Anh ấy từ từ giảm tốc độ rồi tấp xe vào lề đường.
Trần Sơ Nghiêu vừa vặn bước ra từ một tiệm trà.
Túi bao bì trên tay anh ta nhìn quen mắt vô cùng.
Lưng tôi toát mồ hôi, cúi xuống nhìn hộp quà bên cạnh mình.
Chẳng lẽ lại, trùng hợp đến thế sao?
Trần Sơ Nghiêu mở cửa xe, tiện tay đặt đồ xuống ghế bên cạnh.
Tôi lén nhìn qua gương chiếu hậu trong xe.
Càng nhìn càng thấy nhức đầu.
Quà giống nhau y đúc, thế này thì tặng làm sao?
Ánh mắt chạm nhau.
Trần Sơ Nghiêu đọc một địa chỉ, rồi lại hỏi tôi.
"Hà Thu, mang quà đi chưa?"
Tôi ngoảnh đầu lại, từ từ nhấc hộp quà lên cho anh ta xem.
Anh ta cười suýt sặc.
"Người trẻ tuổi ai lại uống loại trà này?"
"Chẳng phải ngài cũng mua đó sao."
"Tôi tiện tay mang đi tặng bố cậu ta! Cô đúng là chẳng để tâm chút nào, chỉ chăm chăm lựa đồ đắt tiền đúng không?"
"... Sếp Trần à, quà tặng nam giới, cứ để tâm quá thì lại thành ra đi quá giới hạn mất."
Khuy măng sét, cà vạt, thắt lưng, đồng hồ, có cái nào mà không phải đồ dùng mang sát bên người đâu.
Dễ phối nhất vẫn cứ là rượu, t.h.u.ố.c lá và trà.
Rẽ qua ngã tư, chiếc xe dừng lại bên cạnh một căn viện mang phong cách Trung Hoa.
Tôi xách quà bước theo sau Trần Sơ Nghiêu.
Trong phòng VIP của nhà hàng, vài người đang rôm rả trò chuyện.
Quay mặt sang thoáng thấy chúng tôi, họ liền cất tiếng chào và kéo ghế ra.
Tôi chạm mắt với một người trong số đó, hai bên đều sững sờ mất vài giây.
Trang Lịch thấy tôi đi theo ngay sau Trần Sơ Nghiêu bước vào, hai mắt trợn tròn xoe.
Tôi gật đầu chào anh ta, trong lòng chợt đ.á.n.h "thịch" một cái.
Ở đây mà cũng đụng mặt bạn học cấp ba được sao?
Tôi và Trang Lịch không quen thân.
Vài lần chạm mặt, đều là vì Nhậm Du Cảnh.
Bốn bề ồn ào náo nhiệt.
"Đến sớm thế Trần thiếu, lần này không đi trễ nữa à?"
"Hửm? Lại còn dắt theo em gái nào đây?"
"Đổi khẩu vị rồi à? Cô em lần trước tôi nhớ đâu phải phong cách này."
"Anh em tụ tập một bữa, có mỗi cậu là mang theo con gái."
"Nói thật nhé, chơi bời thì cũng tém tém lại thôi. Cậu dính cả rổ chuyện xì căng đan tình ái thế này, đổi lại là bọn tôi thì chân đã bị đ.á.n.h gãy mấy bận rồi."
Trần Sơ Nghiêu cười xùy một tiếng.
"Có bệnh thì đi chữa đi, đây là nhân viên của tôi. Hà Thu, quà của cô mang để chung lên chiếc bàn đằng kia kìa."
Đống quà tặng trên bàn đều đang mở tung hộp.
Phỉ thúy nguyên thạch đã mở cửa sổ, trang sức, roi ngựa, đồng hồ.
Hai hộp bánh trà y hệt nhau đặt lên đó trông vô cùng lạc quẻ.
Đám người vất vả lắm mới ngừng hò hét giờ lại bắt đầu trêu chọc.
"Sao lại còn tặng đồ giống nhau thế này?"
"Quần áo đã mặc đồ đôi, tặng quà cũng phải tặng đồ đôi luôn à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Trang Lịch, bình thường cậu nói nhiều nhất cơ mà, sao lúc này lại câm như hến thế?"
