Ta xua tay: "Không sao không sao."
Thịnh Thanh trông tuấn tú quá, ta càng nhìn càng thích, nhất thời lỡ lời nói ra suy nghĩ trong lòng: "Sau này các ngươi cứ thường xuyên tới nhà ăn cơm, mọi người đều vui. Hoặc là, ta nuôi luôn cả ngươi cũng được."
Nói xong ta liền hối hận. Dù sao Thịnh Lễ còn nhỏ tuổi, lại là đứa ngốc, chỉ cần có Lan Thúy ở đó thì nói gì cậu bé cũng đồng ý. Thịnh Thanh thì chưa chắc.
Quả đúng như dự đoán, Thịnh Thanh từ chối.
Ta có chút thất vọng, Thịnh Thanh lại nói: "Phùng nương t.ử, cơm canh ngươi làm rất hợp khẩu vị của đệ đệ ta, không biết có thể mời ngươi tới phủ phụ trách ba bữa cơm mỗi ngày không?"
Ta nhìn Lan Thúy và Phùng Xuân.
Lan Thúy chống nạnh: "Một tháng trả bao nhiêu tiền?"
Thịnh Thanh: "Một tháng một trăm lượng vàng, được không?"
Mắt Lan Thúy sáng quắc lên.
Phùng Xuân cân nhắc một lát rồi hỏi: "Vậy ta và Lan Thúy tỷ thì sao? Cũng có thể cùng tỷ tỷ tới Thịnh gia sao?"
Thịnh Thanh: "Tất nhiên là được rồi."
Gương mặt nhỏ nhắn của Thịnh Lễ đỏ bừng, trông có vẻ rất phấn khích.
Ta cũng thấy vui mừng. Dù sao thêu thùa cũng không phải thế mạnh của ta, rời khỏi hầu phủ, trên người ta cũng chẳng còn bao nhiêu tiền. Nếu muốn nuôi cả gia đình lớn này, chỉ dựa vào thêu thùa và bán hoành thánh là không ổn.
Chỉ có điều ——
Chuyện giữa ta và Thích Sùng, e rằng không có mấy người có thể chấp nhận được.
Thế nên ta đã đem chuyện mình và Thích Sùng hòa ly kể hết ra.
Thịnh Thanh không hề ngạc nhiên, ngược lại còn mỉm cười: "Phùng nương t.ử, chúng ta đã từng gặp nhau rồi."
Ta ngẩn người một lát.
"Ba năm trước, tiệc Trung thu."
Tiệc Trung thu được tổ chức trong hoàng cung. Lúc đó tình cảm giữa ta và Thích Sùng đang nồng đượm, tất nhiên không rảnh để tâm tới người khác. Nhưng sau khi Thịnh Thanh nói như vậy, trong đầu ta dần dần hiện lên một bóng hình.
—— Cửu t.ử của tiên hoàng, Khánh Vương.
Chẳng trách một người tên là Thịnh Lễ, một người tên là Thịnh Thanh. Có nghĩa là bọn họ họ Lý, chẳng qua một người là Thịnh Vương, một người là Khánh Vương.
Tin đồn Thịnh Vương đệ đệ cùng mẹ với Khánh Vương từ nhỏ đã nhiều bệnh, rất ít khi lộ diện...
Khánh Vương thấy bộ dạng này của ta liền biết ta đã hiểu ra rồi.
Hắn ta cùng Thịnh Vương chắp tay hành lễ với ta: "Vậy thì làm phiền Phùng nương t.ử rồi."
Ta vội vàng đỡ hai người dậy.
Trước đây ta là Hầu phu nhân, giờ là một thường dân, sao dám nhận lễ này?
Ta hành lễ đáp lại, tảng đá lớn trong lòng cũng theo đó mà rơi xuống.
Hai người bọn họ tính tình ôn hòa, Lan Thúy và Tiểu Xuân coi như đã có được cơ duyên lớn rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
13
Kể từ đó, hằng ngày ta đều tới vương phủ nấu ba bữa cơm cho hai vị Vương gia.
Thịnh Vương có quan hệ rất tốt với Lan Thúy, vì thế ngày nào cũng kiễng chân ngóng xem Lan Thúy có đi cùng không.
Thấy cậu bé như vậy, ta đành phải ngày ngày mang theo Lan Thúy tới, Tiểu Xuân thì ở nhà trông Triêu Triêu.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Ta dặn dò Lan Thúy: "Thịnh Vương trông có vẻ học rộng tài cao, muội phải học tập cậu bé cho nhiều vào."
Lan Thúy kinh hãi: "Cái gì? Cậu bé? Học rộng tài cao? !"
Ta ? ? ?
Lan Thúy liến thoắng: "Cô nương, người không biết đâu, cậu bé chỉ là trông có vẻ ham học và trầm tĩnh thôi, thực ra ngày nào cũng cùng ta đá dế đá-nh cờ tướng, cậu bé còn mua cả gà chọi nữa kìa!"
"Đừng nhìn cậu bé văn yếu đuối thế thôi, thực ra cậu bé mà cãi nhau với người ta thì có thể hất tung cả đầu người ta lên đấy! Triệu đại nương sở dĩ không dám tới gây sự với chúng ta nữa là vì cậu bé và Triệu đại nương đã cãi nhau một trận tơi bời, hỏi thăm cả tổ tông mười tám đời nhà bà ta, mắng dữ dội lắm!"
"Hơn nữa cậu bé còn kén ăn nữa, cái này không ăn cái kia cũng không ăn, hoành thánh nhà mình trong mắt cậu bé cũng chỉ là hạng thượng đẳng thôi."
". . ."
Ảo tưởng trong lòng ta tan vỡ.
Ta xoa đầu Lan Thúy, thở dài thườn thượt.
Lan Thúy vung nắm đ.ấ.m, hạ quyết tâm: "Sau này muội cũng phải mua gà chọi!"
". . ."
Càng đau lòng hơn.
14
Cứ như vậy được ba tháng, Thích Sùng lại tới tìm ta. Lần này, hắn ta bảo ta quay về tiếp tục làm Hầu phu nhân.
Ta thấy thật là kỳ lạ.
"Chẳng phải ngươi đã có nữ nhi Triệu gia rồi sao? Tại sao cứ phải dây dưa với ta?"
Thịnh Vương từ phía sau ta bước ra, vẫn là dáng vẻ thư sinh yếu ớt, chỉ có điều, khóe môi nở nụ cười như giễu cợt.
"Bổn vương không nỡ nhìn thấy có người bắt nạt tỷ tỷ, tất nhiên sẽ nói những chuyện xấu hổ của hắn ta cho Triệu gia biết, nữ nhi Triệu gia thông tình đạt lý, sao có thể thành thân với kẻ bạc đãi nguyên thê chứ?"
Đôi mắt Thích Sùng phun ra lửa, nhưng đối mặt với Thịnh Vương, hắn ta chỉ dám giận mà không dám nói.
Hắn ta hỏi ta: "Nàng thật sự không cùng ta quay về sao?"
Ta mỉm cười nhạt: "Không về."
Hắn ta đe dọa ta, bảo ta hãy đợi đấy. Ta hoàn toàn không để tâm.
Nhưng ta lại không ngờ rằng Thích Sùng lại có thể mặt dày đến thế.
Hắn ta cùng Triệu đại nương rêu rao ta thành một nữ nhân lăng nhăng, hám hư vinh. Để thỏa mãn d.ụ.c vọng thể xác, không ngần ngại chung sống với kẻ ăn xin. Khi còn ở hầu phủ đã câu kết với Khánh Vương, vì thế ta mới kiên quyết hòa ly với hắn ta.