Chương 10: Bộ mặt thật của "Nhu di" hiền hậu
Sau vết nhơ khó rửa tại Thái Hòa điện, danh tiếng của Tuyên Vương phủ rớt xuống tận đáy. Khắp các ngõ ngách kinh thành, từ quan viên quý tộc đến người dân lao động đều bàn tán về sự tráo trở của cha con Mộ Cảnh Hoài. Tuy nhiên, sự sụp đổ thực sự của họ không đến từ những lời đàm tiếu, mà bắt đầu từ sự kiệt quệ từ bên trong.
Mộ Cảnh Hoài ngồi thẫn thờ trong thư phòng, nhìn đống sổ sách đỏ rực những khoản nợ. Khó khăn về tài chính bủa vây hắn như một cái lưới siết c.h.ặ.t. Không còn nhà họ Nhan chống lưng, không còn những xe tiền, xe lương vô điều kiện hằng tháng gửi tới, hắn bỗng chốc nhận ra chi phí để duy trì một vương phủ là một con số khổng lồ.
Hôm nay là hạn phải trả lương cho gia binh, ngày mai là kỳ hạn thanh toán tiền cho các mối quan hệ mật thiết trong triều. Hắn vò đầu bứt tai, mặt mũi xám xịt. Đúng lúc này, Nhan Uyển Nhu đẩy cửa bước vào.
Hắn ngẩng đầu lên, trong mắt loé lên một tia hy vọng: "Nhu Nhi, cửa tiệm tơ lụa hồi môn của nàng tháng này thu về bao nhiêu bạc? Mau đưa cho bổn vương để xoay xở việc quân doanh, binh lính sắp làm loạn rồi."
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Nhan Uyển Nhu khựng lại, nụ cười dịu dàng trên môi lập tức cứng đờ. Ả khẽ lùi lại một bước, bóp c.h.ặ.t chiếc khăn lụa trong tay, giọng nói mang theo vài phần nũng nịu nhưng đầy rẫy sự ích kỷ:
"Vương gia... người nói gì vậy? Cửa tiệm đó của thiếp mỗi tháng chỉ lời được vài chục lượng bạc, sao gánh nổi quân doanh? Hơn nữa, thiếp là trắc phi của vương phủ, ra ngoài giao du với các phu nhân cũng cần phải đổi một bộ trang sức mới, mua vài tấm vải gấm tốt. Người không chu cấp cho thiếp thì thôi, sao lại đòi lấy tiền của thiếp?"
Mộ Cảnh Hoài trố mắt nhìn nữ nhân trước mặt. Đây là người nữ t.ử dịu dàng, hiểu chuyện, không màng danh lợi mà hắn từng bất chấp tất cả để cưới vào phủ sao?
Khi vương phủ lâm vào cảnh khốn cùng, ả không những không giúp được gì cho hắn, mà chỉ biết đòi hỏi hưởng thụ, ích kỷ giữ c.h.ặ.t túi tiền của riêng mình. Hắn đập mạnh tay xuống bàn, giận dữ hét lên:
"Đổi trang sức? Mua vải gấm? Vương phủ sắp c.h.ế.t đói tới nơi rồi, nàng còn tâm trí nghĩ đến chuyện đó sao? Nhan Vãn Ninh trước đây dâng cả vạn lượng vàng không tiếc một lời, còn nàng chỉ có vài chục lượng cũng so đo với bổn vương?"
"Vương gia! Người đừng có mở miệng ra là nhắc đến tỷ tỷ!" Nhan Uyển Nhu cũng không nhịn được nữa, bộ mặt hiền hậu hằng ngày hoàn toàn vỡ vụn, ả gào lên. "Tỷ ấy giàu có là chuyện của tỷ ấy! Thiếp gả cho người là để làm Vương phi hưởng phúc, chứ không phải để cùng người chịu khổ!"
Xung đột của hai kẻ ích kỷ vang vọng khắp hành lang, lọt vào tai Mộ Thừa Cẩn khi nó đang run rẩy bước về phòng.
Sau cái tát bằng tờ giấy đoạn tuyệt giữa hoàng cung, Mộ Thừa Cẩn hoàn toàn bị cô lập. Thời tiết mùa đông khắc nghiệt tràn về kinh thành, căn phòng của nó không có than bạc, y phục lại mỏng manh, lạnh thấu xương tủy. Đêm nay, nó đột ngột phát sốt.
