Phượng Hề Bất Hối

Chương 9



Chương 7: Cuộc sống "thiên đường" của Thế t.ử tại phủ mới

Đêm hội Trùng Cửu khép lại bằng một hồi ức nhục nhã khắc sâu vào xương tủy của phụ t.ử Tuyên Vương phủ. Mộ Thừa Cẩn đi sau lưng Mộ Cảnh Hoài bước vào cửa lớn của vương phủ, gió lạnh từ đại sảnh thổi thốc vào mặt khiến nó không kìm được mà rùng mình một cái.

Nó cúi đầu nhìn bộ y phục thô ráp của mình, rồi lại nhớ đến chiếc áo choàng lông cáo đen bóng bẩy được Nhiếp chính vương khoác lên vai Nhan Vãn Ninh lúc chập tối. Một nỗi ghen tị xen lẫn tức tối dâng trâng trong lòng.

"Cẩn Nhi, con đứng thẫn thờ ở đó làm gì?" Mộ Cảnh Hoài phất tay áo, sắc mặt âm trầm sải bước vào nội viện, giọng nói mang theo sự bực dọc chưa tan. "Về phòng của con đi. Nhớ kỹ, ngày mai phải đến điện thượng thư đúng giờ, đừng để các hoàng t.ử khác nhìn vào khinh thường."

"Vâng, phụ hoàng." Mộ Thừa Cẩn thấp giọng đáp.

Nó siết c.h.ặ.t nắm tay, tự nhủ thầm trong lòng: Không sao cả. Mình là Thế t.ử độc nhất của phủ Tuyên Vương, không có người mẫu thân thô lỗ kia, mình vẫn có phụ hoàng, vẫn có dì Nhu. Dì Nhu dịu dàng như vậy, chắc chắn sẽ chuẩn bị cho mình một cuộc sống tốt đẹp hơn gấp trăm lần.

Vừa bước chân vào Thế t.ử viện, Nhan Uyển Nhu đã chờ sẵn ở đó với một nụ cười dịu dàng như gió xuân trên môi. Ả bước nhanh tới, nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của Mộ Thừa Cẩn, giọng nói tràn ngập sự đau xót giả tạo:

"Ôi, Cẩn Nhi của dì, sao đi chơi hội về mà người lại lạnh thế này? Đều tại người mẫu thân kia của con tuyệt tình, mang hết than bạc và gấm vóc đi, làm con của dì phải chịu khổ rồi."

Mộ Thừa Cẩn nghe những lời ngon tiếng ngọt lấy lòng này, trong lòng lập tức thấy ấm áp trở lại. Nó vội vã ôm lấy cánh tay Nhan Uyển Nhu, nịnh nọt:

"Dì Nhu, con biết chỉ có người là thương con nhất. Ả nữ nhân Nhan Vãn Ninh kia hôm nay đi cùng Nhiếp chính vương, ngay cả một ánh mắt cũng không thèm nhìn con, thật là quá đáng! Dì Nhu, con đói rồi, bếp nhỏ đã chuẩn bị món gì cho con vậy?"

Nhan Uyển Nhu nghe đến ba chữ "Nhiếp chính vương" thì nụ cười trên mặt khẽ vặn vẹo một chút, lòng ngập tràn đố kỵ. Nhưng ả nhanh ch.óng giấu đi, xoa xoa đầu Mộ Cẩn, khẽ khàng nói:

"Cẩn Nhi ngoan, bếp nhỏ của Thính Phong Uyển đã bị phong tỏa rồi. Nhưng dì đã dặn bếp lớn vương phủ mang cơm tới cho con rồi đấy. Mau vào phòng ăn thôi con."

Mộ Thừa Cẩn hồ hởi chạy vào phòng ăn, tin chắc rằng một mâm cỗ thịnh soạn đang chờ đợi mình. Thế nhưng, khi nhìn thấy chiếc khay gỗ đặt trên bàn, nụ cười trên gương mặt mười tuổi của nó lập tức đông cứng lại.

Trên bàn vỏn vẹn có ba đĩa thức ăn: Một đĩa thịt lợn luộc thái mỏng dính đầy mỡ thừa, một đĩa rau cải xào héo úa và một bát canh đậu hũ nhạt nhẽo đến mức không thấy váng dầu. Cơm trong bát thì lạo xạo, hạt vàng hạt đen, hoàn toàn là loại gạo rẻ tiền của hạng bình dân.

Mộ Thừa Cẩn trố mắt nhìn, l.ồ.ng n.g.ự.c dâng lên một luồng khí tức giận:

"Dì Nhu! Đây là cái gì? Tại sao thức ăn của bổn Thế t.ử lại thô thiển như thế này? Canh gà hầm sâm của con đâu? Tổ yến đường phèn của con đâu rồi?"

