Chương 2: Trùng sinh ngày sinh thần – Mâm cơm định mệnh
Cơn đau thắt nghẹn như xé rách linh hồn đột ngột biến mất, thay vào đó là một luồng không khí ấm áp, thoảng mùi trầm hương quen thuộc.
Nhan Vãn Ninh đột ngột mở mắt, ngồi bật dậy trên chiếc giường lớn chạm khắc hoa văn tinh xảo. Nàng thở dốc, lòng bàn tay siết c.h.ặ.t lấy lớp chăn gấm thêu chỉ vàng. Cảm giác mềm mại, chân thực này khiến nàng ngỡ ngàng. Nàng đưa hai bàn tay lên trước mặt, lật qua lật lại, những vết sẹo chằng chịt do chiến hỏa ở kiếp trước biến mất, thay vào đó là làn da hồng nhuận, dẫu có chút vết chai mỏng do luyện kiếm nhưng vẫn tràn đầy sức sống của tuổi trẻ.
Nàng lẩm bẩm: "Ta... chưa c.h.ế.t? Hay là giấc mơ kinh hoàng kia mới là thật?"
Thừa hỷ cung? Không, đây là Thính Phong Uyển của Tuyên Vương phủ mười lăm năm trước.
Cánh cửa phòng khẽ đẩy ra, nha hoàn thân cận Thanh Trúc bưng một chậu nước ấm bước vào. Vừa thấy Nhan Vãn Ninh ngồi thẫn thờ trên giường, Thanh Trúc lập tức đặt chậu nước xuống, reo lên khe khẽ:
"Vương phi, người tỉnh rồi! Người đã thức ba ngày ba đêm để tự tay thêu chiếc áo choàng lông cáo cho Thế t.ử, vừa chợp mắt được một canh giờ thôi. Mau rửa mặt đi người, hôm nay là ngày lành mà."
Nhan Vãn Ninh nhìn gương mặt tròn trịa, hoạt bát của Thanh Trúc, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ thắt lại. Kiếp trước, chính vì bảo vệ nàng trước sự vu oan giá họa của Nhan Uyển Nhu, Thanh Trúc đã bị Mộ Cảnh Hoài sai người đ.á.n.h c.h.ế.t gậy gộc ở hậu viện, t.h.i t.h.ể vứt ra bãi tha ma.
Nhan Vãn Ninh hít một hơi thật sâu, gạt đi tia m.á.u hận thù trong mắt, trầm giọng hỏi: "Hôm nay là ngày mấy?"
"Vương phi quên rồi sao? Hôm nay là mùng tám tháng mười, ngày sinh thần tròn mười tuổi của Thế t.ử chúng ta chứ đâu!" Thanh Trúc cười tươi rói, vừa vắt khăn lau tay cho nàng vừa liến thoắng. "Thế t.ử mong đợi ngày này nhất đấy ạ. Hôm qua người còn bảo hôm nay sẽ xuống bếp, tự tay làm những món Thế t.ử thích ăn nhất mà."
Sinh thần mười tuổi của Mộ Thừa Cẩn.
Đầu óc Nhan Vãn Ninh oanh một tiếng, tất cả ký ức của ngày này ở kiếp trước lập tức ùa về rõ mồn một.
Năm mười tuổi, Mộ Thừa Cẩn đã bắt đầu xa lánh nàng. Vì muốn lấy lòng đứa nhi t.ử duy nhất này, nàng – một đích nữ tướng môn chưa từng đụng tay vào việc bếp núc – đã chấp nhận vào phòng bếp đầy khói than, chịu bỏng rộp cả hai bàn tay để nấu một mâm cơm gia đình. Kết quả thì sao? Đứa nghịch t.ử kia nhìn mâm cơm với ánh mắt khinh miệt, chê bai nàng thô lỗ, nghèo nàn, rồi rủ Mộ Cảnh Hoài chạy sang viện của Nhan Uyển Nhu để ăn bánh ngọt thượng hạng do ả làm, bỏ lại nàng một mình trong căn phòng vắng tanh suốt cả một đêm dài.
Nhan Vãn Ninh cúi đầu nhìn đôi bàn tay mình, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh lùng, thấu xương.
