Phượng Hề Bất Hối

Chương 16



Chương 14: Định đoạt số phận – Kết cục của kẻ phụ bạc

Kinh thành năm ấy chứng kiến một mùa xuân đến sớm, nhưng hoàng cung Đại Lương lại bao trùm bởi bầu không khí trang nghiêm, tột cùng căng thẳng.

Trên giường bệnh, Hoàng thượng tuổi già sức yếu, hơi thở đã như ngọn đèn trước gió. Sau những biến động liên tiếp của các hoàng t.ử và sự suy tàn tự hủy của Tuyên Vương phủ, vị hoàng đế già không còn kiên nhẫn để kéo dài cuộc chiến vương quyền. Ngài nhìn thấu sự vô năng, ích kỷ của những đứa con khác, và trên hết, ngài hiểu rõ ai mới là kẻ đang thực sự nắm giữ mạch m.á.u của vương quốc này.

Trong buổi thiết triều cuối cùng được tổ chức ngay tại tẩm điện, Hoàng thượng run rẩy đặt b.út hạ chỉ truyền ngôi.

Không ngoài dự đoán của thiên hạ, Nhiếp chính vương Mộ Hành Uyên trở thành người chiến thắng cuối cùng. Hắn nắm giữ bảy mươi vạn đại quân, nay lại có thêm sự hậu thuẫn tài lực khổng lồ từ hệ thống kinh doanh của Nhan Vãn Ninh, danh chính ngôn thuận bước lên đỉnh cao cửu ngũ chí tôn.

Sự trỗi dậy của tân đế cũng chính là thời khắc định đoạt số phận cho những kẻ phụ bạc. Bản chiếu chỉ đầu tiên được ban xuống sau ngày đăng cơ không phải là đại xá thiên hạ, mà là bản án trừng phạt tàn nhẫn nhất dành cho phủ Tuyên Vương.

"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết..."

Tiếng thái giám đọc thánh chỉ vang vọng khắp khoảng sân hoang tàn của Tuyên Vương phủ. Mộ Cảnh Hoài, Nhan Uyển Nhu và Mộ Thừa Cẩn quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy.

"Tuyên Vương Mộ Cảnh Hoài, đức hạnh tồi tệ, cấu kết ngoại bang, quản gia bất chính, nay tước bỏ vương tước, tịch thu toàn bộ gia sản, biếm thành dân thường!"

Mộ Cảnh Hoài nghe xong, đầu óc oanh một tiếng, lảo đảo ngã gục xuống nền đất lạnh. Toàn bộ quyền thế, vinh hoa, dã tâm bá chủ mà hắn hằng đeo đuổi suốt hai kiếp người, chỉ trong một khắc ngắn ngủi đã mất sạch không còn một mảnh. Hắn biến thành một tên thường dân hèn mọn, thứ thân phận mà cả đời hắn khinh bỉ nhất.

"Không... Không thể như thế được! Bổn vương là vương gia! Ta là hoàng đế tương lai cơ mà!" Mộ Cảnh Hoài điên cuồng gào thét, lao lên định giật lấy tờ thánh chỉ nhưng bị hộ vệ giẫm mạnh chân lên lưng, nhấn chìm mặt hắn vào vũng bùn đất.

Hắn quay đầu nhìn về hướng hoàng cung, đôi mắt đỏ ngầu trào ra những giọt nước mắt hối hận muộn màng đến nghẹt thở. Nếu ngày trước hắn biết trân trọng Nhan Vãn Ninh, nếu hắn không phụ bạc tấm chân tình và binh quyền của nàng, thì người ngồi trên ngai vàng ngày hôm nay chính là hắn! Sự tự phụ ngày xưa giờ biến thành một ngọn đao rỉ sét, gặm nhấm tâm can hắn từng giây từng phút. Độc giả nhìn cảnh tra nam gào khóc trong vũng bùn chỉ thấy một chữ: Đáng!

Bản án tiếp theo giáng xuống đầu Nhan Uyển Nhu, kẻ suốt hai kiếp luôn đóng vai người tốt để trục lợi.

"Tuyên Vương trắc phi Nhan Uyển Nhu, tâm địa độc ác, ly gián cốt nhục, hành vi bại hoại. Nay trục xuất khỏi kinh thành, cạo đầu làm ni cô tại am tu hành hẻo lánh ở biên thùy, vĩnh viễn không được hoàn tục!"

