Chương 8: Sự xuất hiện của nam chính
Nhan Vãn Ninh ngồi trong một nhã gian yên tĩnh tại tầng cao nhất của Vân Ninh Các, từ cửa sổ nhìn xuống có thể bao quát toàn bộ con phố phồn hoa nhất kinh thành. Nàng khẽ nhấp một ngụm trà thanh mát, biểu cảm trên gương mặt thon gọn, tuyệt mỹ không một chút gợn sóng.
Cắt đứt với phủ Tuyên Vương, tự lập môn hộ chỉ là bước đi đầu tiên. Để củng cố vị thế độc lập vững chắc, bảo vệ toàn vẹn Nhan gia quân trước những mưu đồ hiểm độc của triều đình, nàng cần nhiều hơn thế. Nàng cần quyền lực tuyệt đối, thứ quyền lực có thể khiến hoàng quyền cũng phải kiêng dè.
"Tiểu thư, người của phủ Nhiếp chính vương đã tới, đang đợi ở mật thất." Thanh Trúc bước vào, ghé sát tai nàng nói nhỏ, ánh mắt lộ vẻ nghiêm trọng.
Nhan Vãn Ninh đặt chén trà xuống, vạt áo lụa trắng nhẹ bay khi nàng đứng dậy.
"Dẫn đường."
Mật thất được thắp sáng bởi những viên dạ minh châu dịu nhẹ.
Một bóng nam t.ử cao lớn đang đứng chắp tay sau lưng trước bức bản đồ quân sự Chu triều treo trên tường. Hắn mặc một bộ trường bào màu mực thêu hoa văn ám long bằng chỉ đen đầy huyền bí, toàn thân toát ra khí thế sát phạt, lạnh lùng như một thanh cổ kiếm chưa rút khỏi bao. Đó chính là hoàng thúc của Mộ Cảnh Hoài – Nhiếp chính vương Mộ Hành Uyên.
"Nhan tiểu thư quả là người biết giữ hẹn." Mộ Hành Uyên xoay người lại, đôi mắt thâm trầm như màn đêm khóa c.h.ặ.t vào bóng dáng thướt tha vừa bước vào.
"Nhiếp chính vương gia chịu hạ mình đến hiệu buôn nhỏ này của ta, ta làm sao dám chậm trễ." Nhan Vãn Ninh thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện, thái độ không kiêu ngạo không siểm nịnh, thẳng thắn đi vào vấn đề. "Vương gia lén lút hẹn gặp, e rằng không chỉ để uống trà tán gẫu?"
Mộ Hành Uyên khẽ nhếch môi, ngồi xuống đối diện nàng, giọng nói trầm thấp đầy uy lực:
"Bản vương thích người thẳng thắn. Nhan tiểu thư dùng hai tháng ngắn ngủi thâu tóm mạch m.á.u kinh tế kinh thành, lại hưu phu chấn động tông thất. Bản vương muốn biết, dã tâm tiếp theo của nàng là gì?"
Nhan Vãn Ninh nhìn thẳng vào mắt hắn, trong đầu nàng bất chợt hiện lên những ký ức đẫm m.á.u của kiếp trước.
Kiếp trước, Mộ Hành Uyên chính là vị chiến thần bách chiến bách thắng, nhưng lại bị sự âm hiểm của Mộ Cảnh Hoài hãm hại. Hắn bị gài bẫy vây hãm tại Ma Thiên Lĩnh, chịu vạn tiễn xuyên tâm, bảy mươi vạn đại quân của hắn bị chia năm xẻ bảy, biến thành bàn đạp cho Mộ Cảnh Hoài đăng cơ. Khi đó, Nhan Vãn Ninh bị Mộ Cảnh Hoài lừa gạt, còn ngu muội giúp hắn vận chuyển số quân lương bị phong tỏa, gián tiếp đẩy Mộ Hành Uyên vào chỗ c.h.ế.t.
Ánh mắt Nhan Vãn Ninh lóe lên một tia hàn mang, nàng chậm rãi mở miệng, thanh âm lạnh thấu xương:
"Dã tâm của ta rất đơn giản. Ta muốn Mộ Cảnh Hoài vạn kiếp bất phục, muốn phủ Tuyên Vương tan tành mây khói. Vương gia, ngài từng bị hắn ngầm giở trò ám toán tại chiến dịch phía Bắc năm ngoái, suýt chút nữa táng mạng, chắc hẳn cũng không quên mối thù này chứ?"
Cạch!
Ngón tay Mộ Hành Uyên đang gõ lên mặt bàn đột ngột khựng lại, đồng t.ử co rút kịch liệt.
Việc hắn bị ám toán tại chiến dịch phía Bắc là cơ mật quân sự tối cao, ngoài những thuộc hạ thân tín đã c.h.ế.t, không một ai biết kẻ đứng sau đạo diễn vở kịch đó là Mộ Cảnh Hoài. Vậy mà một nữ t.ử khuê các như Nhan Vãn Ninh lại có thể nói ra một cách chuẩn xác không sai một chữ.
