Phượng Hề Bất Hối

Chương 15



Chương 13: Gieo gió gặt bão – Nội bộ c.ắ.n xé

Trận tuyết đầu mùa bao phủ kinh thành bằng một lớp lụa trắng xóa, nhưng bên trong Tuyên Vương phủ, sự lạnh lẽo và u ám lại như một loại độc d.ư.ợ.c gặm nhấm từng ngóc ngách.

Kể từ sau cái ngày Mộ Cảnh Hoài mang theo nhục nhã ê chề trở về từ trà lâu, phủ Tuyên Vương chính thức bước vào giai đoạn suy tàn không thể cứu vãn. Mộ Cảnh Hoài liên tiếp thất thế trên triều đình, tấu chương hặc tội hắn kết bè kết phái, tham ô công quỹ chất cao như núi trên bàn thư long án của Hoàng đế. Phủ Tông thất liên tục hạ chỉ trách phạt, thu hồi ba tòa điền trang lớn cùng hai mỏ bạc danh nghĩa của hắn để bù vào công quỹ.

Tài chính hoàn toàn cạn kiệt, binh quyền ngoài biên thùy bị cô lập, đến cả thuộc hạ thân tín cũng lũ lượt làm phản, dứt khoát đầu nhập vào trướng dưới của Nhiếp chính vương Mộ Hành Uyên.

Mộ Cảnh Hoài giờ đây chỉ còn lại một cái danh Vương gia rỗng tuếch. Hắn đứng giữa sân phủ, nhìn những bức tường loang lổ không người quét dọn, cỏ dại mọc chen qua kẽ gạch, lòng tự phụ ngày trước biến thành một sự vặn vẹo, t.h.ả.m hại tột cùng.

"Vương gia! Người nhìn xem thuộc hạ của người vừa đưa tới cái gì đây?"

Nhan Uyển Nhu từ ngoài viện đùng đùng xông vào, trên tay cầm một xấp giấy nợ. Gương mặt ả lúc này hoàn toàn lộ rõ bản chất thật, không còn một chút bóng dáng nào của vị "Nhu di" dịu dàng, đoan trang, hiền hậu ngày trước.

Lớp phấn son rẻ tiền không che nổi những nếp nhăn và sự hốc hác trên gương mặt vặn vẹo vì tức giận của ả. Bộ y phục hồng cánh sen thêu hoa mai vốn là món đồ từ hai năm trước, nay đã sờn rách ở gấu áo, nhếch nhác vô cùng.

Ả ném xấp giấy nợ thẳng vào người Mộ Cảnh Hoài, giọng nói chanh chua, rít qua kẽ răng:

"Họ nói nếu tháng này vương phủ không trả đủ năm vạn lượng bạc tiền mua ngựa chiến cho quân doanh, họ sẽ trực tiếp tấu lên Hoàng thượng, phế truất tước vị Vương gia của người! Thiếp gả cho người là để làm hoàng hậu tương lai, để hưởng vinh hoa phú quý, chứ không phải để gánh nợ thay cho người! Bản thân người vô năng, không giữ được binh quyền, giờ lại muốn thiếp phải đem cả hiệu buôn nhỏ của mẫu thân ra cầm cố sao?"

Mộ Cảnh Hoài bị xấp giấy nợ đập vào mặt, lòng tự trọng của một nam t.ử hoàng tộc lập tức bị dẫm đạp.

Hắn trừng mắt nhìn Nhan Uyển Nhu, gân xanh trên cổ giật nảy t.ử, thẳng tay giáng một cái tát nảy lửa vào mặt ả:

Chát!

Nhan Uyển Nhu ngã quỵ xuống tuyết, một bên má lập tức sưng đỏ, khóe môi rớm m.á.u. Ả không thể tin nổi người nam nhân từng thề non hẹn biển, nói yêu sự dịu dàng của ả bấy lâu nay lại dám ra tay đ.á.n.h ả.

