Phượng Hề Bất Hối

Chương 6



Chương 4: Gặp lại tra nam – Lời đề nghị hạ giá

Tiếng bánh xe ngựa nghiến trên nền tuyết lạnh của Tuyên Vương phủ rốt cuộc cũng không xua tan được bầu không khí ngột ngạt đang bao trùm khắp nội viện.

Mộ Cảnh Hoài bước xuống từ xe ngựa, sắc mặt trầm tư, mang theo vài phần nôn nóng lẫn bực dọc. Mấy ngày nay, việc triều đình gặp trục trặc, cộng thêm ngân sách chi tiêu trong vương phủ đột ngột thắt c.h.ặ.t khiến hắn ăn ngủ không yên. Hắn vô cùng khó chịu khi nhận ra, mọi đặc quyền hoa lệ trước đây hắn và nhi t.ử nghiễm nhiên được hưởng, hóa ra đều do một tay Nhan Vãn Ninh lấy của hồi môn ra chống đỡ.

"Vương gia! Người đã về rồi!"

Nhan Uyển Nhu từ trong viện bước ra, khoác một chiếc áo choàng lụa mỏng, gương mặt đầy vẻ tiều tụy và lo lắng. Ả khẽ dựa vào n.g.ự.c hắn, giọng nói dịu dàng quen thuộc vang lên, nhưng lần này lại mang theo chút nghẹn ngào hờn dỗi:

"Vương gia, người phải làm chủ cho Cẩn Nhi. Tỷ tỷ gần đây thực sự quá đáng rồi. Người xem, Cẩn Nhi mấy ngày nay ăn không ngon, mặc không ấm, nụ cười trên môi cũng tắt hẳn. Tỷ ấy dẫu có giận dỗi chúng ta, cũng không nên trút giận lên một đứa trẻ mười tuổi như vậy chứ?"

Mộ Cảnh Hoài nghe vậy, gân xanh trên trán khẽ giật nảy. