền à?"
Tiểu công t.ử sặc đến mức ho sù sụ, cậu bé đỏ hoe mắt, nhỏ giọng nói: "Phùng nương t.ử yên tâm, ta sẽ không nợ tiền đâu."
". . ."
Mặt già của ta mất sạch rồi!
Đôi khi ở cạnh Lan Thúy cũng thấy bất lực thật đấy!
Lan Thúy bảo, ngày đầu tiên nàng ấy bày sạp, vị tiểu công t.ử này đã cứ quanh quẩn quanh sạp hàng rồi. Dường như là muốn ăn nhưng lại ngại ăn. Lan Thúy liền trực tiếp ấn cậu bé ngồi xuống, canh chừng cậu bé ăn hết sạch cả bát.
Lan Thúy hỏi cậu bé ngon không?
Cậu bé bảo ngon.
Lan Thúy cười đắc ý vô cùng: "Bọn ta làm hoành thánh, ngon mới lấy tiền, không ngon thì không lấy."
Tiểu công t.ử gật đầu, từ trong túi tiền móc mãi móc mãi, móc ra một thỏi vàng ròng, làm Lan Thúy sợ không dám nhận.
Cuối cùng, Lan Thúy miễn cưỡng bảo: "Thế thì ta bao hoành thánh cho ngươi trong ba tháng, ngươi nhớ phải đến ăn đấy."
Tiểu công t.ử đồng ý rồi. Thỏi vàng đó đến tận bây giờ vẫn chưa nhận đâu nhé.
Trong thoáng chốc, ta cũng chẳng biết là ai ngốc nữa. Lan Thúy ngốc, tiền chưa nhận đã để người ta ăn không cả tháng trời. Đứa nhỏ kia cũng ngốc, bảo đến ăn ba tháng thì cậu bé thật sự đến ăn ba tháng, chẳng sợ ngấy hay sao.
Ta cảm thán một tiếng, dặn dò Lan Thúy chăm sóc khách cho tốt, phải giữ cậu bé lại ăn cơm. Lan Thúy đồng ý rồi, ta mới quay lại gian nhà chính làm thêm mấy đĩa thức ăn.
Cá chiên giòn lọc xương, thăn lợn chiên mềm, vịt quay, đậu phụ tôm nõn, rau xào theo mùa. Mỗi món đều là sở trường của ta, cũng là món Tiểu Xuân thích ăn nhất. Lúc ta bưng qua, Lan Thúy nháy mắt với ta, ra vẻ mình vừa hoàn thành nhiệm vụ trọng đại lắm.
Ta mỉm cười hỏi tiểu công t.ử: "Cùng ăn nhé?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cậu bé do dự một lát mới gật đầu.
10
Lúc dùng bữa, chỉ có một mình Lan Thúy liến thoắng. Tiểu Xuân và vị tiểu công t.ử đều không nói lời nào, nhưng Tiểu Xuân là lầm lì, còn tiểu công t.ử thì mắt sáng rỡ, chẳng qua là đang thẹn thùng mà thôi.
Xong bữa, cậu bé chắp tay hành lễ với ta: "Đa tạ Phùng nương t.ử hôm nay đã chiêu đãi."
Vừa nói, cậu bé vừa lấy túi tiền ra.
Ta nghi hoặc nhìn cậu bé, cậu bé không nói một lời đặt lên bàn.
Lan Thúy giải thích thay: "Tiền cơm."
Cậu bé thẹn thùng gật đầu.
Ta tức đến bật cười, nhét cả túi tiền lại cho cậu bé.
Tiểu công t.ử không chịu nhận lại, nhưng ta cứ nhất quyết đưa.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Hai bọn ta cứ giằng co không thôi, Lan Thúy liền quyết định thay cậu bé: "Cứ nhận đi, đợi khi nào ngươi ăn chực nhà bọn ta đủ ba tháng rồi hãy đưa túi tiền cho bọn ta."
Tiểu công t.ử đồng ý. Ta cũng đồng ý.
Đôi khi đầu óc Lan Thúy cũng khá linh hoạt, biết lùi để tiến, cũng biết chia sẻ nỗi lo với ta rồi.
Rõ ràng biết ta có lòng tốt giữ cậu bé lại ăn cơm, sao có thể lấy tiền của cậu bé được?
Sau khi tiểu công t.ử đi khỏi, ta khen: "Lan Thúy lớn khôn hơn nhiều rồi."
Lan Thúy hì hì cười.
"Ta nhìn trộm một cái thấy trong đó có ít nhất năm thỏi vàng đấy, cô nương thấy ta thông minh không, như vậy chúng ta có thể đường đường chính chính kiếm tiền rồi."
". . ."
Ta ngửa mặt lên trời thở dài, vẫn là chưa đủ linh hoạt.
Ta để Phùng Xuân ở lại một mình.
Ta hỏi nó: "Ngươi đang nghĩ ngợi gì sao?"
Nước mắt Phùng Xuân lã chã rơi xuống.
"Tỷ tỷ, hay là tỷ cứ tiễn ta đi đi, ta là kẻ bất hạnh chứ không phải kẻ may mắn như lời tỷ nói đâu. Ta ở lại đây chỉ sợ Hầu gia sẽ không buông tha cho tỷ."
Ta thở dài, bưng nửa thùng nước má-u ra ngoài.
Phùng Xuân tỏ vẻ nghi hoặc.
Ta bảo: "Đệ mang cái này hắt vào nhà Triệu đại nương, dùng da-o kề vào cổ bà ta, làm cho bà ta phải sợ."
"Ta hiểu rõ con người Thích Sùng nhất, nếu không phải do Triệu đại nương thêm dầu vào lửa thì hắn ta cũng chẳng chủ động tới gây sự đâu."
"Tiểu Xuân, không phải lỗi của đệ, đệ không cần phải tự dằn vặt."