Phượng Hề Bất Hối

Chương 11



Chương 9: Tiệc cung đình – Màn vả mặt đầu tiên

Thái Hòa điện tối nay rực rỡ ánh đèn, tiếng tơ trúc réo rắt vang vọng khắp các ngóc ngách của hoàng cung. Đại yến long trọng này là nơi quần tụ của bá quan văn võ cùng các thế gia trâm anh thế phiệt bậc nhất Đại Chu.

Phía dưới đại điện, gia quyến phủ Tuyên Vương ngồi ở một góc tương đối khuất. Mộ Cảnh Hoài mặc y phục vương giả chỉnh tề, nhưng sắc mặt lại phảng phất vẻ lo âu, thỉnh thoảng liếc nhìn những vị quan viên trước đây từng nịnh nọt mình, nay lại hờ hững lướt qua. Không có tiền bạc của Nhan gia bôi trơn, mạng lưới quan hệ của hắn ở kinh thành lỏng lẻo thấy rõ.

Bên cạnh hắn, Nhan Uyển Nhu trang điểm vô cùng cầu kỳ để che đi vẻ tiều tụy, nhưng chiếc trâm cài tóc mạ vàng trên đầu ả lại có phần thua sút so với các vị phu nhân chính thất khác. Ả khẽ siết c.h.ặ.t chiếc khăn lụa, cố nặn ra nụ cười đoan trang để đối phó với những ánh mắt đầy soi mói xung quanh.

Mộ Thừa Cẩn ngồi bên cạnh hai người, vóc dáng gầy đi trông thấy. Nó nhìn mâm cỗ cung đình đầy ắp cao lương mỹ vị, dẫu rất muốn ăn nhưng sự kiêu ngạo thường ngày và những lời xầm xì của các hoàng t.ử ngồi bàn bên cạnh khiến nó không dám tùy tiện động đũa.

"Nghe nói hôm nay Nhan đại tiểu thư cũng tới đấy." Một vị phu nhân khẽ che miệng cười, giọng nói vô tình lọt vào tai Mộ Cảnh Hoài. "Một nữ t.ử hưu phu từ hôn, vậy mà lại được hoàng thượng đặc cách ban chiếu mời dự yến, quả là chuyện lạ."

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Nhan Uyển Nhu nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia đắc ý. Ả ghé sát tai Mộ Cảnh Hoài, thấp giọng nói:

"Vương gia, tỷ tỷ tính tình thô lỗ, rời khỏi vương phủ liền không có ai dạy bảo quy củ. Hôm nay trước mặt thánh thượng và bá quan, nếu tỷ ấy làm ra chuyện gì thất lễ, e rằng thể diện của Nhan gia chúng ta cũng bị ảnh hưởng..."

"Hừ, ả tự chuốc lấy nhục nhã." Mộ Cảnh Hoài lạnh lùng nâng chén rượu, tự phụ nói. "Để ả nếm trải cảm giác không có bổn vương che chở, giữa chốn hoàng cung này ả sẽ t.h.ả.m hại đến mức nào. Chờ ả biết sợ, tự khắc sẽ đến cầu xin chúng ta thôi."

"Nhiếp chính vương giá đáo! Nhan đại tiểu thư giá đáo!"

Tiếng thông báo rống dài của thái giám tổng quản vừa dứt, toàn bộ Thái Hòa điện đột ngột rơi vào trạng thái im lặng tịch mịch. Tiếng đàn sáo tắt ngấm, mọi ánh mắt đồng loạt hướng về phía cửa lớn.

Từ ngoài cửa điện, hai bóng người sóng bước tiến vào.

Mộ Hành Uyên mặc một bộ triều phục giao lĩnh màu đen thêu ám long bằng chỉ vàng rực rỡ, vòng eo thắt đai ngọc, khí thế sát phạt ngập trời của vị chiến thần đứng đầu bảy mươi vạn đại quân khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Nhưng điều khiến toàn bộ đại điện phải hít một ngụm khí lạnh, chính là nữ t.ử đang đi bên cạnh hắn.

Nhan Vãn Ninh mặc một bộ cung trang bằng lụa vân thiên thêu hình chim phượng sải cánh bằng chỉ bạc tinh xảo, vạt váy dài quét đất theo mỗi bước đi uyển chuyển. Sau một thời gian dài điều dưỡng, vóc dáng nàng thon thả, thắt eo con kiến hoàn mỹ, bờ vai gầy nhưng thẳng tắp toát lên vẻ ngạo nghễ bẩm sinh. Làn da nàng trắng mịn màng như tuyết đầu mùa, phát ra thứ ánh sáng nhu hòa áp đảo tất cả các nữ quyến trong điện. Đôi mắt phượng sâu thẳm, sắc bén cùng gương mặt thanh tú, tuyệt mỹ của nàng lúc này như một đóa mẫu đơn kiêu hãnh rực rỡ, khiến người ta nghẹt thở.