Nhan Uyển Nhu khẽ thở dài, dùng khăn lụa chấm chấm góc mắt không hề có nước mắt, bộ dạng đầy khó xử:

"Cẩn Nhi, con cũng biết đấy, của hồi môn của tỷ tỷ đã bị thu hồi sạch sẽ. Vương phủ chúng ta hiện tại ngân khố trống rỗng, phụ hoàng con còn phải lo liệu bao nhiêu việc triều chính. Dì dẫu có thương con, cũng không thể tự sinh ra bạc để mua sâm nhung tổ yến cho con được. Con là nam t.ử hán, phải biết chia sẻ với phụ hoàng chứ."

"Nhưng... nhưng trước đây..." Mộ Thừa Cẩn lắp bắp, nghẹn lời.

Trước đây, dẫu vương phủ có thiếu hụt thế nào, trên bàn ăn của nó chưa bao giờ xuất hiện loại thức ăn thô lậu này. Nó hoàn toàn không biết, để có được những bữa cơm riêng tinh xảo, bổ dưỡng hằng ngày cho nó, Nhan Vãn Ninh đã phải thức thâu đêm nghiên cứu thực đơn, dùng những nguyên liệu quý hiếm nhất từ hiệu buôn riêng của nàng để bồi bổ cho cơ thể yếu ớt từ nhỏ của nó.

Bây giờ, không còn ai chuẩn bị bữa cơm riêng cho hắn nữa. Không còn ai lo lắng xem hôm nay hắn ăn có vừa miệng không, có bị nóng trong người không. Tất cả những gì nó nhận được chỉ là những lời ngon tiếng ngọt vô giá trị của Nhan Uyển Nhu.

Sự hụt hẫng của Mộ Thừa Cẩn không dừng lại ở đó. Sáng hôm sau, khi nó vừa thức dậy, nha hoàn đưa lên bộ y phục đi học mới cho nó.

Mộ Thừa Cẩn vừa xỏ tay vào ống áo, lập tức một cảm giác thô ráp, ngứa ngáy truyền đến từ làn da. Đường chỉ may lệch lạc, cẩu thả, vải vóc cứng ngắc khiến nó vô cùng khó chịu.

"Cái gì thế này?! Bọn hầu hạ trong phủ chán sống rồi sao mà dám đưa loại vải rách này cho bổn Thế t.ử mặc?" Mộ Thừa Cẩn giận dữ giật phăng chiếc áo ra, ném mạnh xuống đất. "Gọi phòng thêu đến đây cho ta!"

Nha hoàn đứng bên cạnh run rẩy quỳ xuống, ánh mắt nhìn nó dẫu có sợ hãi nhưng thấu ra vài phần xem thường, lạnh nhạt bẩm báo:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Thế t.ử bớt giận... Phòng thêu nói, ngân lượng cấp cho họ mùa này chỉ có bấy nhiêu. Trước đây, toàn bộ y phục của Thế t.ử đều do... do Vương phi tự tay lựa chọn chất liệu gấm tiến cống mềm mại nhất, rồi đích thân người thức đêm may từng đường kim mũi chỉ để người mặc không bị xước da. Bây giờ Nhan trắc phi quản lý, người bảo... bảo cứ làm theo đúng định mức của gia bính thường thôi ạ..."

Mộ Thừa Cẩn như bị một cái tát mạnh vào mặt, đứng ngây người tại chỗ.

Không còn ai tự tay may y phục cho hắn nữa. Người mẫu thân mà hắn từng chê là thô lỗ, tay đầy vết chai sạn kia, hóa ra lại là người duy nhất từng tỉ mẩn thêu từng chiếc hoa văn ẩn hiện trên áo để hắn không cảm thấy thô ráp. Còn Nhan Uyển Nhu dịu dàng đoan trang của hắn, ngay cả một sợi chỉ cũng lười cầm lên vì sợ hỏng bộ móng tay sơn lộng lẫy của ả.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Cuộc sống thực tế hoàn toàn khác xa với những gì nó từng tưởng tượng. Không có vinh hoa phú quý ngập tràn, không có sự cung phụng lên tận mây xanh. Những thứ nó nghĩ là nghiễm nhiên thuộc về vị trí Thế t.ử, hóa ra đều mang họ Nhan.

Sự sụp đổ thực sự diễn ra khi Mộ Thừa Cẩn bước ra khỏi Thế t.ử viện để đi học.

Khi đi ngang qua hậu viện, nó thấy hai tên thái giám thô kệch đang khiêng những thùng than củi đen sì, rẻ tiền đi về phía phòng của nó. Mộ Thừa Cẩn lập tức đứng lại, hất hàm quát:

"Đứng lại! Ai cho các ngươi mang loại than khói mù mịt này vào viện của ta? Than bạc không khói của ta đâu?"

Hai tên thái giám dừng lại, liếc nhìn nhau. Ánh mắt bọn họ nhìn Mộ Thừa Cẩn không còn sự cung kính, sợ sệt như ngày trước, thay vào đó là một sự khinh miệt và thờ ơ rõ rệt. Một tên thái giám thản nhiên buông một câu, giọng điệu hờ hững:

"Thế t.ử gia, người bớt nói vài câu đi. Bây giờ vương phủ lấy đâu ra tiền mua than bạc thượng hạng cho người? Có than củi này dùng là tốt lắm rồi. Nhan trắc phi còn đang phải cắt giảm cả chi tiêu của các viện khác kia kìa."