"Vương gia! Cứu thiếp! Thiếp không muốn làm ni cô! Thiếp không muốn đến nơi khỉ ho cò gáy đó!" Nhan Uyển Nhu khóc lóc t.h.ả.m thiết, tiến lên túm lấy gấu áo của Mộ Cảnh Hoài.

"Cút ra! Đồ nữ nhân xui xẻo!" Mộ Cảnh Hoài thẳng chân đá mạnh một cú vào l.ồ.ng n.g.ự.c ả, ánh mắt tràn đầy sự chán ghét và oán hận. "Chính ngươi đã hại bổn vương ra nông nỗi này! Ngươi c.h.ế.t đi cho khuất mắt ta!"

Nhan Uyển Nhu bị đá văng ra xa, y phục sờn rách bám đầy bùn đất, mái tóc dài thướt tha hằng ngày ả hãnh diện giờ bị binh lính thô bạo túm lấy, kéo xềnh xệch ra xe tù. ả nhìn bộ dạng điên loạn của Mộ Cảnh Hoài, rồi nhìn lại đôi bàn tay trắng muốt nay sần sùi vì thiếu người hầu hạ, lòng dâng lên một sự tuyệt vọng tột cùng. Vỏ bọc dịu dàng, ích kỷ của ả rốt cuộc đã phải trả một cái giá quá đắt: một đời tịch mịch, gõ mõ tụng kinh nơi thâm sơn cùng cốc.

Cuối cùng, ánh mắt của viên quan tuyên chỉ dừng lại trên người Mộ Thừa Cẩn – đứa nghịch t.ử mười tuổi đang run rẩy ở góc sân.

"Cựu Thế t.ử Mộ Thừa Cẩn, vong ơn bội nghĩa, bất hiếu bất trung, giáng làm thứ dân! Nay lệnh cho bộ Binh ghi danh vào tịch quân, đưa đi nhập ngũ tại biên ải phía Bắc xa xôi, sung vào hàng tiền quân khổ sai, vĩnh viễn không được quay về kinh thành!"

Nhập ngũ? Biên ải phía Bắc? Hàng tiền quân khổ sai?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mộ Thừa Cẩn như bị sét đ.á.n.h ngang tai, toàn thân đông cứng. Nó biết rõ nơi đó là gì. Kiếp trước, mẫu thân nó chính là vị tướng quân lẫy lừng trở về từ nơi đó, trên người mang theo vô số vết sẹo và mùi m.á.u tanh mà nó từng ghê tởm, buồn nôn. Giờ đây, chính nó phải tự mình khoác lên bộ giáp rách, cầm v.ũ k.h.í thô lậu, bước vào con đường làm bia đỡ đạn cho quân đội.

"Không... Con không đi! Phụ hoàng cứu con! Dì Nhu cứu con!" Mộ Thừa Cẩn hoảng sợ gào khóc, nhưng hai kẻ kia một người đang điên loạn, một người đang bị giải đi, không một ai thèm liếc nhìn nó dẫu chỉ một cái.

Binh lính thô bạo lao lên, lột sạch bộ mãng bào rách nát trên người nó, thay vào đó là bộ y phục của binh lính khổ sai màu xám tro, xiềng xích nặng nề khóa c.h.ặ.t vào hai cổ tay nhỏ bé. Cái lạnh của sắt thép găm vào da thịt, đau buốt thấu xương.

Sáng hôm sau, đoàn xe tù và binh lính lưu đày bắt đầu chuyển bánh rời khỏi kinh thành dưới cơn mưa phùn ảm đạm. Mộ Thừa Cẩn bước đi lảo đảo giữa hàng quân, đôi chân trần rớm m.á.u vì đá dăm trên đường, hai tay kéo lê sợi xích sắt nặng nề phát ra tiếng kêu "loảng xoảng" chát chúa.

Khi đoàn người đi đến đại lộ chính của kinh đô, dòng người bách tính đột ngột dạt sang hai bên, đồng loạt quỳ sụp xuống đất, tiếng hô vang dội cả một góc trời:

"Hoàng hậu nương nương vạn tuế, vạn vạn tuế!"

Mộ Thừa Cẩn vô thức ngẩng đầu lên.