Cơn sốt cao khiến đầu óc đứa trẻ mười tuổi quay cuồng, toàn thân nóng hầm hập như thiêu như đốt, nhưng tứ chi lại lạnh ngắt, run rẩy bần bật dưới lớp chăn mỏng thô ráp.
"Khát... Con khát quá..." Mộ Thừa Cẩn thều thào gọi, cổ họng đau rát như có lửa thiêu.
Nha hoàn trực đêm trong phòng ngủ gật, nghe tiếng gọi thì uể oải ngồi dậy, rót một chén nước lạnh ngắt, hờ hững đặt xuống bàn cạnh giường: "Thế t.ử gia, nước đây. Người tự uống đi, nô tì còn phải đi ngủ, mai còn bao nhiêu việc nặng ở giặt là phải làm."
"Ngươi... ngươi dám..." Mộ Thừa Cẩn rơm rớm nước mắt, nhưng không còn chút sức lực nào để trách phạt. Sự lạnh nhạt, xem thường của hạ nhân trong phủ đối với một vị Thế t.ử thất thế đã trở thành điều bình thường.
Nó cố gắng chống tay ngồi dậy nhưng ngã uỵch xuống giường, chén nước lạnh đổ ra làm ướt đẫm một mảng chăn, cái lạnh càng thấm sâu vào da thịt. Trong cơn mê sảng và đau đớn, Mộ Thừa Cẩn khóc nấc lên. Nó thèm một cái ôm ấm áp, thèm một bàn tay nhẹ nhàng xoa trán, thèm tiếng gọi "Cẩn Nhi" dẫu có nghiêm khắc nhưng tràn ngập sự chở che.
"Dì Nhu... Mẫu hậu..." Nó lẩm bẩm, dùng chút lý trí cuối cùng để hy vọng vào người phụ nữ hiền hậu kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sáng hôm sau, tiếng ho khan kịch liệt của Mộ Thừa Cẩn chấn động cả Thế t.ử viện. Vú già trong viện thấy tình hình không ổn, vội vã chạy sang viện của Nhan Uyển Nhu bẩm báo.
Khi v.ú già chạy vào, Nhan Uyển Nhu đang ngồi trước gương đồng, mặc một bộ váy áo mới tinh, phấn son rực rỡ. Ả đang hào hứng chuẩn bị cùng các phu nhân quyền quý ra ngoài.
"Nhan trắc phi! Không xong rồi! Thế t.ử phát bệnh nặng, toàn thân nóng như hòn than, miệng liên tục nôn mửa, xin người mau cho gọi thái y đến xem cho ngài ấy!" Vú già quỳ rập xuống, hớt hải kêu lên.
Nhan Uyển Nhu nhíu mày, trong mắt lóe lên sự chán ghét và phiền phức cực điểm. Ả liếc nhìn chiếc đồng hồ cát, giọng nói trở nên lạnh lùng, hờ hững:
"Phát sốt thì cứ cho nó uống chút nước gừng, đắp khăn lạnh là được, làm gì mà phải gọi thái y rùm bén lên? Gọi thái y một lần tốn bao nhiêu bạc, ngươi không biết vương phủ đang eo hẹp sao?"
Vú già bàng hoàng ngẩng đầu: "Nhưng... nhưng Thế t.ử lần này bệnh rất nặng, môi đã tím tái cả rồi..."
"Được rồi, được rồi! Cứ để nó nằm nghỉ đi!" Nhan Uyển Nhu đứng dậy, đứng trước gương chỉnh lại chiếc trâm cài, giọng điệu đầy sự ích kỷ và vô tình. "Hôm nay Trân Bảo Các khai trương khu trang sức mới từ Vân Ninh Các chuyển sang, bổn trắc phi đã hẹn với phu nhân Thừa tướng rồi, không thể lỡ hẹn được. Bệnh tình của nó để tối về ta xem sau."
Nói xong, Nhan Uyển Nhu thẳng thừng lướt qua vị v.ú già đang sững sờ, gót hài thêu hoa bước đi dứt khoát. Ả bỏ mặc đứa trẻ mười tuổi đang cận kề nguy hiểm, chỉ để thỏa mãn lòng hư vinh đi mua sắm trang sức, khoe khoang với người ngoài.