"Trời đất... Đó là Nhan Vãn Ninh sao? Nhan sắc này, khí chất này, rốt cuộc là kẻ nào phao tin đồn ả thô lậu quê mùa vậy?" Một vị đại thần thất thanh thốt lên.

"Bên cạnh Nhiếp chính vương gia chưa bao giờ có nữ t.ử đứng cùng. Hôm nay ngài ấy lại đích thân dẫn nàng ta vào điện, vị thế này..."

Tiếng bàn tán kinh diễm vang lên như triều dâng. Bá quan văn võ đồng loạt đứng dậy hành lễ với Mộ Hành Uyên, đồng thời hướng ánh mắt đầy sùng bái và tán thưởng về phía Nhan Vãn Ninh. Vị thế của nàng bỗng chốc được nâng lên một tầm cao mà không ai dám khinh thường.

Cạch!

Chén rượu trên tay Mộ Cảnh Hoài rơi bộp xuống bàn, rượu tràn ra ngoài loang lổ. Hắn trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào nữ t.ử rực rỡ, cao quý đang đi bên cạnh hoàng thúc của mình.

Lồng n.g.ự.c hắn đập liên hồi, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, đi kèm với đó là một nỗi ham muốn chiếm hữu và hối hận tột cùng dâng lên như sóng cuộn. Hắn nhận ra sự thay đổi quá lớn của nàng. Nữ nhân này trước đây thuộc về hắn, cung phụng hắn, vậy mà giờ đây nàng lại trở nên lộng lẫy và xa vời đến mức hắn không có tư cách chạm tới. Hắn hối hận vì đã buông tay quá dễ dàng, hối hận vì đã coi nàng là món đồ cũ kỹ.

Nhan Uyển Nhu bên cạnh thì mặt cắt không còn một giọt m.á.u. Ả nhìn bộ y phục thượng hạng của Nhan Vãn Ninh, rồi nhìn lại chiếc váy cũ kỹ của mình, sự ghen tị và nhục nhã khiến ả suýt chút nữa c.ắ.n nát môi. Ả vốn nghĩ Nhan Vãn Ninh sẽ trở thành trò cười, nào ngờ đối phương lại biến ả thành một trò hề tầm thường nhất đại điện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mộ Thừa Cẩn cũng ngơ ngác nhìn mẫu thân. Nó nhìn chiếc áo choàng thêu chỉ bạc lấp lánh của nàng, nhìn vương tôn công t.ử xung quanh đang dùng ánh mắt si mê nhìn nàng, rồi lại cúi đầu nhìn bàn tay trầy xước của mình. Cái bụng trống rỗng vì đồ ăn nguội lạnh hằng ngày ở vương phủ, sự ghẻ lạnh của hạ nhân, và những lời mắng nhiếc của Nhan Uyển Nhu mấy ngày qua lập tức ùa về.

Nỗi khao khát được trở lại vòng tay bảo bọc vinh hoa của mẫu thân lấn át tất cả. Đứa nghịch t.ử mười tuổi không chịu nổi sự nhục nhã này nữa, nó nghĩ dẫu sao mình cũng là con ruột, mẫu thân chắc chắn chỉ đang giận dỗi thôi.

Trước ánh mắt kinh ngạc của bá quan văn võ, Mộ Thừa Cẩn đột ngột đứng bật dậy, rời khỏi vị trí của phủ Tuyên Vương, lao thẳng về phía Nhan Vãn Ninh.

"Mẫu thân! Mẫu thân ơi!"

Tiếng gào khóc non nớt của Mộ Thừa Cẩn vang vọng khắp Thái Hòa điện, cắt ngang tiếng nhạc cung đình. Nó chạy đến trước mặt Nhan Vãn Ninh, định giơ tay nắm lấy vạt váy phượng bào của nàng, gương mặt nước mắt ngắn dài, bộ dạng vô cùng tủi thân:

"Mẫu thân, con biết sai rồi! Con không theo dì Nhu nữa đâu! Mấy ngày qua ở vương phủ con ăn không ngon, mặc không ấm, hạ nhân đều bắt nạt con! Mẫu thân, người thương con nhất mà, người mau đưa con về phủ Tướng quân đi! Con muốn mặc áo lông cáo, muốn ăn canh gà do người nấu!"

Màn nhận mẹ đột ngột này khiến toàn bộ đại điện xôn xao. Ánh mắt của các vị đại thần và phu nhân lập tức chuyển sang nhìn phụ t.ử Tuyên Vương phủ đầy vẻ khinh bỉ và mỉa mai.