"Câm cái miệng thối của nàng lại!" Mộ Cảnh Hoài rống lên, gương mặt vặn vẹo vì nhục nhã và oán hận. Hắn chỉ tay vào mặt ả, điên cuồng đổ lỗi:

"Nữ nhân ích kỷ, tham lam! Nếu không vì nàng suốt ngày ở bên tai bổn vương rót lời ngon tiếng ngọt, ly gián bổn vương và Nhan Vãn Ninh, thì bổn vương có rơi vào hoàn cảnh t.h.ả.m hại thế này không? Nhan Vãn Ninh dẫu thô lỗ nhưng có vạn lượng vàng, có bảy mươi vạn đại quân chống lưng! Còn nàng? Nàng ngoài cái việc đóng vai người tốt, đòi hỏi hưởng thụ, xài tiền của vương phủ thì giúp được cái thớ gì cho bổn vương? Chính nàng, chính sự ngu xuẩn và lòng tham của nàng đã hại c.h.ế.t tiền đồ của bổn vương!"

Nhan Uyển Nhu ôm mặt, cười lên một tràng điên cuồng, ánh mắt tràn đầy sự độc ác nhìn hắn:

"Ha ha ha! Người đổ lỗi cho thiếp sao? Mộ Cảnh Hoài, người tự phụ cho mình là đúng, kiêu ngạo vô năng, chính người chê ả ta vừa già vừa xấu, bốc mùi m.á.u tanh buồn nôn! Bản thân người muốn nuốt chửng sản nghiệp của Nhan gia nhưng không có bản lãnh, giờ quay lại trách thiếp? Người mới là kẻ vô dụng nhất thiên hạ này!"

Hai kẻ từng đồng sàng dị mộng, từng cùng nhau bày mưu hãm hại Nhan Vãn Ninh ở kiếp trước, giờ đây khi đối mặt với sự nghèo đói và thất thế, liền quay sang c.ắ.n xé nhau như hai con ch.ó hoang, hoàn toàn xé nát chiếc mặt nạ tình thâm nghĩa trọng hằng ngày. Độc giả chứng kiến cảnh tượng này chỉ thấy trong lòng vô cùng hả hê, thỏa mãn: Đáng đời cho đôi cẩu nam nữ, tự sinh tự hủy đi!

Mộ Thừa Cẩn đứng núp sau cánh cửa đổ nát của Chính sảnh, chứng kiến toàn bộ màn kịch nực cười và tàn nhẫn của phụ thân và Nhan Uyển Nhu.

Cơ thể mười tuổi của nó run rẩy bần bật dưới lớp áo vải thô cáu bẩn. Trán nó vẫn còn lưu lại vết sẹo rớm m.á.u do trận dập đầu cầu xin dưới mưa ở phủ Tướng quân hai tuần trước. Từ sau ngày bị Thanh Trúc dội bát cơm thiu mốc xanh lên đầu, cuộc sống của vị Thế t.ử này đã rơi thẳng xuống vũng bùn ô nhục.

Nhìn phụ thân đứng gào rú như một kẻ điên, nhìn Nhan Uyển Nhu chanh chua, độc ác quỳ dưới đất c.h.ử.i bới, trong lòng Mộ Thừa Cẩn trào dâng một nỗi oán hận thấu xương tủy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nó oán hận phụ thân. Chính vì sự tự phụ, bất tài của Mộ Cảnh Hoài đã biến nó từ một Thế t.ử vinh hiển thành một kẻ nghèo hèn, bị các hoàng t.ử khác dẫm đạp, sỉ nhục hằng ngày ở điện thượng thư.

Nó oán hận Nhan Uyển Nhu. Người nữ nhân này trước đây luôn dỗ dành nó, bảo nó là bảo bối, hứa hẹn cho nó áo lông cáo, cho nó tổ yến. Vậy mà khi nó bệnh tật, ả bỏ mặc nó để đi mua trang sức; khi vương phủ hết tiền, ả thẳng tay đẩy ngã nó, mắng nó là đồ nghịch t.ử rách nát. Tất cả sự hiền hậu của ả chỉ là một trò lừa bịp vô sỉ!

