Anh ta phẩy tay cái rụp.
"Tăng, tăng 50%. Nhưng mà ngày mai, à không, ngày mốt đi, cô phải đi cùng tôi tham gia... ừm, một buổi tiệc giao lưu liên công ty."
"Cấp bậc của tôi đủ để đi dự tiệc với anh sao?"
"Ây dà, chỉ là ăn một bữa cơm đơn giản thôi mà."
"Ồ. Cơ mà không đúng, ngày mốt là bắt đầu nghỉ Tết rồi mà."
"Tính lương làm thêm giờ gấp ba lần. Trong bữa tiệc toàn là những nhân vật có m.á.u mặt hiếm gặp, tôi thấy cô có chí tiến thủ nên mới dắt cô theo đấy."
Lời nói của Trần Sơ Nghiêu nghe chắc nịch đâu ra đấy.
Tôi chẳng mảy may nghi ngờ, làm luôn động tác ok với anh ta.
Anh ta thở phào một cái, cười híp mắt hệt như một con hồ ly đắc ý.
"Để tôi bảo tài xế đưa cô về, cô nghỉ ngơi cho khỏe nhé. Ngày mốt tôi sẽ qua đón cô."
2.
Dựa vào hơi men, tôi đ.á.n.h một giấc thẳng tới hai giờ chiều hôm sau.
Thức dậy rồi ngồi bên mép giường suy nghĩ suốt nửa tiếng đồng hồ.
Rốt cuộc tối qua ở tiệc tất niên tôi đã nói những cái quái gì, tôi không thể nhớ rõ hoàn toàn được nữa.
Nhưng cái vẻ mặt ủ mưu đồ xấu xa của Trần Sơ Nghiêu vào phút cuối thì tôi không quên một chút nào.
Tiếng tăm của anh ta trong các mối quan hệ nam nữ cũng không tốt đẹp gì cho cam.
Hôm nay thì đưa cô minh tinh nào đó lên trang bìa tạp chí.
Ngày mai lại phải đi ăn tối với cô em mới ra mắt.
Dù chưa từng nghe nói anh ta có dính líu gì đến nữ nhân viên trong công ty.
Nhưng tôi vẫn thấy da đầu tê rần.
Chưa đợi tôi nghĩ ra lý do từ chối, tin nhắn nội bộ công ty đã nhảy lên.
"Bữa cơm ngày mai là để chúc mừng sinh nhật một người anh em của tôi, tốt nhất cô nên mang theo một món quà."
"Nắm bắt cơ hội cho tốt, biết đâu người ta tiện tay cho một cơ hội, cô đã có thể nộp thêm vài chục vạn tiền thuế rồi đấy."
"Năm rưỡi chiều, thư ký Lý sẽ đến đón cô."
Bữa tiệc thân mật của các anh, tôi không đi có được không?
Hôm qua tôi uống say nên ăn nói lung tung, sếp Trần lượng thứ cho.
Công ty còn nhiều người thành tích tốt hơn tôi, hay là nhường cơ hội cho họ đi?
Tôi xóa hết những dòng định từ chối đó đi.
Hèn nhát gửi lại một câu: "Đã rõ".
Đánh răng rửa mặt xong xuôi, tôi mới phát hiện ra mình quên hỏi một thông tin quan trọng.
Người anh em đó của anh ta lớn hay nhỏ tuổi, thích đồ ngoại hay đồ truyền thống, xu hướng tính d.ụ.c ra sao.
Hoàn toàn mù tịt.
Mở điện thoại tìm kiếm quà tặng sếp, trang chủ hiện ra vài cửa hàng tôi từng mua.
Khăn quàng cổ, thắt lưng, cặp xách.
Giá cả đều không cao, là mức giá mà hiện tại tôi sẽ không chọn mua nữa.
Nhưng lúc đó đem tặng Nhậm Du Cảnh, anh ấy lúc nào cũng rất vui vẻ.
