Phượng Hề Bất Hối

Chương 14



Chương 12: Tra nam đại bại và sự trỗi dậy của Nhan gia

Mùa đông năm ấy, kinh thành chìm trong những trận tuyết lớn kéo dài, nhưng bầu không khí trên bàn cờ quyền lực của Đại Lương triều lại chuyển động với một tốc độ ch.óng mặt.

Nhờ vào ký ức của kiếp trước, Nhan Vãn Ninh như kẻ nắm giữ chiếc chìa khóa vạn năng, đi trước một bước trong mọi quyết định. Từ việc dự đoán chuẩn xác đợt thiên tai rét đậm ở phía Bắc để thu mua tích trữ lương thảo, đến việc nắm thóp các quan viên thối nát đang âm thầm kết bè kết phái, nàng ra tay một cách chuẩn xác, tàn nhẫn và không để lại một kẽ hở.

Bên cạnh nàng, Nhiếp chính vương Mộ Hành Uyên âm thầm trợ giúp. Hắn dùng mạng lưới tình báo khổng lồ của phủ Nhiếp chính vương để che chắn cho mọi hành động của nàng, đồng thời dùng quân quyền tối cao áp chế những thế lực mưu toan cản đường nàng. Sự phối hợp ăn ý giữa hai người khiến quyền lực của Nhan gia bành trướng như vũ bão.

Ngược lại, các nguồn tài lực và thế lực của Mộ Cảnh Hoài lần lượt bị chặn đứng một cách triệt để.

"Báo—— Vương gia, không xong rồi!"

Một tên mưu sĩ hớt hải lao vào thư phòng của Tuyên Vương phủ, quỳ sụp xuống, giọng nói run rẩy:

"Mỏ quặng sắt ở phía Tây mà ngài bí mật khai thác đã bị người của phủ Nhiếp chính vương niêm phong với lý do bất hợp pháp. Thêm vào đó, ba vị đại thần ở bộ Hộ vốn là vây cánh của chúng ta vừa bị vạch trần tội danh tham ô công quỹ, hiện đã bị tống giam vào đại lao!"

Mộ Cảnh Hoài đập mạnh tay xuống bàn, chiếc tách sứ nát vụn, mảnh vỡ găm vào lòng bàn tay rớm m.á.u. Hắn ngửa mặt lên trời, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận và hoảng sợ:

"Nhan Vãn Ninh! Lại là Nhan Vãn Ninh! Tại sao mọi kế hoạch bí mật của bổn vương ả đều biết trước? Tại sao?!"

"Vương gia, hiện tại các cửa tiệm của chúng ta đều bị Vân Ninh Các chèn ép đến mức phải đóng cửa, nợ nần chồng chất. Các tướng lĩnh cũ từng hứa hẹn trung thành với ngài, nay thấy Nhan gia quân lớn mạnh, đều đã quay lưng đem sính lễ sang bái kiến Nhan đại tiểu thư rồi!" Mưu sĩ ôm đầu khóc ròng.

Mộ Cảnh Hoài lảo đảo ngã ngồi xuống ghế. Hắn chợt nhận ra, không có Nhan Vãn Ninh che mưa chắn bão, không có tài sản của nàng nuôi dưỡng mưu đồ, hắn chỉ là một con cá nằm trên thớt, bất lực nhìn giang sơn mà mình hằng khao khát xa dần tầm tay.

Sự suy tàn của Tuyên Vương phủ kéo theo một hệ lụy chí mạng: Hoàng thượng bắt đầu mất lòng tin hoàn toàn đối với Mộ Cảnh Hoài.

Trong buổi triều hội ba ngày sau, trước mặt bá quan văn võ, hoàng đế đương nhiệm thẳng thừng hạ chỉ khiển trách Mộ Cảnh Hoài vì tội quản lý gia phong bất chính, để vương phủ lâm vào cảnh nợ nần làm nhục nhã thể diện hoàng gia. Nguy cơ mất quyền kế vị đại thống hiển hiện rõ mồn một khi hoàng đế có ý định lập vị hoàng t.ử khác làm trữ quân.

