Mỗi bữa ăn của nàng cũng thay đổi hoàn toàn. Không còn những món sơn hào hải vị đầy dầu mỡ mà Mộ Cảnh Hoài thích, nàng chỉ ăn rau thanh, cá hấp và canh nấm nhẹ nhàng. Phương t.h.u.ố.c điều dưỡng phát huy tác dụng cực nhanh, độc tố được bài tiết ra ngoài.
Chỉ sau một tháng, những người hầu hạ xung quanh đều phải kinh ngạc phát hiện, vóc dáng của Vương phi đã gầy đi một vòng lớn. Lớp mỡ thừa biến mất, lộ ra bờ vai thon thả, vòng eo con kiến và vóc dáng cao ráo, thướt tha của một nữ t.ử tướng môn.
Quan trọng hơn hết, làn da sạm đen trước đây giờ đã trở nên trắng mịn như ngọc thạch, đôi mắt phượng vốn bị che lấp bởi sự mệt mỏi nay lại sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa một uy nghiêm nhiếp nhân tâm phách.
"Trời ạ, Vương phi..." Thanh Trúc đứng bên cạnh hầu hạ nàng chải tóc, nhìn nữ nhân tuyệt mỹ trong gương mà không khỏi thốt lên kinh ngạc. "Người bây giờ... so với nhị tiểu thư Nhan Uyển Nhu kia, quả thực là một trời một vực. Nhị tiểu thư chỉ là chút nhan sắc tiểu gia bích ngọc, còn người mới đúng là phượng hoàng chín tầng trời!"
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Nhan Vãn Ninh nhìn mình trong gương, thần sắc vẫn nhạt nhẽo. Dung mạo này, kiếp trước nàng đã bỏ bê nó vì ai? Vì một kẻ chưa từng trân trọng nàng. Kiếp này, nàng làm đẹp là vì chính bản thân mình.
Trong khi Thính Phong Uyển ngày một rực rỡ, thì Thế t.ử viện của Mộ Thừa Cẩn lại rơi vào một mớ hỗn độn.
"Cái gì thế này?! Tại sao canh gà hôm nay lại loãng như nước lã thế?!" Mộ Thừa Cẩn đập mạnh chiếc bát sứ xuống bàn, nước canh b.ắ.n ra ngoài. "Đầu bếp của Vương phủ c.h.ế.t hết rồi sao? Bọn họ dám cho bổn Thế t.ử ăn thứ này?"
Nha hoàn hầu hạ run rẩy quỳ xuống: "Thế t.ử bớt giận... Trước đây canh bổ của người đều do bếp nhỏ của Vương phi tự tay hầm, dùng toàn là sâm thượng hạng ba trăm năm và tổ yến tiến cống. Giờ... giờ Vương phi cắt viện trợ, bếp lớn của Vương phủ chỉ có thể dùng thịt gà thông thường để nấu theo đúng định mức quy định thôi ạ..."
Mộ Thừa Cẩn tức đến nổ đom đóm mắt. Nó nhìn sang khay quần áo mới được đưa đến, lập tức đá bay:
"Còn bộ y phục này nữa? Thô ráp như vải bố thế này, làm sao bổn Thế t.ử mặc được? Chiếc áo choàng lông cáo tuyết của ta đâu?!"
"Chiếc... chiếc áo choàng lông cáo đó đã bị Thính Phong Uyển thu hồi từ tháng trước rồi ạ." Nha hoàn lắp bắp trả lời. "Vương phủ không có ngân lượng dư thừa để mua gấm vóc thượng hạng cho người, Vương gia bảo... bảo người hãy chịu đựng một chút, hoặc sang tìm Nhan trắc phi..."
"Đúng rồi! Ta đi tìm dì Nhu! Dì Nhu chắc chắn sẽ cho ta thứ tốt nhất!" Mộ Thừa Cẩn đùng đùng nổi giận, đứng dậy chạy thẳng sang viện của Nhan Uyển Nhu.
Hôm nay Nhan Uyển Nhu vừa mới được rước vào phủ làm trắc phi không lâu. ả vốn nghĩ bước chân vào Tuyên Vương phủ là sẽ được hưởng vinh hoa phú quý, tiêu xài số tiền vàng như núi của Nhan Vãn Ninh. Thế nhưng, ả hoàn toàn không ngờ Nhan Vãn Ninh lại thu hồi toàn bộ sổ sách và của hồi môn, khiến tài chính của Vương phủ lập tức rơi vào tình trạng kiệt quệ.
Mộ Thừa Cẩn vừa chạy vào phòng đã gào lên: "Dì Nhu! Người làm cho con áo choàng lông cáo đi! Người mua tổ yến cho con ăn đi! Mẫu thân thô lậu kia cắt hết đồ của con rồi!"
Nhan Uyển Nhu đang ngồi bên bàn trang điểm tính toán sổ sách, sắc mặt vô cùng khó coi. Nghe thấy tiếng gọi của Mộ Thừa Cẩn, ả vội vàng che đi sự bực bội, nặn ra một nụ cười dịu dàng quen thuộc, đỡ lấy nó:
"Cẩn Nhi ngoan, sao lại tức giận thế này? Tỷ tỷ cũng thật là... sao lại có thể đối xử với đứa trẻ mười tuổi như con như vậy chứ?"
"Đúng thế! ả ta quá keo kiệt!" Mộ Thừa Cẩn nắm lấy tay Nhan Uyển Nhu. "Dì Nhu, người mua cho con đi!"