"Nàng làm sao biết được chuyện này?" Sát khí quanh thân Mộ Hành Uyên đột ngột bùng phát, nhiệt độ trong mật thất như giảm xuống điểm đóng băng.
Nhan Vãn Ninh không hề né tránh, nàng đối diện với áp lực kinh người của hắn bằng một sự tỉnh táo đến đáng sợ:
"Ta làm sao biết được không quan trọng, quan trọng là ta biết rõ mọi đường đi nước bước tiếp theo của hắn. Hắn muốn lén lút lôi kéo các tướng lĩnh cũ của Nhan gia quân, muốn lợi dụng danh nghĩa trắc phi của Nhan Uyển Nhu để hợp thức hóa việc nuốt chửng tài sản của ta, và... hắn muốn đoạt vị trí của ngài."
Nàng tiến lên một bước, chống hai tay xuống bàn, khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể ngửi thấy mùi hương trầm hương trên người hắn:
"Mộ Cảnh Hoài tự phụ, kiêu ngạo nhưng bản chất lại vô năng và ích kỷ. Không có ta chống đỡ, hắn hiện tại chỉ là một con hổ giấy. Vương gia, ngài nắm binh quyền, ta nắm tiền tài và thông tin. Chúng ta bắt đầu hợp tác, ngài thấy thế nào?"
Mộ Hành Uyên nhìn nữ t.ử đang đứng sát gần mình. Hắn không nhìn thấy bất kỳ sự sợ hãi nào trong mắt nàng, chỉ có một nỗi oán hận thấu xương được che giấu dưới lớp băng lạnh lùng và một trí tuệ sắc sảo khiến một kẻ đứng trên vạn người như hắn cũng phải chấn động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn thu hồi sát khí, trong mắt hiện lên một sự tán thưởng sâu sắc chưa từng có:
"Nhan Vãn Ninh, nàng quả thực khiến bản vương phải nhìn bằng con mắt khác. Nữ t.ử trong thiên hạ này bản vương gặp qua không ít, nhưng người có bản lĩnh và khí phách như nàng, là độc nhất vô nhị."
Hắn đứng dậy, lấy từ trong n.g.ự.c áo ra một tấm lệnh bài bằng vàng ròng khắc hình đầu hổ, đặt vào lòng bàn tay nàng:
"Hợp tác thành lập. Bản vương đ.á.n.h giá cao năng lực của nàng, và bổn vương tuyệt đối không bao giờ có thói quen lợi dụng đồng minh, đặc biệt là nữ nhân. Cứ làm những gì nàng muốn, trời có sập xuống, bản vương chống cho nàng."
Giữa lúc liên minh tối cao giữa Nhan Vãn Ninh và Nhiếp chính vương được thiết lập, tại một t.ửu lâu cách đó không xa, một màn kịch náo nhiệt khác lại đang diễn ra.
Mộ Cảnh Hoài và Nhan Uyển Nhu đang ngồi trong một gian phòng hạng trung, sắc mặt hai người vô cùng khó coi. Để cứu vãn tình hình tài chính kiệt quệ của vương phủ, Mộ Cảnh Hoài hôm nay phải chấp nhận hạ mình đến gặp một vị thương gia giàu có để bàn chuyện vay mượn bạc.
"Tuyên Vương gia, không phải thảo dân không nể mặt ngài." Vị chưởng quầy béo tròn họ Vương cười híp mắt, nhưng lời nói lại mang theo sự mỉa mai lộ liễu. "Nhưng hiện tại toàn bộ các hiệu buôn lớn trong kinh đều nhìn sắc mặt của Vân Ninh Các mà sống. Nhan đại tiểu thư đã có lời, kẻ nào dám dây dưa tiền bạc với vương phủ của ngài, Vân Ninh Các liền tuyệt đường làm ăn của kẻ đó. Thảo dân cũng phải giữ lấy cái bát cơm của mình chứ."
"Ngươi... ngươi dám xem thường bổn vương?!" Mộ Cảnh Hoài tức đến mức đập mạnh chén rượu xuống bàn, mặt đỏ tía tai vì nhục nhã. Hắn là một Vương gia cao quý, vậy mà giờ đây lại bị một tên thương nhân thấp kém từ chối thẳng thừng vào mặt chỉ vì một lời nói của Nhan Vãn Ninh!
Nhan Uyển Nhu đứng bên cạnh vội vàng tiến lên, nặn ra nụ cười dịu dàng: "Vương chưởng quầy, ngài xem, chúng ta dẫu sao cũng là người một nhà với Nhan gia..."