"Bọn họ... đều gạt mình. Chỉ có mẫu thân... chỉ có mẫu thân là thật lòng..."

Mộ Thừa Cẩn gục đầu vào cánh cửa gỗ mục nát, nước mắt hối hận tuôn rơi lã chã, hòa cùng bụi bẩn trên mặt tạo thành những vệt nhem nhuốc.

Nỗi hối hận mãnh liệt như ngọn lửa thiêu đốt tâm can đứa trẻ mười tuổi. Nó nhớ lại những năm tháng được Nhan Vãn Ninh yêu thương, bảo bọc như trân bảo.

Nó nhớ năm nó sáu tuổi, tập b.ắ.n cung bị dây cung cứa rách một mảng da nhỏ ở ngón tay. Nhan Vãn Ninh khi ấy dẫu đang bận rộn bàn việc quân cơ, liền lập tức gạt bỏ tất cả, hoảng hốt chạy lại ôm nó vào lòng. Nàng xót xa thổi nhẹ vào vết thương của nó, tự tay bôi t.h.u.ố.c mỡ trân quý nhất, đôi mắt phượng tràn đầy sự lo lắng, tự trách.

Nó nhớ những ngày đông lạnh giá thế này, Nhan Vãn Ninh luôn chuẩn bị sẵn lò sưởi than bạc ấm áp, tự tay khoác lên vai nó chiếc áo choàng lông cáo tuyết mềm mại, dỗ nó ăn bát canh gà hầm sâm nóng hổi, thơm phức do chính tay nàng nấu. Khi đó, nó lại chê nàng phiền phức, chê nàng thô lỗ, nghèo nàn đạo lý lớn lao. Nó đem chiếc áo choàng lông cáo mẫu thân thức trắng đêm thêu cho để mang đi tặng cho Nhan Uyển Nhu lấy lòng.

Mộ Thừa Cẩn đau đớn đến mức lấy tay đ.ấ.m mạnh vào l.ồ.ng n.g.ự.c mình. Mỗi một ký ức ấm áp của kiếp trước giờ đây biến thành một ngọn roi da, quất mạnh vào linh hồn tội lỗi của đứa nghịch t.ử vong ơn bội nghĩa.

Nó đã tự tay dẫm đạp lên người duy nhất yêu thương nó vô điều kiện trên đời này. Nó đã tự tay đẩy người mẫu thân cao quý, rực rỡ ấy đi, để rồi rước về hai kẻ ích kỷ, tàn nhẫn đang c.ắ.n xé nhau ngoài sân kia. Nỗi đau đớn và hối hận này đau hơn bất kỳ vết roi đòn nào trên da thịt, gặm nhấm lòng dạ nó đến mức sống không bằng c.h.ế.t.

"Cẩn Nhi! Con đứng đó làm gì?!" Mộ Cảnh Hoài đột nhiên nhìn thấy Mộ Thừa Cẩn đang đứng khóc lóc sau cánh cửa, cơn giận không có chỗ trút lập tức đổ dồn lên đầu đứa con trai.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Hắn sải bước lao tới, giật phăng cánh cửa, thô bạo túm lấy cổ áo của Mộ Thừa Cẩn kéo xềnh xệch ra giữa sân tuyết. Thần sắc hắn điên cuồng, không còn giữ được một chút vẻ ngoài cao quý của một vương gia hoàng tộc ngày trước, giọng nói rít lên đầy tàn nhẫn:

"Đồ nghịch t.ử vô dụng! Ngươi nhìn xem ngươi hôm nay nhếch nhác thế này, có tư cách gì làm Thế t.ử nữa không? Ngày trước Nhan Vãn Ninh yêu thương ngươi như mạng, tại sao hai tuần trước ngươi đến phủ Tướng quân quỳ gối mà không cầu xin được ả quay lại? Có phải ngươi ăn nói ngu xuẩn, chọc giận ả đúng không? Một đứa trẻ mười tuổi mà ngay cả việc lấy lòng mẹ ruột cũng không làm được, bổn vương nuôi ngươi có ích gì?!"

