Ban ngày lên lớp học, buổi tối về ký túc xá, thời gian tắm rửa vệ sinh cực kỳ gấp gáp.
Tôi không tìm được lúc rảnh rỗi để tập luyện, mà bản thân tôi cũng chẳng muốn làm.
Từ khi quen Nhậm Du Cảnh, tôi mới chịu thỉnh thoảng mở miệng nói chuyện.
Anh luôn nhẫn nại đợi tôi nói hết câu.
Cho dù tôi trình bày một vấn đề phải mất tới mười phút đồng hồ.
Anh chưa từng bao giờ ngắt lời tôi như vậy.
Tôi mím c.h.ặ.t miệng lại.
"Hà Thu.” Anh hít một hơi thật sâu, hai tay ôm trọn lấy gương mặt tôi: "Em còn thích anh không?"
Tôi nhìn anh, khẽ gật đầu.
"Vậy thì đừng nhắc đến chuyện chia tay. Cứ coi như vì anh mà cố gắng luyện nói đi. Anh sẽ ở nhà tập cùng em."
Tay anh dùng chút lực: "Em có nghe thấy không?"
Tôi lại gật đầu.
Anh kéo tôi vào lòng, siết c.h.ặ.t vòng tay.
"Ngoan nào."
Kể từ ngày hôm đó, không ai trong chúng tôi nhắc lại tờ séc hai triệu tệ kia nữa.
Anh thuê một cô giúp việc về dọn dẹp nhà cửa, còn mình thì suốt ngày kéo tôi ra trò chuyện.
Có những lúc tỉnh giấc giữa đêm khuya, nghe thấy anh đang đứng ngoài ban công nghe điện thoại.
Thái độ của người ở đầu dây bên kia chắc hẳn không mấy tốt đẹp.
Anh giữ im lặng rất lâu, rồi chỉ đáp lại vài tiếng trầm thấp.
Thường thì đến ngày hôm sau anh sẽ xin lỗi tôi, bảo rằng anh phải đi nghe dự thính một cuộc họp của ban giám đốc, sẽ vắng nhà vài ngày.
Tôi từng nhìn thấy đống tài liệu trên bàn làm việc của anh.
Nào là tài liệu họp hành, báo cáo ngành, báo cáo tài chính.
Không rõ mức độ bảo mật đến đâu.
Tôi không dám nhìn kỹ.
Chỉ biết rằng, có lẽ tôi đã thực sự làm vướng bận anh ấy.
Những lúc anh không có nhà, tôi tự lôi điện thoại ra tập luyện.
Mở một phòng phát sóng trực tiếp chỉ trò chuyện bằng giọng nói.
Mặc kệ là có người nghe hay không, tôi cứ ép bản thân phải nói ra tiếng.
Vài khán giả tình cờ vào phòng livestream bị dọa cho giật mình.
Bạn đại học bắt gặp tôi lầm bầm trong rừng cây nhỏ cũng tưởng tinh thần tôi có vấn đề.
Thậm chí có dạo, cái phòng livestream quái dị của tôi còn bị chụp màn hình đăng lên diễn đàn trường, làm chủ đề bàn tán xôn xao một thời gian ngắn.
Tôi mò vào phần bình luận giải thích lý do cho từng người một.
Không ngờ cư dân mạng rất thấu hiểu, còn đặc biệt chạy tới phòng livestream nói chuyện cùng tôi.
Thế nhưng đau đớn quá.
Lượng tương tác trên livestream ngày càng cao.
Có người khích lệ, cũng có kẻ chế giễu.
Còn có người cố tình dẫn dụ tôi đọc những bình luận thô tục.
Tôi ăn nói vẫn cứ lắp ba lắp bắp.
Sau một lần vô ý đọc trúng từ đồng âm của một từ ngữ dung tục, phòng livestream của tôi lại bị khóa.
Tôi hết chịu đựng nổi rồi.
Tại sao cứ phải làm khổ chính mình như thế, rồi còn liên lụy kéo theo cả Nhậm Du Cảnh chứ?
Căn bệnh tật kéo dài bao nhiêu năm qua, làm sao có thể dễ dàng tập luyện để phục hồi trong một thời gian ngắn cơ chứ.