"Nhan trắc phi, ngài đừng nói đùa." Vương chưởng quầy không nể tình ngắt lời ả, ánh mắt liếc nhìn chiếc váy cũ của ả đầy vẻ khinh miệt. "Giấy đoạn tuyệt mẫu t.ử và hưu thư của Nhan đại tiểu thư đã dán khắp phủ tông thất rồi, các người lấy đâu ra mặt mũi mà nhận là người một nhà? Đáng đời cho kẻ có mắt không tròng."
Nói xong, vị chưởng quầy phất áo bỏ đi, để lại hai người đứng c.h.ế.t trân trong phòng.
Tân khách ngoài cửa chứng kiến cảnh tượng Tuyên Vương gia bị bêu rếu thì xầm xì bàn tán, tiếng cười nhạo vô hình như những cái tát liên tiếp giáng vào sự kiêu ngạo tự phụ của Mộ Cảnh Hoài. Độc giả nhìn thấy màn vả mặt này chỉ biết thốt lên: Đáng đời cho lũ ăn bám vô sỉ!
Mộ Cảnh Hoài đùng đùng nổi giận trở về vương phủ, vừa bước vào cửa đã thấy Mộ Thừa Cẩn đang ngồi khóc lóc ở đại sảnh, trên người vẫn là bộ y phục vải thô rách nách lúc đi học.
"Phụ hoàng! Con không chịu nổi nữa rồi!" Mộ Thừa Cẩn lao tới ôm lấy chân hắn, gào khóc t.h.ả.m thiết. "Hôm nay ở trường, các hoàng t.ử khác mang bánh quế vàng tiến cống của Vân Ninh Các ra ăn, con thèm quá nên xin một miếng, bọn họ liền ném xuống đất bắt con nhặt! Bọn họ nói con là đứa con bị mẹ bỏ rơi, là kẻ nghèo hèn!"
Nó quay sang nhìn Nhan Uyển Nhu, ánh mắt tràn đầy sự oán hận và hối hận tột cùng:
"Dì Nhu! Người gạt con! Người bảo theo người sẽ được ăn sung mặc sướng, tại sao con càng ngày càng t.h.ả.m hại thế này? Con muốn mẫu thân! Con muốn chiếc áo choàng lông cáo! Con muốn ăn canh gà hầm sâm!"
Nhan Uyển Nhu lúc này đang bực bội vì bị nhục nhã ở t.ửu lâu, nghe nghịch t.ử gào thét liền mất đi sự kiên nhẫn hằng ngày. Ả thẳng tay đẩy mạnh Mộ Thừa Cẩn ra khiến nó ngã nhào xuống đất, giọng nói trở nên chanh chua, ích kỷ:
"Mẫu thân cái gì mà mẫu thân?! Ả ta đã ký giấy đoạn tuyệt với con rồi! Con có giỏi thì chạy đến phủ Tướng quân mà quỳ xin ả ta đi, xem ả ta có thèm liếc nhìn loại nghịch t.ử như con một cái không!"
Mộ Thừa Cẩn ngồi bệt dưới đất, lòng bàn tay bị trầy xước rớm m.á.u. Lời nói tàn nhẫn của Nhan Uyển Nhu như xé toác chút ảo tưởng cuối cùng của nó. Nó nhớ lại ánh mắt trống rỗng, lạnh lùng của Nhan Vãn Ninh ở bờ sông Phụng Hoàng, nhớ lại sự bảo bọc mà nó từng nhẫn tâm vứt bỏ. Nỗi đau đớn và hối hận muộn màng như những nhát d.a.o đ.â.m thấu tim gan đứa trẻ mười tuổi.
Trong khi phủ Tuyên Vương đang chìm trong sự hỗn loạn và dằn vặt, Nhan Vãn Ninh đã cùng Mộ Hành Uyên bước ra khỏi mật thất.
Nàng đứng trên ban công của Vân Ninh Các, gió đêm thổi tung mái tóc đen nhánh và tà áo trắng thuần của nàng, trông nàng rực rỡ, cao quý và lẫm liệt như một vị nữ thần chuẩn bị bước vào cuộc chiến sinh t.ử.
Mộ Hành Uyên đứng bên cạnh nàng, bóng dáng cao lớn của hắn hoàn toàn che chắn cho nàng khỏi những cơn gió độc từ phía sau. Hắn nhìn nghiêng gương mặt kiên định, lạnh lùng của nàng, ánh mắt thâm trầm lóe lên một tia kiên định tột cùng.
Nữ nhân này, nàng không cần một ai cứu rỗi kiểu sáo rỗng, bởi vì bản thân nàng đã là một thanh kiếm sắc bén nhất. Nhưng nàng cần một chỗ dựa vững chắc để có thể không chút cố kỵ mà vung kiếm c.h.é.m đứt mọi rào cản.
Mộ Hành Uyên khẽ siết c.h.ặ.t thanh kiếm bên hông, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo lời thề nặng tựa ngàn quân vang lên bên tai nàng:
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
"Vãn Ninh, cứ đi làm những gì nàng muốn, bổn vương nguyện đứng sau làm hậu thuẫn cho nàng trọn đời."