Sắc mặt Trang Lịch vô cùng khó nói, mãi lúc sau mới nặn ra được mấy chữ.
"Chuyện này... tôi không dám nói đâu."
Tôi ngồi trong góc phòng cười khổ.
Những dịp thế này đúng thật là, không bị lôi ra trêu chọc vài câu thì không tính là đã tới.
Bên ngoài hành lang có tiếng bước chân vững chãi đang lại gần.
Những người xung quanh bỗng chốc vội vàng sờ tìm đồ đạc.
Giây phút cánh cửa bị đẩy ra, pháo hoa giấy nổ bay lả tả khắp phòng.
"Chúc mừng Nhậm thiếu lại già thêm một tuổi!"
Tôi cũng hùa theo mọi người vỗ tay, rồi chợt ngồi thẳng lưng dậy.
Ai cơ?
Họ Nhậm?
Những dải ruy băng lả tả rơi xuống.
Người đứng ngoài cửa phủi phủi những bông pháo hoa trên vai, nửa bất lực nửa im lặng.
"Cái trò này các cậu còn định chơi bao nhiêu lần nữa đây?"
Xa cách nhiều năm, chất giọng này đã không còn đọng lại bao quen thuộc.
Nó bớt đi đôi phần trong trẻo, nhưng lại tăng thêm sự trầm ổn.
Lưng tôi cứng đờ, mặt nóng ran như bốc hơi.
Nhậm Du Cảnh đút hai tay vào túi quần đứng cạnh cửa, sắc mặt dần trở nên lạnh tanh.
Trong phút chốc, không gian chìm vào tịch mịch.
Những người trong bàn tiệc không hiểu đầu cua tai nheo gì, chỉ biết đưa mắt nhìn nhau.
"Nhậm thiếu qua đây ngồi đi."
Người phục vụ đứng chầu chực một bên, đợi đón lấy chiếc áo khoác anh cởi ra.
Tôi cúi gằm mặt, chủ động lảng tránh ánh nhìn.
Trang Lịch ho khan vài tiếng, đứng ra hòa giải bầu không khí.
"Ngồi xuống trước đã Du Cảnh, có chuyện gì lát nữa hãy nói."
Một lúc sau, anh mới kéo ghế ngồi xuống.
Uống một ngụm nước ấm, anh rũ mắt liếc nhìn Trần Sơ Nghiêu.
"Không giới thiệu chút sao?"
Trần Sơ Nghiêu vỗ vỗ vào lưng ghế của tôi.
"Hà Thu, nữ streamer đắc lực nhất công ty tôi, lăng xê món nào là hot món đó. Đưa cô ấy đến đây gặp gỡ mọi người, sau này mấy cậu có mối làm ăn nào thì chiếu cố cô ấy nhiều chút."
Tôi thức thời đứng dậy mỉm cười, hơi cúi người chào.
"Chà, ai mà lại đáng giá để cậu đích thân dắt tới nể mặt thế này?"
"Chúng tôi có nên gọi một tiếng chị dâu không nhỉ?"
Trang Lịch kìm nén một hồi: "Mấy cậu đừng hỏi nữa, bớt tò mò đi."
Trần Sơ Nghiêu hắng giọng.
"Các cậu lấy tôi ra làm trò tiêu khiển thì được rồi, đừng lôi kéo người đàng hoàng vào, đây thực sự không phải bạn gái tôi đâu."
"Hóa ra là không phải à." Nhậm Du Cảnh chẳng buồn ngẩng đầu lên: “Tôi lại cứ tưởng sắp được uống rượu hỷ của Trần thiếu tới nơi rồi."
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc ly trước mặt, an phận sắm vai tấm phông nền.
Mọi người trên bàn cũng lác đác hùa theo vài tiếng.
"Vậy cô em, xin lỗi nhé, người anh em tự phạt một ly đây."
"Trần Sơ Nghiêu cậu cũng thật là, đã không bàn công chuyện làm ăn, mang nhân viên theo làm gì?"
"Đúng rồi, còn chưa nâng ly chúc thọ nhân vật chính nữa. Nào nào nào, uống một ly."