Sự thật về cái c.h.ế.t t.h.ả.m hại ở kiếp trước và sự tráo trở của cha con bọn họ vẫn còn hiển hiện ngay trước mắt. Đã có cơ hội làm lại từ đầu, nàng tuyệt đối sẽ không dẫm vào vết xe đổ ấy nữa. Đứa con này, phủ Tuyên Vương này, giang sơn này, nàng sẽ từng bước, từng bước một đòi lại tất cả.
"Vương phi, phòng bếp dưới kia đã chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu rồi." Thanh Trúc lên tiếng nhắc nhở, ánh mắt tràn đầy sự mong đợi. "Người có muốn xuống bếp ngay bây giờ không ạ?"
Nhan Vãn Ninh đứng dậy, phong thái lạnh lùng, dứt khoát: "Xuống bếp. Tại sao lại không xuống?"
Nàng muốn xem, kiếp này không có sự quỵ lụy, cung phụng của nàng, cha con bọn họ sẽ diễn trò gì.
Phòng bếp của Tuyên Vương phủ đỏ lửa suốt hai canh giờ.
Các trù sư và nha hoàn trong phủ đều đứng nép sang một bên, kinh hãi nhìn Vương phi cao cao tại thượng của bọn họ đang một mình thớt d.a.o, chảo dầu. Nhưng điều khiến bọn họ ngạc nhiên là, sắc mặt của Vương phi hôm nay không hề có vẻ dịu dàng, tràn ngập tình mẫu t.ử như mọi khi. Nàng đứng đó, lưng thẳng như s.ú.n.g, ánh mắt sắc bén như đang điều binh khiển tướng trên chiến trường, mỗi nhát d.a.o hạ xuống đều dứt khoát, chuẩn xác đến đáng sợ.
"Vương phi, canh gà hầm sâm đã xong rồi ạ." Một v.ú già tiến lên cung kính báo cáo.
Nhan Vãn Ninh nhìn mâm cơm thịnh soạn gồm tám món mặn, hai món canh được bày biện đẹp mắt trên bàn. Tất cả đều là những món ăn thanh đạm nhưng bổ dưỡng, tốn rất nhiều tâm huyết. Kiếp trước, nàng đã dâng trọn mâm cơm này bằng cả tấm lòng, để rồi nhận lại sự chà đạp. Kiếp này, đây sẽ là mâm cơm chấm dứt mọi tình nghĩa mẫu t.ử.
"Mang lên Chính sảnh." Nhan Vãn Ninh nhàn nhạt ra lệnh, phất áo bước đi, không một chút lưu luyến.
Tại Chính sảnh, không khí có chút kỳ lạ.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Mộ Thừa Cẩn – Thế t.ử mười tuổi của Tuyên Vương phủ, mặc một bộ mãng bào nhỏ màu tím sẫm thêu chỉ bạc, gương mặt non nớt nhưng đã lộ rõ nét kiêu ngạo, ích kỷ giống hệt Mộ Cảnh Hoài. Nó đang ngồi trên ghế chủ vị, tay nghịch một miếng ngọc bội, thỉnh thoảng lại liếc nhìn ra cửa với vẻ mặt đầy sốt ruột và chán ghét.
Bên cạnh nó, Mộ Cảnh Hoài đang uống trà, sắc mặt trầm tư, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía Thính Phong Uyển, trong mắt lóe lên tia tự phụ quen thuộc. Hắn luôn cho rằng, dù hắn có lạnh nhạt với Nhan Vãn Ninh thế nào, nàng cũng sẽ phải quỳ gối, tìm mọi cách để làm hài lòng cha con hắn.
"Mẫu thân làm cái gì mà lâu thế không biết!" Mộ Thừa Cẩn đập mạnh miếng ngọc bội xuống bàn, giọng nói hằn học, chanh chua. "Sinh thần của con mà ả lại bắt con phải ngồi đây chờ đợi sao? Thật là không biết nhìn sắc mặt!"