Tôi muốn bỏ cuộc rồi.
Nhưng lần này tôi không còn đủ can đảm để đối diện thẳng mặt với Nhậm Du Cảnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi vứt bỏ lại mọi đồ lặt vặt, chỉ mang theo vài bộ quần áo mặc thường ngày.
Ở khách sạn, tôi nhắn tin đòi chia tay anh.
Ngay đêm đó anh lập tức trở về thành phố Thâm Quyến.
Khăng khăng đòi phải gặp mặt tôi nói chuyện.
Tôi mở cửa phòng, đập vào mắt là dáng vẻ phong trần mệt mỏi của Nhậm Du Cảnh.
Đôi mắt anh hằn đầy tia m.á.u, đứng sững như trời trồng.
Không một ai cất lời.
Nước mắt tôi giàn giụa không kìm lại được.
Tôi cứ khóc mãi, khóc mãi.
Khóc cho đến phút cuối cùng, tôi lại thốt ra một câu nói lưu loát nhất đời mình.
"Nhậm Du Cảnh, em áp lực lắm rồi, em thật sự không thể tiếp tục kiên trì được nữa."
Anh mím c.h.ặ.t môi, hỏi tôi.
"Không thể kiên trì nổi nữa sao? Cố thử thêm một lần nữa cũng không được à?"
Tôi nói: "Em mệt lắm rồi."
Anh đặt túi quà xuống đất, cụp mắt xuống.
"Nếu thật sự đau khổ đến thế, vậy thì thôi đi."
Tôi ngồi sụp xuống đất, nhìn theo tấm lưng anh dần quay đi.
"Nhậm Du Cảnh!"
Anh đứng khựng lại, hơi liếc mắt sang.
Lúc ấy tôi mới nhận ra, hóa ra viền mắt anh cũng đã đỏ hoe.
Tôi thốt lên: "Chúng ta vẫn có thể làm bạn chứ?"
Sẽ còn gặp lại nhau không?
Anh khẽ bật cười thành tiếng: "Ừm. Có chuyện gì em có thể tìm anh."
Nhưng tôi hiểu.
Ý của anh là, anh sẽ không bao giờ chủ động tìm tôi nữa.
Sau này quả đúng như vậy, chúng tôi chưa từng liên lạc lại với nhau.
Chúng tôi đã chia tay nhau hơn ba năm rồi.
Nếu như anh biết tôi hiện tại ăn nói cực kỳ, cực kỳ lưu loát...
Không biết liệu anh có cảm thấy vui thay cho tôi không.
Men say rượu cồn luôn khiến người ta gợi nhớ lại những chuyện xưa cũ.
Cảm xúc m.ô.n.g lung choáng ngợp trào dâng, khiến người ta cũng chẳng màng tới hiện thực bẽ bàng nữa.
Tôi gục đầu xuống bàn, hoàn toàn quên khuấy việc mình đang có mặt ở tiệc tất niên của tập đoàn.
Kẻ đang ngồi đối diện tôi đây lại chính là sếp của sếp của sếp tôi.
Trần Sơ Nghiêu cau mày vỗ vỗ người tôi.
"Hà Thu, Hà Thu, tỉnh dậy mau... cái bà tổ tông này, không phải là ngộ độc cồn luôn rồi chứ? Toang rồi, Nhậm Du Cảnh mà biết chắc mang d.a.o tới c.h.é.m tôi mất."
Bị lay đến tỉnh ngủ, tôi ngoẹo đầu ra khỏi vòng tay đang khoanh lại.
Hé một con mắt ra lờ mờ nhìn anh ta.
"Hả? Sếp Trần?"
Trần Sơ Nghiêu thở phào nhẹ nhõm.
Đưa khăn giấy tới, anh ta hất cằm:
"Lau mặt đi, khóc đến nông nỗi này rồi."
"Ngại quá, tôi uống hơi nhiều nên dễ xúc động. Nồng độ chai này cũng không thấp, tôi thật sự không trụ nổi nữa."
Tôi nặn ra một nụ cười, muộn màng nhận ra một việc.
"Ấy, sếp Trần, chẳng phải ban nãy chúng ta đang định bàn chuyện tăng lương sao?"