Mộ Thừa Cẩn bị kéo ngã chúi đầu xuống tuyết, cổ áo thắt c.h.ặ.t khiến nó nghẹt thở, mặt mũi đỏ tía tai. Nó nhìn người phụ thân mà nó từng tôn sùng, người nam nhân từng hứa sẽ đưa nó lên vị trí Thái t.ử, giờ đây trông chẳng khác nào một tên lưu manh bạo ngược ngoài chợ b.úa.

Nhan Uyển Nhu từ dưới đất bò dậy, lau vết m.á.u trên khóe môi, cười khẩy đầy ác độc, bồi thêm một nhát d.a.o vào tâm lý của đứa trẻ:

"Hừ, Vương gia nói đúng lắm! Cẩn Nhi, ngươi đúng là loại khắc tinh xui xẻo! Ngày trước ngươi ở trước mặt bá quan văn võ dập đầu nhận mẹ, bị Nhan Vãn Ninh ném tờ giấy đoạn tuyệt vào mặt, làm vương phủ chúng ta mất hết thể diện hoàng gia, trở thành trò cười cho toàn kinh thành! Nếu không có loại nghịch t.ử vong ơn bội nghĩa như ngươi, Nhan Vãn Ninh chưa chắc đã tuyệt tình với vương phủ đến mức này! Tất cả là tại ngươi!"

"Hai người... hai người im đi!"

Mộ Thừa Cẩn dồn hết sức lực mười tuổi, điên cuồng hét lên, âm thanh ch.ói tai vang vọng khắp không gian hoang tàn. Nó gạt tay Mộ Cảnh Hoài ra, đứng phắt dậy giữa làn tuyết lạnh, đôi mắt mười tuổi đỏ ngầu sự oán hận nhìn chằm chằm vào phụ thân và Nhan Uyển Nhu:

"Các người có tư cách gì mà trách tôi?! Chính các người là kẻ vô sỉ, tham lam! Phụ hoàng, người bất tài vô dụng, ăn bám vào của hồi môn của mẫu thân suốt mười lăm năm qua, giờ mất tiền liền quay lại c.ắ.n người! Nhan Uyển Nhu, bà là con rắn độc giả tạo, bà lừa gạt tôi để nuốt tài sản của mẹ tôi, giờ vương phủ nghèo khó bà liền lộ bộ mặt ích kỷ! Tôi hận các người! Tôi hận cái vương phủ dơ bẩn này!"

"Ngươi dám hỗn láo?!" Mộ Cảnh Hoài tức đến mức nổ đom đóm mắt, giơ chân đá mạnh một cú vào bụng Mộ Thừa Cẩn, khiến nó văng ra xa, ôm bụng quằn quại trên nền tuyết lạnh.

Nhan Uyển Nhu không hề can ngăn, ngược lại lao lên túm tóc Mộ Thừa Cẩn, c.h.ử.i bới om sòm, cào cấu vào mặt nó để trút giận. Ba người bọn họ – tra nam tự phụ, nữ phụ ích kỷ, nghịch t.ử hối hận – lao vào một cuộc xô xát, c.h.ử.i rủa điên cuồng ngay giữa sân phủ đệ hoang tàn, loang lổ vết m.á.u và bùn đất.

Không còn một ai giữ được vẻ ngoài cao quý ngày trước. Sức mạnh và sự trừng phạt vô hình của Nhan Vãn Ninh đã khiến nội bộ của bọn họ tự động thối rữa và c.ắ.n xé lẫn nhau từ bên trong. Thể diện hoàng tộc của phủ Tuyên Vương chính thức bị chôn vùi trong đống đổ nát, vạn kiếp bất phục.