"Cẩn Nhi, không được vô lễ." Mộ Cảnh Hoài nhấp một ngụm trà, tuy mở miệng quở trách nhưng giọng điệu lại đầy sự dung túng. "Mẫu thân con xuất thân từ chiến trường thô lỗ, không hiểu lễ nghi quy củ của kinh thành, con cũng nên thông cảm một chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đúng lúc này, Nhan Vãn Ninh bước vào phòng, theo sau là các nha hoàn bưng mâm cỗ đặt lên bàn.
Nghe thấy lời nói của hai cha con bọn họ, bước chân của nàng không hề khựng lại, gương mặt tĩnh lặng như nước, không một chút gợn sóng. Nếu là kiếp trước, nàng chắc chắn sẽ vội vàng giải thích, lòng đầy áy náy mà dỗ dành đứa nghịch t.ử này. Nhưng giờ đây, nhìn bộ dạng kiêu ngạo của Mộ Thừa Cẩn, nàng chỉ cảm thấy ghê tởm.
"Mẫu thân!" Mộ Thừa Cẩn liếc mắt nhìn mâm cơm vừa được bày ra, nụ cười trên môi lập tức tắt ngấm, thay vào đó là sự khinh miệt lộ rõ. "Đây là cái gì thế này? Canh gà hầm, thịt kho, rau xào... Đây là thức ăn dành cho sinh thần của Thế t.ử một vương phủ sao? Sao nhìn nghèo nàn, tầm thường như thức ăn của mấy kẻ thảo khấu ngoài đường vậy?"
Nó đứng phắt dậy, chỉ tay vào mâm cơm, giọng nói đầy sự chê bai, sỉ nhục:
"Con đã bảo người là con muốn ăn yến sào đường phèn và bánh hoa quế của dì Nhu làm cơ mà! Dì Nhu bảo món đó mới là món ăn của quý tộc kinh thành. Người suốt ngày chỉ biết làm mấy món thô lậu này, trên người lại còn nồng nặc mùi khói bếp tanh rưởi kia nữa, đúng là làm mất mặt con trước các bạn học ở điện thượng thư!"
Nha hoàn trong sảnh nghe vậy liền cúi đầu, không ai dám thở mạnh. Thanh Trúc đứng sau lưng Nhan Vãn Ninh thì tức đến mức mặt đỏ bừng, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo, bất bình thay cho chủ t.ử. Vương phi của bọn họ đã bị bỏng cả tay để nấu mâm cơm này, vậy mà Thế t.ử lại...
Mộ Cảnh Hoài cũng liếc nhìn mâm cơm, khẽ nhíu mày, giọng điệu mang theo sự bề trên, giáo huấn:
"Vãn Ninh, Cẩn Nhi nói đúng đấy. Nàng dẫu sao cũng là Vương phi, đừng suốt ngày mang cái thói quen thô lậu ở biên thùy về đây áp dụng cho con trai trẫm... à không, con trai bổn vương. Nhu Nhi tinh tế, đoan trang, đồ ăn nàng ấy làm mới hợp khẩu vị của Cẩn Nhi. Nàng nên học tập Nhu Nhi nhiều vào."
Xung đột trong phòng khách lập tức đẩy lên đỉnh điểm. Hai cha con bọn họ, một kẻ tung người hứng, dẫm đạp lên lòng tự trọng và sự hy sinh của nàng một cách tự nhiên như thể đó là điều hiển nhiên phải thế.
Nhan Vãn Ninh đứng đó, gió từ cửa chính thổi vào làm vạt áo trắng của nàng bay nhẹ. Nàng không hề nổi giận, không hề khóc lóc gào thét như kiếp trước. Nàng nhìn đứa con trai mười tuổi của mình – đứa trẻ mà kiếp trước nàng đã lấy thân mình đỡ đao thay nó, đứa trẻ mà kiếp trước đã nhổ nước bọt vào quan tài của nàng và nói nàng c.h.ế.t là đáng đời.
Nàng khẽ tiến lên một bước, vươn tay cầm lấy bát canh gà hầm sâm còn đang nóng hổi.
Mộ Thừa Cẩn tưởng mẫu thân mình sợ hãi, định múc canh dâng lên cho mình để lấy lòng như mọi khi, bèn hất hàm, hừ lạnh một tiếng: "Người có múc con cũng không ăn đâu, nhìn đã thấy..."