Tôi chợt có chút bần thần.
Sắp tới cũng là sinh nhật của Nhậm Du Cảnh.
Anh ấy tình cờ sinh ngay dịp Tết Nguyên đán.
Năm nào đến sinh nhật, anh cũng luôn đón cùng tôi xong rồi mới chạy về nhà đón thêm lần nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngày hôm sau quay lại, mang theo tay xách nách mang đủ thứ đồ.
Đều là quà do người thân, bạn bè và đối tác của nhà họ Nhậm gửi tặng.
Có người biết anh đang yêu nên muốn lấy lòng, quà tặng toàn là đồ hiệu xa xỉ hot nhất mùa mới.
Anh kén cá chọn canh, lựa hết những thứ tôi có thể dùng gói mang tới.
Lại còn cố tình làm trò bí ẩn, không chịu đưa ngay cho tôi.
Cứ bắt tôi phải lẵng nhẵng xoay quanh anh cả buổi, cuống lên nói năng lắp bắp.
Anh mới hất cằm, chậm rãi giao chiếc vali ra.
Tôi ngồi bệt xuống đất gỡ từng hộp quà.
Nhậm Du Cảnh co một chân tựa sang bên cạnh, từ tốn uống nước.
"Có thích món nào không?"
Tôi giơ món đồ ưng ý nhất lên cho anh xem.
Anh nhìn thử để nhận diện, rồi cười.
"Biết rồi, sang năm sẽ bàn dự án với nhà đó nhiều hơn."
Tôi nói: "Anh, anh đúng là lợi dụng việc công để mưu lợi cá nhân mà."
Tôi sinh vào mùa thu.
Cụ thể là ngày nào thì tôi cũng không rõ.
Đống quà anh mang đến chất thành đống một bên, cứ như thể tôi cũng vừa trải qua một sinh nhật tuyệt vời vậy.
Những năm tháng chia xa này, tôi không còn chọn quà cho ai nữa.
Cũng không còn nhận được món quà nào từ người khác tặng.
Phải cẩn thận chắt lọc từ vô vàn món đồ để tìm ra thứ phù hợp với khí chất, sở thích và thân phận của đối phương, thật sự rất hao tâm tổn trí.
Tôi lấy hết can đảm liên lạc với Trần Sơ Nghiêu.
"Sếp Trần, người bạn đó của anh thích thứ gì ạ? Để tôi chiếu theo đó mà chuẩn bị."
Anh ta bảo: "Gì cũng được."
...
Thế thì đành "gì cũng được" vậy.
Tôi nhờ người mua một bánh trà, chỉ dặn là lấy loại đắt tiền.
Tặng trà thì kiểu gì cũng không sai được.
Chủ tiệm nói bánh trà tôi yêu cầu thuộc hạng không hề thấp, bánh duy nhất trong tiệm lại vừa khéo bị đặt mất rồi.
Hàng khác thì cần có thời gian mới chuyển tới được.
May mà vẫn giao đến kịp trước bữa ăn.
Tôi chọn một bộ đồ công sở bán chuyên nghiệp, xách theo hộp quà ra khỏi cửa.
3.
Thư ký của Trần Sơ Nghiêu đã đợi sẵn dưới nhà.
Tôi lên xe, theo bản năng định chào hỏi thì không thấy sếp đâu.
Thư ký Lý lướt mắt nhìn tôi.
"Tìm sếp Trần sao? Bây giờ chúng ta đi đón sếp đây."
"Ồ, vâng." Tôi khựng lại một chút: "Thư ký Lý, những bữa tiệc thế này đều là anh đi cùng sếp Trần ạ?"
"Sếp Trần không hay uống rượu, không cần người đi cùng, tôi đợi trong xe thôi."
"Vậy anh có biết lần này sếp Trần muốn gặp ai không?"
"Chuyện này thì tôi không rõ."