Chương 11: Nghịch t.ử hối hận – Quỳ gối cầu xin
Cơn sốt cao kéo dài hai ngày đêm cuối cùng cũng lui xuống, nhưng cơ thể của Mộ Thừa Cẩn đã hoàn toàn kiệt quệ. Nó nằm trên chiếc giường đệm rơm thô ráp, nhìn trần nhà bám đầy mạng nhện, lòng tràn ngập sự tuyệt vọng.
Bên ngoài, tiếng gió rít gào kéo theo trận mưa đầu đông tầm tã, từng giọt nước mưa hắt vào ô cửa sổ hỏng hóc làm căn phòng càng thêm buốt giá. Nó đói đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại, môi khô khốc, nứt nẻ đến rớm m.á.u.
"Người đâu... Mang cho ta bát cháo..." Mộ Thừa Cẩn thều thào gọi.
Cánh cửa phòng bị đẩy ra, một nha hoàn thô kệch bưng vào một chiếc khay gỗ sứt sẹo, ném mạnh xuống bàn. Bên trong là một bát cơm nguội ngắt trộn với vài cọng rau héo đã bốc mùi chua nhẹ, cùng một đĩa dưa muối mặn chát.
"Thế t.ử gia, ăn mau đi rồi nô tì còn dọn dẹp." Nha hoàn hừ lạnh, khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt đầy vẻ khinh miệt. "Bây giờ trong phủ đến gạo ngon cũng chẳng còn, Nhan trắc phi lại vừa cắt giảm bớt người hầu. Có thứ này bỏ vào bụng là may mắn lắm rồi, người đừng có bày đặt làm mình làm mẩy."
Mộ Thừa Cẩn trố mắt nhìn bát cơm thiu, l.ồ.ng n.g.ự.c dâng lên một sự nhục nhã và uất ức tột cùng.
Nó là Thế t.ử vương phủ, là huyết mạch độc nhất, tại sao lại phải sống một cuộc sống thua kém cả kẻ ăn mày thế này? Nó nhìn bộ y phục vải thô bẩn thỉu trên người, nhớ lại những bộ cẩm y thêu chỉ vàng chỉ bạc mà Nhan Vãn Ninh từng tự tay mặc cho nó hằng ngày, nhớ lại mâm cơm tám món thịnh soạn bốc khói nghi ngút luôn chờ sẵn nó mỗi khi đi học về.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Nó không chịu nổi nữa. Cuộc sống hiện tại ở Tuyên Vương phủ chính là một tầng địa ngục trần gian.
Nước mắt nhục nhã rơi lã chã, Mộ Thừa Cẩn đột ngột đứng phắt dậy, gạt phăng bát cơm thiu xuống đất, tiếng gốm vỡ loảng xoảng vang lên. Nó trừng mắt nhìn tên nha hoàn đang sững sờ, rồi điên cuồng lao ra khỏi phòng, chạy thẳng về phía cửa nách của vương phủ.
"Thế t.ử! Người đi đâu đấy?!" Tiếng gia nhân hét lên phía sau, nhưng không một ai thực sự đuổi theo để giữ nó lại. Đối với bọn họ, đứa nghịch t.ử vong ơn bội nghĩa này có biến mất cũng chẳng ai thèm bận tâm.
Mưa tầm tã như trút nước xuống đường phố kinh thành. Mộ Thừa Cẩn một thân một mình trốn khỏi Vương phủ, chân trần dẫm lên những vũng nước bùn bẩn thỉu, lạnh ngắt.
Cơ thể mới khỏi bệnh của nó run rẩy bần bật dưới làn mưa xối xả, hơi lạnh ngấm vào tận xương tủy. Nhưng nỗi khao khát được trở lại cuộc sống vinh hoa phú quý và sự bảo bọc của mẫu thân đã thúc đẩy nó chạy điên cuồng. Nó biết rõ phủ đệ mới của Nhan Vãn Ninh nằm ở đâu, bởi vì nơi đó hiện tại là tòa phủ đệ lộng lẫy, quyền lực nhất kinh đô, ngay cả hoàng thân quốc thích cũng phải nhìn vào.
Sau một canh giờ chạy bộ trong mưa, Mộ Thừa Cẩn rốt cuộc cũng đứng trước cổng lớn của phủ Tướng quân.
