Chương 3: Thu hồi yêu thương – Nghịch t.ử ngơ ngác
Mộ Thừa Cẩn đập vỡ chiếc bình gốm định hải tam thái trong phòng mình, tiếng loảng xoảng vang lên ch.ói tai. Nó vừa được nha hoàn lau sạch nước canh trên người, nhưng vết bỏng rát nhẹ trên da vẫn khiến vị Thế t.ử kiêu ngạo này không nhịn được mà gào khóc.
"Mẫu thân điên rồi! Ả dám đối xử với con như thế! Con muốn phụ hoàng phạt ả, muốn phụ hoàng đuổi ả ra khỏi phủ!"
Mộ Cảnh Hoài đứng bên cạnh, sắc mặt xanh mét, n.g.ự.c phập phồng vì giận dữ. Hắn chắp tay sau lưng, hừ lạnh một tiếng:
"Cẩn Nhi yên tâm, mẫu thân con chỉ đang dùng lạt mềm buộc c.h.ặ.t, giở chút tính khí nữ nhi để gây sự chú ý với bổn vương mà thôi. Ba mươi năm... à không, từ trước đến nay ả yêu con như mạng sống, hận không thể dâng hết mọi thứ tốt nhất cho con. Chờ xem, không quá ba ngày, ả sẽ phải tự bưng trà châm cứu, quỳ gối cầu xin cha con ta tha thứ."
Mộ Thừa Cẩn nghe vậy liền nín khóc, đôi mắt mười tuổi lộ ra vẻ đắc ý, khinh miệt:
"Hừ, đúng thế! Con là Thế t.ử, là huyết mạch độc nhất của vương phủ. ả chỉ là một nữ nhân thô lỗ bám váy phụ hoàng, để xem ả nhịn được bao lâu. Con quyết không thèm nhìn mặt ả!"
Cha con bọn họ tự phụ cho rằng, sự tuyệt tình của Nhan Vãn Ninh tại Chính sảnh chỉ là một trò giận dỗi trẻ con. Bọn họ hoàn toàn không biết, linh hồn nằm trong thân xác ấy đã trải qua một kiếp thương hải tang điền, lạnh lùng và tàn nhẫn đến mức nào.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Trong khi đó, tại Thính Phong Uyển, không khí lại yên tĩnh đến kỳ lạ.
Nhan Vãn Ninh ngồi trước bàn trang điểm, nhìn vào chiếc gương đồng mờ ảo. Gương mặt trong gương dẫu có ngũ quan tinh túy của Nhan gia, nhưng làn da lại sạm đi vì sương gió biên thùy, vóc dáng có phần đẫy đà, thô kệch do những năm tháng mặc giáp nặng, lại thêm việc uống t.h.u.ố.c bổ vô tội vạ để điều dưỡng cơ thể sau khi sinh nở.
Nàng khẽ chạm vào gương mặt mình, khóe môi nhếch lên một tia giễu cợt. Kiếp trước, vì muốn giữ thể diện cho Tuyên Vương phủ, nàng đem toàn bộ tơ lụa thượng hạng, trang sức trân quý và ngân lượng của hồi môn dâng hết cho phụ t.ử Mộ Cảnh Hoài, còn bản thân thì ăn mặc đơn giản, tiết kiệm từng đồng để nuôi quân đội cho hắn. Cuối cùng, bọn họ ghét bỏ nàng vừa già, vừa xấu, vừa thô lậu.
"Thanh Trúc." Nhan Vãn Ninh nhàn nhạt gọi.
"Vương phi, người có gì sai bảo?" Thanh Trúc vội vàng tiến lên, ánh mắt đầy vẻ lo lắng nhưng cũng có phần phấn chấn sau màn lật bàn ban nãy.
"Mang sổ sách của hồi môn của ta ra đây. Toàn bộ những đồ đạc, binh khí, ngọc bích quý giá mà ta từng mang từ Thính Phong Uyển sang phòng của Thế t.ử, phái người thu hồi lại hết cho ta."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thanh Trúc khựng lại, trợn tròn mắt: "Thu... thu hồi hết sao ạ? Kể cả chiếc áo choàng lông cáo tuyết mà người thức ba ngày ba đêm để thêu sao?"
"Thu hồi hết. Một sợi chỉ cũng không để lại." Giọng Nhan Vãn Ninh lạnh như băng tuyết mùa đông. "Đứa trẻ đó nói đúng, đồ của một người mẫu thân thô lậu như ta không xứng đáng với thân phận cao quý của nó. Nếu nó thích đồ của Nhan Uyển Nhu, cứ để Nhan Uyển Nhu tự bỏ tiền túi ra mà mua cho nó."