Gương mặt Nhan Uyển Nhu khẽ giật nảy. Một chiếc áo choàng lông cáo tuyết thượng hạng trị giá ít nhất năm ngàn lượng bạc, chưa kể tổ yến tiến cống hằng ngày. Tiền riêng của ả ở Nhan gia cộng lại cũng chẳng được bao nhiêu, làm sao gánh nổi cái miệng ăn núi lở này của Mộ Thừa Cẩn?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Cẩn Nhi à..." Nhan Uyển Nhu lộ ra vẻ mặt khó xử, đôi mắt rớm lệ, bộ dạng vô tội đáng thương. "Không phải dì không muốn mua cho con, mà là... Vương gia gần đây đang cần ngân lượng để lo liệu việc quan trường, dì là trắc phi, cũng phải biết chia sẻ với ngài ấy. Con là nam t.ử hán, chịu khổ một chút, mặc vải thông thường cũng có sao đâu? Tỷ tỷ làm vậy, chắc là muốn rèn luyện ý chí cho con thôi..."
Mộ Thừa Cẩn khựng lại, đôi mắt mở to nhìn Nhan Uyển Nhu.
Chịu khổ một chút? Mặc vải thông thường cũng có sao đâu?
Lời nói này nghe sao mà quen thuộc thế. Kiếp trước, mỗi khi Nhan Vãn Ninh khuyên nó tiết kiệm để thấu hiểu nỗi khổ của bách tính, nó đều mắng nàng là thô lỗ, keo kiệt, còn Nhan Uyển Nhu thì luôn phụ họa, bảo nó là Thế t.ử phải dùng thứ tốt nhất. Nhưng giờ đây, khi nó thực sự cần, Nhan Uyển Nhu lại dùng chính những lời này để lấp l.i.ế.m.
"Dì Nhu... người không mua cho con sao?" Mộ Thừa Cẩn lắp bắp hỏi, giọng nói mang theo vài phần không thể tin nổi.
"Dì... dì thực sự lực bất tòng tâm mà." Nhan Uyển Nhu khẽ quay mặt đi, lau giọt nước mắt không tồn tại.
Mộ Thừa Cẩn đứng c.h.ế.t trân tại chỗ. Lần đầu tiên trong đời, cái bụng trống rỗng vì thiếu canh bổ và bờ vai lành lạnh vì thiếu áo choàng lông cáo khiến nó cảm nhận được một sự thật phũ phàng.
Nó hậm hực quay người chạy ra khỏi viện của Nhan Uyển Nhu. Đi trên hành lang lộng gió của vương phủ, cái lạnh của mùa đông bắt đầu ngấm vào người qua lớp y phục vải thường thô ráp. Nó vừa đói vừa lạnh, đầu óc quay cuồng.
Đúng lúc này, phía trước mặt có một nhóm người đang đi tới.
Dẫn đầu là một nữ t.ử mặc một bộ váy lụa màu xanh ngọc bích thêu hoa lan ẩn hiện, vóc dáng cao ráo, thướt tha, bước đi uyển chuyển nhưng tràn đầy khí chất cao quý. Mái tóc đen nhánh được b.úi đơn giản bằng một chiếc trâm ngọc, làn da trắng phát sáng dưới ánh nắng mùa đông, gương mặt thanh tú, đôi mắt phượng sắc bén, lạnh lùng như một nữ thần không vướng bụi trần.
Mộ Thừa Cẩn nhìn sững sờ. Vương phủ từ khi nào lại có một mỹ nhân tuyệt sắc như thế này? So với người này, Nhan Uyển Nhu bỗng chốc trở nên dung tục, tầm thường như một đóa hoa dại bên đường.
"Vương phi, người đi chậm một chút, coi chừng gió lạnh." Thanh Trúc vừa đi bên cạnh vừa ân cần khoác lên vai nữ t.ử ấy một chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt – chính là chiếc áo choàng mà Nhan Vãn Ninh đã thu hồi từ phòng của Mộ Thừa Cẩn.
Vương phi?!
Mộ Thừa Cẩn như bị sét đ.á.n.h ngang tai. Nó trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào gương mặt thon gọn, xinh đẹp tuyệt trần kia. Đó... đó là người mẫu thân thô lậu, bốc mùi t.h.u.ố.c và mùi m.á.u tanh mà nó luôn ghét bỏ sao? Tại sao ả lại trở nên xinh đẹp và cao quý đến mức này?
"Mẫu... mẫu thân?" Mộ Thừa Cẩn run rẩy bước lên một bước, giọng nói mang theo sự kinh ngạc và một chút mong đợi vô thức. Nó vừa đói vừa lạnh, nhìn thấy chiếc áo choàng lông cáo ấm áp kia, thèm khát trong lòng trỗi dậy.
Nhan Vãn Ninh dừng bước. Ánh mắt phượng lạnh lùng của nàng quét qua người Mộ Thừa Cẩn. Nàng nhìn bộ y phục vải thường loang lổ vết bẩn của nó, nhìn gương mặt nhợt nhạt vì đói của nó, nhưng trong mắt nàng không hề có một chút xót thương nào, dường như người đứng trước mặt nàng chỉ là một kẻ xa lạ qua đường.
Nàng không hề trả lời, trực tiếp nhấc chân, lướt qua người nó như một cơn gió thoáng qua, không một chút dừng lại.
Mộ Thừa Cẩn đứng sững sờ giữa hành lang lộng gió. Chiếc áo choàng lông cáo lướt qua người nó mang theo một mùi hương hoa lan thanh mát, dễ chịu, hoàn toàn không có mùi khói bếp hay mùi m.á.u tanh mà nó từng chê bai.
Nhìn bóng lưng quyết đoán, thong thả của Nhan Vãn Ninh dần đi xa, Mộ Thừa Cẩn lần đầu tiên trong cảm thấy có điều gì đó không đúng, một cảm giác hoảng hốt và trống rỗng chưa từng có đột ngột bủa vây lấy tâm trí nó.