Cánh cổng gỗ sưa đỏ rực, chạm khắc hình phượng hoàng tung cánh vô cùng uy nghiêm, lộng lẫy. Hai bên cổng là những hộ vệ mặc giáp sắt sáng loáng của Nhan gia quân, ánh mắt sắc bén như chim ưng đứng sừng sững gác cửa.
"Mẫu thân! Mẫu thân ơi! Con là Cẩn Nhi đây! Xin người mở cửa cho con!" Mộ Thừa Cẩn lao đến đập mạnh vào cánh cổng lớn, tiếng gào khóc của nó bị tiếng mưa gầm rú nuốt chửng một nửa.
Bịch!
Một tên hộ vệ bước lên, thẳng chân đá mạnh một cú vào l.ồ.ng n.g.ự.c Mộ Thừa Cẩn, khiến đứa trẻ mười tuổi ngã nhào ra nền đất đá đẫm nước mưa, chật vật vô cùng.
"Kẻ nào dám đến trước phủ Tướng quân làm loạn?" Tên hộ vệ lạnh lùng tuốt gươm, ánh mắt nhìn nó đầy vẻ chán ghét. "Nhìn cho kỹ đây là nơi nào! Loại khất cái rách rưới như ngươi mà cũng dám mạo nhận là người nhà của Tướng quân?"
"Con không phải khất cái! Con là con trai của mẫu thân! Con là Thế t.ử Tuyên Vương phủ!" Mộ Thừa Cẩn bò rạp dưới đất, bùn đất bám đầy trên gương mặt nhợt nhạt, tóc tai rũ rượi, nhếch nhác đến cực điểm.
Nó gạt nước mưa trên mặt, lết đầu gối tiến lên, quỳ sụp xuống ngay trước bậc thềm của phủ đệ, hướng vào trong cửa lớn mà khóc lóc cầu xin t.h.ả.m thiết:
"Mẫu thân! Cẩn Nhi biết sai rồi! Con thực sự biết sai rồi! Dì Nhu gạt con, phụ hoàng cũng bỏ mặc con, ở vương phủ con phải ăn cơm thiu, mặc vải bố, bị hạ nhân sỉ nhục! Mẫu thân ơi, người thương con nhất mà, người từng nói con là mạng sống của người cơ mà! Xin người mở cửa đón con về đi, con nguyện ý quỳ ở đây đến khi người tha thứ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mộ Thừa Cẩn vừa khóc vừa dập đầu rầm rầm xuống nền đá hộc, trán nó lập tức sưng đỏ, m.á.u hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng xuống mặt. Sự hối hận muộn màng, đau đớn gặm nhấm tâm trí nó. Nó nghĩ đến sự dịu dàng trước đây của mẫu thân, tin chắc rằng chỉ cần nó chịu khổ nhục kế như thế này, Nhan Vãn Ninh dẫu có sắt đá đến đâu cũng sẽ phải mềm lòng mà chạy ra ôm lấy nó.
Tiếng khóc lóc, dập đầu của Thế t.ử Tuyên Vương phủ thu hút sự chú ý của rất nhiều người đi đường dẫu trời đang mưa lớn. Người dân dừng lại, đứng che ô chỉ trỏ, ánh mắt nhìn Mộ Thừa Cẩn không có một chút thương hại nào, chỉ có sự mỉa mai lộ liễu.
"Nhìn xem, đó chẳng phải là đứa nghịch t.ử từng ký giấy đoạn tuyệt với mẫu thân trước bá quan sao?"
"Đúng thế! Lúc trước chê mẹ thô lỗ, nghèo nàn, đòi theo tiểu tam làm quý tộc. Giờ thấy vương phủ lụi bại, mẫu thân vinh hiển liền mặt dày chạy đến quỳ cầu xin, đúng là loại vô sỉ!"
Những lời sỉ nhục của người ngoài dội vào tai Mộ Thừa Cẩn, khiến lòng tự trọng của vị Thế t.ử mười tuổi bị chà đạp đến nát vụn. Nhưng cái lạnh thấu thịt và cái bụng đói cồn cào bắt nó phải tiếp tục dập đầu, tiếp tục cầu xin sự tha thứ hòng vớt vát lại cuộc sống thiên đường ngày xưa. Độc giả nhìn cảnh tượng này chỉ thấy trong lòng vô cùng hả hê, thầm nghĩ: Đáng đời cho đứa con bất hiếu, quỳ c.h.ế.t ở đó cũng không ai thương!
