Áng mây đen dưới mắt Phùng Xuân dần tan biến: "Thật sao tỷ tỷ."
Ta gật đầu thật mạnh, tiếp thêm niềm tin cho nó.
"Thật mà."
Mắt Tiểu Xuân sáng lên một chút.
Ta thừa thắng xông lên: "Đệ xem, đây chính là sức mạnh của việc học hành đấy. Tỷ tỷ vốn là một cô nương bán hoành thánh, đối với những chuyện này chẳng biết gì cả, nếu không phải tỷ tỷ chủ động đọc ít sách thì hiện giờ e là cũng chỉ là hạng tầm thường thôi."
"Tiểu Xuân, đệ có biết tỷ tỷ đang nói gì không?"
Phùng Xuân gật đầu. Lòng ta thầm vui mừng. Phùng Xuân: "Thế thì sau này, ta và Lan Thúy tỷ đi bán hoành thánh, rồi để Triêu Triêu lớn lên cũng bán hoành thánh, ba bọn ta sẽ nuôi tỷ tỷ đi học sách!"
". . ."
Tiểu quỷ, tiểu quỷ, tiểu quỷ!
Ta đã bảo nó và Lan Thúy không đáng tin chút nào mà!
11
Phùng Xuân rốt cuộc không kề da-o vào cổ Triệu đại nương, nhưng lại hắt chậu nước má-u đó trước cửa tiệm bà ta.
Triệu đại nương đuối lý, chẳng dám thốt ra một lời. Nhưng việc kinh doanh của tiệm hoành thánh Song Lan lại giảm xuống mức đóng băng.
Ai mà chẳng biết Thích Hầu gia hôm qua đã tới quậy phá một trận chứ?
Đã như vậy, ai mà dám tới nữa?
Ngay cả khi Thích Sùng không còn đặt chân tới tiệm nữa, mọi người cũng không dám ghé qua.
Triệu đại nương là đắc ý nhất, ngày ngày đi ngang qua cửa tiệm một chuyến, cho đến khi Tiểu Xuân và Lan Thúy hù dọa bà ta, bà ta mới hậm hực quay về tiệm mình.
Không còn nguồn thu, đêm đêm ta thêu thùa để kiếm sống.
Phùng Xuân và Lan Thúy bàn tính chuyện khôi phục lại sạp hàng, ta liền bảo chúng mang theo hai cuốn sách tạp văn, vừa đọc vừa bán.
Hai đứa chỉ coi đó là mấy cuốn sách lạ mắt, đâu biết rằng ta đã sớm đổi bìa sách rồi, bên trong là kinh thi vỡ lòng. Chắc là chúng không nhìn ra đâu.
Vị tiểu công t.ử kia thật là thành thật, bảo cậu bé đến ăn cơm ba tháng thì cậu bé thật sự ngày nào cũng tới.
Cậu bé bảo mình họ Thịnh, tên Lễ. Thịnh Lễ, đúng là một cái tên hay.
Cậu bé thích ăn cơm ta nấu, dù là vịt chiên giòn hay ngỗng quay, cậu bé đều ăn ngon lành. Có đôi khi, bên cạnh cậu bé còn mang theo một tiểu thị.
Tiểu thị thấy công t.ử nhà mình như vậy, không nén nổi rơi lệ.
"Công t.ử đã lâu lắm rồi chưa được ăn một bữa cơm ra hồn!"
"?"
Cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng lại không nói ra được.
Thịnh Lễ là một đứa trẻ cực kỳ tốt, bản thân suy nhược như thế, trông cũng đến tuổi thi cử rồi, vậy mà còn giúp Lan Thúy và Phùng Xuân cùng bán hoành thánh.
Nói cũng lạ, đứa trẻ này tâm địa tốt thì tốt thật nhưng mà thành thật quá, ta thật sự sợ cậu bé bị lừa. Thế nên, khi tướng người cậu bé ngày càng khỏe mạnh, sức ăn ngày càng lớn, hơi thở bệnh tật trên người cũng dần tan biến, ta nhìn cậu bé với ánh mắt đầy hiền từ.