Mộ Cảnh Hoài bước ra khỏi hoàng cung, gió tuyết thổi thốc vào mặt làm hắn rùng mình, nhưng cái lạnh trong lòng còn thấu xương hơn gấp bội.

Hắn đứng dưới chân thành cao v.út, nhìn xe ngựa xa hoa của Nhan Vãn Ninh từ từ lăn bánh đi qua. Qua bức rèm lụa mỏng khẽ vén, hắn nhìn thấy gương mặt tuyệt mỹ, cao quý và ánh mắt phượng lạnh lùng, khinh miệt của nàng lướt qua hắn như nhìn một bộ hài cốt vô danh.

Lồng n.g.ự.c Mộ Cảnh Hoài thắt c.h.ặ.t, một nỗi hối hận muộn màng và mãnh liệt như dòng nước lũ dâng trào nuốt chửng lấy tâm trí hắn. Hắn hối hận đến mức ruột gan cồn cào. Nữ nhân kia từng là vị hôn thê của hắn, từng mang cả vạn lượng quân nhu, mang cả mạng sống ra để bảo vệ hắn! Nếu hắn không dung túng cho Nhan Uyển Nhu, nếu hắn không khinh thường nàng, thì giờ đây hắn đã ngồi vững trên vị trí Thái t.ử, nắm giữ thiên hạ trong tay!

"Không, bổn vương chưa thua! Bổn vương phải tìm ả, ả yêu bổn vương như vậy, chắc chắn chỉ đang tức giận thôi!" Mộ Cảnh Hoài lẩm bẩm như kẻ điên, dứt khoát lao theo hướng xe ngựa của nàng.

Tại hậu viện của một trà lâu thanh nhã, Nhan Vãn Ninh đang thong thả thưởng trà. Mộ Hành Uyên đứng bên cạnh nàng, một tay chắp sau lưng, ánh mắt thâm trầm luôn dính c.h.ặ.t trên người nàng.

Rầm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cánh cửa viện bị đẩy mạnh ra, Mộ Cảnh Hoài sải bước đi vào. Y phục vương giả của hắn đã có phần xộc xệch, gương mặt tràn đầy sự tiều tụy, nôn nóng nhưng vẫn cố giữ lấy chút kiêu ngạo tự phụ cuối cùng của một nam t.ử.

"Vãn Ninh! Bổn vương cần nói chuyện với nàng!" Mộ Cảnh Hoài lớn tiếng, định tiến lại gần.

Keng!

Thanh kiếm trong tay hộ vệ Nhan gia lập tức tuốt khỏi bao, chặn đứng bước chân hắn. Mộ Hành Uyên khẽ nhướng mày, một luồng áp lực vương giả ngập trời từ người hắn bùng phát, khiến Mộ Cảnh Hoài vô thức phải lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch.

Nhan Vãn Ninh vẫn thản nhiên nhấp trà, dường như sự xuất hiện của hắn không bằng một gợn sóng trên mặt nước. Nàng đặt chén trà xuống, thanh âm lạnh lùng tột cùng:

"Tuyên Vương gia, phủ Tướng quân và vương phủ của ngươi đã không còn bất kỳ sợi tơ hồng nào liên quan. Ngươi tự tiện xông vào đây, là muốn tìm cái c.h.ế.t sao?"

Nhìn thái độ tuyệt tình của nàng, lòng tự phụ của Mộ Cảnh Hoài hoàn toàn sụp đổ. Hắn biết mình không còn vốn liếng để ra điều kiện, liền tiến lên một bước, dùng tông giọng mà hắn cho là chân thành, tha thiết nhất, nhưng thực chất vẫn đầy sự tính toán ích kỷ:

"Vãn Ninh! Bổn vương biết sai rồi! Khoảng thời gian qua rời xa nàng, bổn vương mới nhận ra ai mới là người thực sự vì bổn vương, ai mới là người xứng đáng đứng ở vị trí cao nhất bên cạnh bổn vương!"

Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt cầu khẩn, vội vã đưa ra những lời hứa hẹn mà hắn nghĩ không một nữ nhân cổ đại nào có thể từ chối:

"Nàng nghe bổn vương nói! Chỉ cần nàng quay lại, mang của hồi môn và Nhan gia quân trợ giúp bổn vương lên ngôi đại thống, bổn vương thề với trời đất, ngày bổn vương đăng cơ, sẽ lập nàng làm Hoàng hậu duy nhất của bổn vương! Toàn bộ hậu cung chỉ có một mình nàng độc sủng!"

Nhan Uyển Nhu lúc này từ ngoài lén lút đi theo, nghe thấy lời này thì đứng c.h.ế.t trân sau cánh cửa, gương mặt vặn vẹo vì ghen tị và sợ hãi. Ả không ngờ Mộ Cảnh Hoài lại có thể tàn nhẫn vứt bỏ ả dễ dàng như vậy. Độc giả nhìn thấy màn tự c.ắ.n xé này chỉ thấy vô cùng hả hê: Đáng đời cho con rắn độc, tưởng tra nam yêu thương ngươi thật lòng sao?

Mộ Cảnh Hoài thấy Nhan Vãn Ninh vẫn im lặng, tưởng nàng đang phân vân, liền tiếp tục tung ra đòn chí mạng, giọng nói tràn đầy sự tuyệt tình đối với kẻ cũ:

"Còn về phần Nhan Uyển Nhu, loại nữ nhân ích kỷ, giả tạo kia, bổn vương lập tức phế bỏ ả! Ngày mai bổn vương sẽ viết hưu thư đuổi ả ra khỏi vương phủ, để ả tự sinh tự diệt! Cẩn Nhi cũng sẽ chỉ nhận một mình nàng làm mẫu thân! Vãn Ninh, vị trí Hoàng hậu tôn quý nhất thiên hạ đang chờ nàng, nàng mau đồng ý đi!"

Hắn nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy sự tự mãn, tin chắc rằng miếng bánh vẽ "Hoàng hậu" và sự t.h.ả.m hại của Nhan Uyển Nhu sẽ khiến Nhan Vãn Ninh lập tức mềm lòng mà quay lại phục tùng hắn như kiếp trước.

Mộ Hành Uyên đứng bên cạnh, đôi mắt thâm trầm lóe lên một tia sát ý lạnh người. Hắn định ra tay tiễn tên tra nam vô sỉ này đi gặp diêm vương, thì Nhan Vãn Ninh đã khẽ giơ tay ngăn lại.

Nàng đứng dậy, vóc dáng cao ráo, thướt tha uyển chuyển đứng ngược hướng sáng. Ánh nắng mùa đông hắt lên gương mặt tuyệt mỹ, rực rỡ của nàng, càng làm nổi bật sự lạnh lùng và uy nghiêm ngập trời của một vị nữ vương nắm giữ vận mệnh trong tay.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Nàng nhìn Mộ Cảnh Hoài đang đứng chờ đợi với bộ dạng thèm khát quyền lực, l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng dâng lên một tràng cười nhạt, thanh âm trong trẻo nhưng chứa đựng sự khinh bỉ tột cùng dành cho những kẻ sắp c.h.ế.t.

Nàng tiến lên một bước, ánh mắt phượng sắc bén như hai lưỡi gao đ.â.m thẳng vào sự tự phụ nực cười của hắn, từng chữ một rơi xuống như sấm sét đập tan mọi ảo tưởng của tra nam:

"Hoàng hậu Đại Lương triều?"

Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đang trợn tròn vì ngỡ ngàng của Mộ Cảnh Hoài, khóe môi nhếch lên một nụ cười khát m.á.u, lạnh giọng nói tiếp:

"Ta khinh."