Két——
Cánh cổng lớn của phủ Tướng quân đột ngột mở ra.
Mộ Thừa Cẩn mừng rỡ ngẩng đầu lên, trong mắt loé lên tia hy vọng điên cuồng: "Mẫu thân! Người chịu gặp con rồi..."
Tuy nhiên, người bước ra không phải là Nhan Vãn Ninh, mà là nha hoàn thân cận Thanh Trúc. Thanh Trúc mặc một bộ váy áo bằng lụa satin thượng hạng, trên vai khoác áo lông ấm áp, trong tay cầm một chiếc ô lụa màu xanh, ánh mắt nhìn xuống Mộ Thừa Cẩn tràn đầy sự khinh bỉ, lạnh nhạt tột cùng.
Đi bên cạnh Thanh Trúc là một gã sai vặt, trên tay bưng một chiếc khay gốm cũ kỹ, bên trên đặt một bát cơm đã mốc xanh, bốc mùi hôi thối nồng nặc.
"Thanh Trúc tỷ tỷ! Mẫu thân đâu? Mau bảo mẫu thân ra đón ta!" Mộ Thừa Cẩn vội vàng lết đến định túm lấy váy của Thanh Trúc.
Chát!
Thanh Trúc thẳng tay dùng cán ô gạt mạnh tay nó ra, giọng nói lạnh như băng tuyết:
"Mộ Thừa Cẩn, giữ sạch cái tay bẩn thỉu của ngươi chút đi. Tướng quân của chúng ta là người mà loại khất cái như ngươi có thể tùy tiện gọi là mẫu thân sao? Tờ giấy đoạn tuyệt mẫu t.ử năm xưa chính tay ngươi ký, dấu tay m.á.u của ngươi còn rành rành ra đó, ngươi quên rồi sao?"
"Ta... ta lúc đó còn nhỏ, ta bị Nhan Uyển Nhu lừa gạt!" Mộ Thừa Cẩn gào lên, nước mắt nước mũi giàn giụa. "Thanh Trúc tỷ tỷ, xin chị nói với mẫu thân, con thực sự biết sai rồi, con đói lắm, con muốn ăn cơm nóng..."
Thanh Trúc khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự mỉa mai và tàn nhẫn vô hạn. Ả quay sang hất hàm với gã sai vặt bên cạnh.
Gã sai vặt lập tức tiến lên, cầm lấy bát cơm mốc xanh hôi thối kia, dứt khoát dội thẳng từ trên đầu Mộ Thừa Cẩn dội xuống.
Bộp!
Cơm thiu, mốc xanh bám đầy trên tóc, trên mặt và y phục rách nát của Mộ Thừa Cẩn, mùi hôi thối nồng nặc lập tức bốc lên, hòa cùng nước mưa lạnh ngắt. Đứa nghịch t.ử mười tuổi sững sờ, toàn thân đông cứng tại chỗ, sự nhục nhã và đau đớn đẩy lên đến đỉnh điểm cao trào.
Thanh Trúc đứng dưới ô, nhìn bộ dạng t.h.ả.m hại của nó bằng ánh mắt vô cảm, rồi từ trong tay áo lấy ra một bức thư của Nhan Vãn Ninh. Ả hắng giọng, dùng tông giọng rõ ràng, truyền cảm để truyền đạt lại lời của chủ t.ử, đủ để toàn bộ người đi đường xung quanh đều nghe thấy:
"Tướng quân có lời gửi đến Tuyên Vương Thế t.ử. Ngày trước ngươi chê cơm nàng nấu thô lậu, chê nàng bốc mùi t.h.u.ố.c và mùi m.á.u tanh, đòi đi ăn bánh ngọt quý tộc của Nhan Uyển Nhu. Hôm nay ngươi tự mình mò đến đây cầu xin, đúng là nực cười."
Thanh Trúc ném chiếc bát gốm vỡ xuống trước mặt Mộ Thừa Cẩn, ánh mắt phượng của Nhan Vãn Ninh dường như đang hiện diện qua từng lời nói đoạn tuyệt, lạnh lùng tột cùng:
"Tướng quân nói: Đây là thứ ngươi xứng đáng nhận được."