"Ngươi... ngươi dám dùng thái độ đó nói chuyện với bổn Thế t.ử sao?!" Mộ Thừa Cẩn tức đến mức mặt đỏ tía tai, gào lên. "Ta sẽ bảo phụ hoàng c.h.ặ.t đ.ầ.u ngươi!"

Tên thái giám hừ lạnh một tiếng, chẳng thèm quỳ xuống, vừa khiêng thùng than đi vừa lẩm bẩm đủ cho nó nghe thấy:

"Chặt đầu? Vương gia còn đang bận đau đầu vì nợ nần ngoài kia kìa. Đúng là loại nghịch t.ử, có phúc không biết hưởng, người mẫu thân tốt như vậy không muốn, lại đi nhận một kẻ giả tạo làm mẹ, giờ chịu khổ là đáng đời..."

"Ngươi nói cái gì?!" Mộ Thừa Cẩn định xông lên đ.á.n.h người, nhưng hai tên thái giám đã nhanh ch.óng bỏ đi, để lại nó đứng trơ trọi giữa hành lang lộng gió.

Xung quanh nó, các hạ nhân đi qua đi lại, ánh mắt nhìn nó đầy vẻ mỉa mai, xầm xì bàn tán sau lưng. Bọn họ bắt đầu xem thường hắn. Một vị Thế t.ử không có gia thế mẫu thân chống lưng, vương phủ thì ngày một lụi bại, tương lai có ra cái thớ gì đâu mà phải sợ? Độc giả nhìn thấy cảnh này chỉ biết bật cười hả hê: Hạ nhân nói chuẩn lắm, đáng đời cho đứa con bất hiếu!

Buổi trưa hôm đó, tại điện thượng thư, Mộ Thừa Cẩn ngồi một mình trong góc lớp.

Bộ y phục vải thô bám đầy bụi than củi khiến nó trông lạc lõng giữa các vị hoàng t.ử, vương tôn mặc gấm vóc lụa là xung quanh. Khi giờ ăn trưa đến, các vị hoàng t.ử khác đều có gia nhân bưng lên những hộp thức ăn bằng vàng bạc tinh xảo, tỏa hương thơm ngào ngạt.

Còn Mộ Thừa Cẩn, hộp đồ ăn của nó chỉ là một chiếc hộp gỗ sờn cũ, bên trong là đĩa thịt mỡ luộc loang lổ vết dầu mỡ đã nguội ngắt từ sáng và bát cơm lạo xạo hạt cứng.

"Nhìn kìa, đó là Thế t.ử của Tuyên Vương phủ sao? Sao trông giống như một tên khất cái chạy nạn thế?" Tam hoàng t.ử che miệng cười nhạo, ánh mắt đầy vẻ châm biếm.

"Nghe nói mẫu thân hắn hưu phu rồi, mang hết của hồi môn đi. Hắn tự mình chọn theo Nhan trắc phi dịu dàng cơ mà? Giờ được dì Nhu 'chăm sóc' tốt quá nhỉ, ha ha!" Tứ hoàng t.ử phụ họa theo, tiếng cười vang lên ch.ói tai khắp căn phòng.

Mộ Thừa Cẩn cúi gục đầu xuống, hai mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt nhục nhã, ấm ức chực trào ra. Nó không dám ngẩng đầu lên, dồn nén cơn giận dữ và sự hổ thẹn vào tận sâu trong lòng. Nó hận các hoàng t.ử kia, nhưng nó càng hoảng sợ khi nhận ra sự bảo bọc vững chãi trước đây của Nhan Vãn Ninh đã hoàn toàn biến mất.

Nó cầm đôi đũa lên, gắp một miếng thịt mỡ nguội ngắt bỏ vào miệng. Vị béo ngậy, tanh rưởi của mỡ lợn chưa được xử lý kỹ lập tức xộc lên mũi, khiến nó buồn nôn kịch liệt. Vừa nuốt xuống, một hạt sạn trong bát cơm rẻ tiền liền kẹp mạnh vào răng nó, đau nhức thấu xương.

Chát!

Mộ Thừa Cẩn buông rơi đôi đũa xuống đất.

Trong không gian tràn ngập tiếng cười nhạo của người ngoài và cái lạnh thấu thịt của mùa đông, lần đầu tiên trong cả hai kiếp người, đứa nghịch t.ử mười tuổi nhớ đến những bữa cơm nóng hổi, thanh đạm nhưng ngọt ngào do chính tay Nhan Vãn Ninh nấu cho nó hằng ngày ở kiếp trước.

Nó nhớ bát canh gà thơm nồng vị sâm, nhớ hạt cơm dẻo trắng ngần thơm phức, và nhớ cả dáng vẻ dẫu có nghiêm khắc nhưng luôn lặng lẽ gắp những miếng thịt ngon nhất vào bát cho nó của mẫu thân ruột. Một cảm giác hối hận muộn màng, cay đắng bắt đầu nhen nhóm, gặm nhấm tâm trí nó, đau đớn hơn bất kỳ vết bỏng nào trên da thịt.