"Vâng! Nô tì đi làm ngay!" Thanh Trúc hưng phấn ra mặt, nhanh nhẹn chạy đi kêu gọi hộ vệ thân tín của Nhan gia.
Chỉ trong vòng một canh giờ, Thính Phong Uyển vốn dĩ yên ắng bỗng trở nên náo nhiệt. Từng rương, từng hộp báu vật được khênh trở về. Nhan Vãn Ninh nhìn những món đồ chơi bằng ngọc thạch, những thanh đoản kiếm rèn từ thép ròng mà nàng từng lặn lội tìm kiếm khắp thiên hạ để tặng cho Mộ Thừa Cẩn, nay được xếp gọn gàng trong góc phòng.
Nàng không hề đau lòng, chỉ thấy nực cười. Một con ch.ó được cho ăn mười năm còn biết vẫy đuôi, vậy mà đứa con nàng nuôi mười năm lại chỉ biết nhổ nước bọt vào quan tài của mẹ nó.
"Vương phi, Thế t.ử bên kia đang nổi trận lôi đình, mắng nhiếc gia nhân dữ dội lắm ạ." Một hộ vệ tiến vào bẩm báo, cúi đầu nhịn cười. "Ngài ấy nói người là đồ keo kiệt, cướp đồ của trẻ con."
"Cứ để nó mắng." Nhan Vãn Ninh lật xem một quyển sổ sách, ngón tay thanh mảnh gõ nhẹ xuống bàn. "Từ ngày mai, cắt giảm toàn bộ mọi chăm sóc đặc biệt dành cho Thế t.ử viện."
"Cắt giảm thế nào ạ?" Thanh Trúc hỏi.
"Bếp nhỏ của Thính Phong Uyển sẽ không cung cấp canh bổ hằng ngày cho nó nữa. Quần áo bốn mùa của nó, bảo phòng thêu của vương phủ tự làm theo đúng tiêu chuẩn thông thường của một Thế t.ử, Nhan gia của ta sẽ không bỏ thêm một phân tiền nào để mua gấm vóc tiến cống cho nó nữa. Ngoài ra, hộ vệ thân ban của Nhan gia đi theo bảo vệ nó, rút hết về đây."
Thanh Trúc nghe xong mà lòng dạ hả hê vô cùng. Trước đây, Thế t.ử ăn dùng cái gì cũng phải là thứ tốt nhất, tiêu tốn hàng vạn lượng bạc của hồi môn của Vương phi, vậy mà miệng lúc nào cũng chê bai mẫu thân. Giờ đây, cắt hết viện trợ, xem nó làm sao mà vênh váo!
Sự thay đổi của Thính Phong Uyển diễn ra một cách triệt để và nhanh ch.óng khiến cả Tuyên Vương phủ phải ngơ ngác.
Nhan Vãn Ninh đóng cửa tạ khách, tuyên bố muốn tĩnh dưỡng cơ thể. Nàng mời những vị đại phu giỏi nhất của kinh thành đến, nhưng không phải để bốc t.h.u.ố.c dưỡng t.h.a.i hay t.h.u.ố.c bổ cho phụ t.ử tra nam, mà là để kê đơn t.h.u.ố.c thanh lọc cơ thể, tiêu trừ những độc tố tích tụ từ những ngày tháng ở biên thùy.
"Vương phi, cơ thể người bản chất rất tốt, chỉ là những năm qua lo nghĩ quá nhiều, lại ăn uống không điều độ, dùng nhiều t.h.u.ố.c bổ có tính nhiệt nên mới khiến khí huyết ứ đọng, vóc dáng tích mỡ." Vị lão đại phu vuốt râu, chậm rãi nói. "Lão phu kê cho người một phương t.h.u.ố.c điều lý, kết hợp với việc luyện tập nhẹ nhàng, cam đoan trong vòng ba tháng, cơ thể người sẽ thanh thoát trở lại."
"Làm phiền đại phu." Nhan Vãn Ninh khẽ gật đầu.
Kể từ ngày hôm đó, mỗi buổi sáng, người trong phủ đều thấy Vương phi của bọn họ mặc một bộ võ phục gọn gàng, một mình múa kiếm dưới rặng liễu của Thính Phong Uyển. Từng đường kiếm dứt khoát, sắc bén mang theo kình phong, không còn vẻ nặng nề của những ngày trước.