"Hóa ra Tuyên Vương phủ đối xử với Thế t.ử như vậy sao? Rời khỏi mẫu thân ruột liền thê t.h.ả.m thế này?"

"Đáng đời, trước đây chê bai mẫu thân thô lỗ, giờ thấy người ta vinh hiển liền chạy đến nhận mẹ, đúng là loại nghịch t.ử!"

Mộ Cảnh Hoài ngồi phía xa mặt mũi xám xịt vì nhục nhã, hắn muốn gọi con trai lại nhưng chân tay cứng đờ. Nhan Uyển Nhu thì siết c.h.ặ.t nắm tay, hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống trước những lời cười nhạo của người ngoài. Sự giả tạo của ả hoàn toàn bị phơi bày trước ánh sáng. Độc giả nhìn cảnh này chỉ thấy vô cùng hả hê, thầm nghĩ: Đáng đời cho cả lũ vô sỉ!

Mộ Thừa Cẩn quỳ sụp dưới chân Nhan Vãn Ninh, khóc lóc t.h.ả.m thiết, tin chắc rằng với tình mẫu t.ử sâu nặng mười năm qua, nàng sẽ mềm lòng mà đỡ nó dậy trước mặt mọi người để giữ thể diện.

Tuy nhiên, Nhan Vãn Ninh vẫn đứng thẳng lưng như tùng bách. Ánh mắt phượng của nàng lạnh lùng, tĩnh lặng như băng tuyết ngàn năm nhìn xuống đứa trẻ đang quỳ dưới chân mình. Nàng không hề đưa tay ra đỡ, cũng không có một chút xót thương hay tức giận nào trên gương mặt, dường như kẻ đang khóc lóc kia chỉ là một vũng bùn bẩn thỉu cản đường đi của nàng.

Mộ Hành Uyên đứng bên cạnh nàng, một tay chắp sau lưng, ánh mắt thâm trầm đầy áp lực nhìn Mộ Thừa Cẩn, khí thế vương giả khiến đứa trẻ mười tuổi vô thức rùng mình một cái, tiếng khóc cũng nhỏ dần. Hắn không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đứng đó làm chỗ dựa vững chắc nhất cho nàng tự mình giải quyết.

Nhan Vãn Ninh khẽ nhếch môi, nụ cười rực rỡ nhưng mang theo một sự tàn nhẫn vô hạn. Nàng thong thả đưa tay vào trong n.g.ự.c áo, rút ra một tờ giấy tuyên thành có đóng hai dấu tay m.á.u đỏ thẫm ch.ói mắt.

Nàng giơ tờ giấy lên cao trước mặt bá quan văn võ, giọng nói trong trẻo, đanh thép vang dội khắp Thái Hòa điện:

"Mộ Thừa Cẩn, ngươi có nhớ ngày này hai tháng trước, ngươi đã nói những gì tại Chính sảnh Thính Phong Uyển không? Ngươi nói ngươi chê ta thô lậu, làm ngươi mất mặt. Ngươi nói ngươi thà làm con của Nhan Uyển Nhu, tương lai làm Thái t.ử, Hoàng đế, dẫu ta có quỳ xuống cầu xin ngươi cũng không thèm nhìn ta một cái."

Nàng tiến lên một bước, ánh mắt phượng sắc bén như lưỡi đao rạch ròi mọi tình nghĩa đoạn tuyệt:

"Tuyên Vương gia và bổn Thế t.ử các người đã tự tay ký tên, điểm chỉ vào tờ giấy đoạn tuyệt mẫu t.ử này. Từ nay về sau, huyết thống cắt đứt, ân đoạn nghĩa tuyệt. Ngươi sống hay c.h.ế.t, t.h.ả.m hại hay vinh hiển, không một phân một ly nào liên quan đến Nhan Vãn Ninh ta!"

Nói đoạn, Nhan Vãn Ninh dứt khoát vung tay.

Bốp!

Tờ giấy đoạn tuyệt mẫu t.ử đẫm m.á.u bay thẳng vào mặt Mộ Thừa Cẩn, đập mạnh vào trán nó trước khi rơi xoạch xuống nền gạch men lạnh lẽo.

Hành động dứt khoát, tàn nhẫn và đầy sảng khoái của nàng trước bá quan văn võ chính là cú tát trực diện nhất giáng vào thể diện của phụ t.ử phủ Tuyên Vương. Mộ Thừa Cẩn nhìn tờ giấy đoạn tuyệt nằm dưới đất, hai mắt trợn tròn, cả hai kiếp người chưa bao giờ nó phải chịu một sự đau đớn, nhục nhã và hối hận thấu xương tủy đến mức này. Nó biết, người mẫu thân này, vĩnh viễn không bao giờ quay lại nữa rồi.