Từ phía cuối con đường, một đoàn nghi lễ phượng hoàng hoành tráng, lộng lẫy đang thong thả tiến lại. Dẫn đầu là trăm vị hộ vệ mặc giáp vàng của Nhan gia quân, uy nghiêm lẫm liệt. Ở giữa đoàn người là một cỗ phượng kiệu bằng vàng ròng thêu long phụng sum vầy vô cùng xa hoa, cao quý.

Bức rèm rủ bằng ngọc trai thượng phẩm khẽ vén lên, lộ ra bóng dáng của nữ nhân ngồi bên trong.

Nhan Vãn Ninh mặc phượng bào đại hồng thêu chỉ vàng lấp lánh, đầu đội phượng quan chín đuôi rực rỡ, ngũ quan tinh túy, tuyệt mỹ của nàng phát ra thứ ánh sáng tôn quý áp đảo toàn bộ nhân gian. Nàng ngồi đó, thong thả tựa lưng vào ghế báu, phong thái của một vị nữ vương tối cao nắm giữ vận mệnh thiên hạ hiển hiện rõ mồn một. Bên cạnh nàng, Mộ Hành Uyên mặc long bào chỉnh tề, ánh mắt thâm trầm, mạnh mẽ của hắn luôn tràn ngập sự tôn trọng và dung túng tuyệt đối dành cho nàng.

"Mẫu thân... Mẫu thân ơi..." Mộ Thừa Cẩn nhìn sững sờ, tiếng gọi nghẹn ngào từ cổ họng khô khốc bật ra, nước mắt và hối hận tuôn rơi như mưa xối.

Nó nhìn thấy người nữ nhân ấy, người mẫu thân mà nó từng sỉ nhục, từng từ bỏ để đổi lấy một vỏ bọc vinh hoa giả dối. Giờ đây, nàng đã trở thành vị Hoàng hậu danh chính ngôn thuận, đứng ở vị trí tôn quý nhất thiên hạ, ở bên cạnh người nam nhân trân trọng nàng nhất.

Mộ Thừa Cẩn điên cuồng lao ra khỏi hàng quân lưu đày, định chạy về phía phượng kiệu, xiềng xích trên tay khua lên dồn dập:

"Mẫu thân! Con là Cẩn Nhi đây! Con biết sai rồi! Xin người nhìn con một cái thôi! Con không cần làm Thái t.ử nữa, con nguyện làm nô tì hầu hạ người cả đời! Mẫu thân ơi!"

Bốp!

Một ngọn roi da thô bạo của tên cai ngục quất mạnh xuống lưng Mộ Thừa Cẩn, khiến đứa trẻ mười tuổi ngã nhào ra nền đất bùn bẩn thỉu ngay bên lề đường, đau đớn đến mức co rúm người lại.

"Đồ binh lính khổ sai rách rưới! Hoàng hậu nương nương là người mà loại súc sinh như ngươi có thể tùy tiện gọi là mẫu thân sao? Đi mau!" Tên cai ngục thẳng tay bồi thêm hai roi, kéo lê thân xác nhếch nhác của nó trở lại hàng ngũ.

Mộ Thừa Cẩn nằm trong vũng bùn, đau đớn tột cùng, nhìn phượng kiệu hoa lệ của Nhan Vãn Ninh từ từ đi lướt qua trước mặt mình.

Từ đầu đến cuối, Nhan Vãn Ninh dẫu có nhìn thấy sự t.h.ả.m hại của nó, ánh mắt phượng lạnh lùng, tỉnh táo kia cũng không hề có lấy một tia gợn sóng hay dừng lại dẫu chỉ một khắc. Nàng không khóc, không oán hận, hoàn toàn xem nó như một hạt bụi vô danh cát bụi bên đường. Tờ giấy đoạn tuyệt năm xưa chính là nhát d.a.o rạch ròi, đẩy nó vào con đường báo ứng vạn kiếp bất phục.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Trước khi rời khỏi cửa thành kinh đô, bước vào chuỗi ngày làm binh lính khổ sai đầy m.á.u và nước mắt ở biên ải phía Bắc, Mộ Thừa Cẩn nhìn thấy Nhan Vãn Ninh ngồi trên phượng kiệu cao quý không thể chạm tới, biến mất hoàn toàn vào trong ánh hào quang rực rỡ của hoàng cung. Nỗi hối hận muộn màng, cay đắng thấu vào xương tủy bủa vây lấy tâm trí nó, trừng phạt linh hồn tội lỗi của đứa nghịch t.ử suốt cả cuộc đời dài đằng đẵng phía sau.