RẦM!!!
Một tiếng động vang dội cắt ngang lời nói của nó.
Nhan Vãn Ninh thẳng tay lật úp bát canh gà xuống bàn. Nước canh nóng hổi, sền sệt b.ắ.n tung tóe khắp nơi, một lượng lớn nước canh trực tiếp dội thẳng lên bộ mãng bào hoa lệ thêu chỉ bạc của Mộ Thừa Cẩn.
"A!!! Nóng quá! Mẫu thân, người điên rồi sao?!" Mộ Thừa Cẩn nhảy dựng lên, hét toán loạn khi cảm nhận được cái nóng rát thấu qua lớp vải, bộ y phục tím sẫm đắt tiền lập tức loang lổ vết dầu mỡ, bốc mùi nồng nặc.
"Nhan Vãn Ninh! Ngươi làm cái gì vậy?!" Mộ Cảnh Hoài đập bàn đứng dậy, giận dữ chỉ vào mặt nàng. "Ngươi dám ra tay với Thế t.ử? Đúng là đồ nữ nhân ngang ngược, thô lỗ, không thể dạy bảo!"
Tất cả gia nhân trong phủ lập tức quỳ sụp xuống, run rẩy như cầy sấy trước cơn lôi đình của Vương gia.
Nhưng Nhan Vãn Ninh vẫn đứng đó, thần sắc lạnh lùng, tỉnh táo đến đáng sợ. Nàng lấy một chiếc khăn lụa trắng từ trong tay áo ra, thong thả lau đi một giọt nước canh vô tình b.ắ.n vào ngón tay mình, rồi ném chiếc khăn xuống đất. Ánh mắt phượng của nàng nhìn xoáy vào Mộ Thừa Cẩn, sắc bén như hai lưỡi d.a.o rạch ròi quá khứ và hiện tại.
Nàng khẽ nhếch môi, giọng nói không một chút hơi ấm, vang lên rõ ràng từng chữ:
"Chê thô lậu? Chê mất mặt? Chê bốc mùi khói bếp?"
Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đang tràn đầy sự tức giận và ngỡ ngàng của Mộ Thừa Cẩn, lạnh giọng tiếp lời:
"Mộ Thừa Cẩn, ngươi nên nhớ kỹ cho ta. Nếu không có người mẫu thân thô lậu này năm lần bảy lượt dùng mạng đổi mạng trên chiến trường, cha con các ngươi sớm đã thành một đống xương khô ngoài biên thùy rồi, lấy đâu ra tư cách ngồi đây mặc mãng bào, vênh váo tự đắc, học đòi làm quý tộc kinh thành?"
"Ngươi... ngươi dám ăn nói với bổn vương và Thế t.ử như thế sao?!" Mộ Cảnh Hoài tức đến mức run rẩy, gân xanh nổi đầy trên cổ. Hắn chưa từng thấy một Nhan Vãn Ninh cứng rắn và tuyệt tình đến mức này. Trước đây, chỉ cần hắn nhíu mày, nàng đã lập tức nhún nhường. Hôm nay nàng ăn gan hùm mật gấu rồi sao?
Mộ Thừa Cẩn bị khí thế áp đảo của Nhan Vãn Ninh làm cho hoảng sợ, nhưng sự kiêu ngạo từ nhỏ được nuông chiều khiến nó lập tức gào lên:
"Con không cần người làm mẫu thân nữa! Dì Nhu thương con hơn người nhiều! Dì Nhu sẽ làm bánh cho con ăn, không bao giờ thô lỗ như người!"
"Tốt lắm."
Nhan Vãn Ninh cười nhẹ, một nụ cười giải thoát nhưng đầy rẫy sự tàn nhẫn. Nàng nhìn mâm cơm đổ nát trên bàn, rồi nhìn thẳng vào gương mặt của đứa nghịch t.ử trước mặt, ánh mắt không còn một chút tình mẫu t.ử nào, chỉ còn lại sự đoạn tuyệt lạnh lùng:
"Ăn xong bữa này thì mau đi tìm phụ thân ngươi đi, ta nuông chiều không nổi nữa."