Thịnh Lễ đang ăn cơm thì khựng đũa lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cậu bé có chút căng thẳng: "Phùng nương t.ử, có chuyện gì vậy?"
Ta mỉm cười híp mắt: "Hay là, ta nuôi luôn cả đệ nhé? Dù sao tuy chúng ta không phải người một nhà nhưng còn thân hơn người một nhà."
Thịnh Lễ xoa xoa cằm, dường như đang suy nghĩ về tính khả thi của việc này.
Tuy nhiên, còn chưa đợi cậu bé nghĩ xong, một giọng nói trong trẻo đột ngột vang lên:
"Không được!"
12
Một thiếu niên cao hơn tám thước, chừng mười bảy mười tám tuổi bước vào.
Mắt phượng đen láy, môi như hoa đào. Đúng thật là một thiếu niên tuấn tú.
"Đây là đệ đệ của ta, ngươi không được nuôi."
Ta cười ngượng ngùng.
Thịnh Lễ đứng dậy, rụt rè gọi: "Huynh trưởng."
Mỹ thiếu niên khẽ gật đầu, trông có vẻ hơi lạnh lùng.
Hắn ta dời mắt tới bàn ăn, nhíu mày: "Đệ chỉ ăn cái này thôi sao?"
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Thịnh Lễ: ". . . Thực ra, ngon lắm đấy."
Lan Thúy nhân cơ hội kéo hắn ta ngồi xuống ghế: "Đúng thế đúng thế, ngươi có muốn nếm thử không?"
Vừa nói, nàng ấy vừa nhét đôi đũa vào tay hắn ta.
Sắc mặt mỹ thiếu niên đen như than, môi hơi hé mở như muốn nói gì đó, nhưng vì phép tắc lễ nghĩa nên hắn ta chẳng nói gì.
Lan Thúy mất kiên nhẫn: "Ăn đi, cũng chẳng độc chế-t ngươi đâu!"
Mỹ thiếu niên nhẫn nhục chịu đựng, cuối cùng cũng run rẩy gắp lấy một miếng rau xào.
Ta nhanh tay lẹ mắt, đổi thành một miếng thịt kho Đông Pha. Nực cười, ăn miếng rau xào thì sao thấy được tay nghề của ta cơ chứ?
Hắn ta ngẩn người, đôi đũa rốt cuộc không chuyển hướng. Cuối cùng, hắn ta nhắm mắt lại, sợ hãi đưa miếng thịt kho Đông Pha vào miệng, rồi nhẫn nhục nhai... nhai nhai nhai, nhai nhai nhai nhai nhai.
Ta và mấy người Thịnh Lễ đều mong chờ nhìn hắn ta.
Mỹ thiếu niên mở mắt ra, trong mắt mang theo ba phần ngỡ ngàng ba phần thẹn thùng bốn phần thanh khiết.
Lan Thúy hỏi: "Ngon không?"
Hắn ta: ". . . Ngon."
Trái tim đang treo lơ lửng của ta cũng được hạ xuống.
Ngon là đúng rồi. Miếng thịt kho Đông Pha ta làm bề mặt vàng giòn, bên trong tươi ngon mọng nước, béo mà không ngấy, nạc mà không bở, thớ thịt phân tầng rõ rệt, c.ắ.n một miếng khiến người ta nhớ mãi không quên. Sao có thể không ngon cho được?
Thịnh Lễ rất vui vì món ăn của ta đã chinh phục được huynh trưởng cậu bé, thế là cậu bé sẽ không bị mắng nữa.
Ca ca của Thịnh Lễ bảo mình tên là Thịnh Thanh, cùng mẹ sinh ra, tình cảm thâm hậu.
Thịnh Thanh nói: "Lúc nhỏ đệ đệ ta mắc chứng biếng ăn, vì thế thể trạng ốm yếu đa bệnh, ngày thường đồ ăn thức dùng của nó đều được tuyển chọn kỹ lưỡng, nếu không phải mấy tháng nay ta đi vắng thì cũng chẳng biết nó lại nghịch ngợm như thế này. Hôm nay ta đường đột xông vào nhà Phùng nương t.ử, thật là đắc tội."