Thông tin này nhanh ch.óng truyền đến tai hạ nhân, và đương nhiên, lọt vào tai Mộ Thừa Cẩn đang nằm mê man trên giường.
Nó nằm đó, nghe tiếng bước chân của Nhan Uyển Nhu ghé qua cửa viện rồi xa dần, nghe tiếng bánh xe ngựa lộc cộc đưa ả đi mua sắm. Từng lời nói lạnh lùng, coi tiền bạc và trang sức hơn mạng sống của nó từ miệng "Nhu di" hiền hậu dội thẳng vào tâm trí nó như một gáo nước đá, đập tan mọi ảo tưởng cuối cùng.
Đáng đời. Hóa ra đây chính là người dì dịu dàng mà nó từng bất chấp tất cả để che chở, từng sỉ nhục mẫu thân ruột để lựa chọn. Khi không còn tiền bạc của Nhan gia, ả lập tức lộ ra bộ mặt thật ích kỷ, tham lam, xem nó như một gánh nặng rách nát.
Cơn sốt cao kéo theo những ảo giác dữ dội. Trong bóng tối của sự bỏ rơi và lạnh lẽo, một đoạn ký ức cũ kỹ, ấm áp từ kiếp trước đột ngột ùa về, rõ mồn một như vừa mới ngày hôm qua.
Năm nó tám tuổi, nó cũng từng bị một trận bạo bệnh nguy kịch tương tự. Khi đó, kinh thành đang vào mùa dịch bệnh, tuyết rơi ngập lối.
Người tỉnh lại bên giường nó không ai khác chính là Nhan Vãn Ninh. Người mẫu thân mà nó luôn chê là thô lỗ, tay đầy vết chai sạn ấy, đã mặc nguyên bộ giáp đẫm m.á.u vừa trở về từ chiến trường, không kịp tắm rửa, vội vã lao vào phòng ôm lấy nó.
Suốt ba ngày ba đêm liền, Nhan Vãn Ninh không hề chợp mắt dẫu chỉ một giây. Nàng tự tay đút từng thìa t.h.u.ố.c đắng, dùng lòng bàn tay thô ráp nhưng ấm áp vuốt tóc nó, dịu dàng dỗ dành: "Cẩn Nhi ngoan, có mẫu thân ở đây, con sẽ không sao cả."
Khi nó khóc lóc vì t.h.u.ố.c đắng, nàng liền lấy ra những viên mứt táo ngọt ngào nhất mà nàng đã cẩn thận bọc trong n.g.ự.c áo suốt dọc đường hành quân để dỗ nó. Suốt những đêm trắng thức trông con, đôi mắt phượng của nàng hằn lên những tia m.á.u đỏ vì kiệt sức, gương mặt phờ phạc, nhưng chỉ cần nó khẽ cựa quậy, nàng liền lập tức tỉnh giấc, lo lắng kiểm tra nhiệt độ trên trán nó.
Giọt nước mắt nóng hổi, mặn chát từ khóe mắt Mộ Thừa Cẩn chảy dài xuống gối.
Lần đầu tiên trong suốt cả hai kiếp người, nỗi hối hận và đau đớn như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy trái tim đứa trẻ mười tuổi. Sự tương phản tàn nhẫn giữa một Nhan Uyển Nhu bỏ mặc nó đi mua trang sức và một Nhan Vãn Ninh thức trắng đêm chăm sóc nó khiến l.ồ.ng n.g.ự.c nó thắt lại, đau đớn đến mức nghẹt thở.
Nó đã đ.á.n.h mất cái gì thế này? Nó đã tự tay vứt bỏ người duy nhất trên đời này yêu thương nó hơn cả sinh mạng, để rồi rước về một con rắn độc giả tạo.
Mộ Thừa Cẩn khóc nấc lên trong căn phòng vắng tanh không một bóng người, hai bàn tay gầy gò siết c.h.ặ.t lấy lớp chăn lạnh ngắt. Nó nhớ mẫu thân. Nó hận bản thân mình của kiếp trước và hiện tại. Mỗi một nhịp thở, mỗi một cơn ho khan đều mang theo sự hối hận muộn màng, cay đắng và đau đớn hơn bất kỳ hình phạt nào dưới địa ngục.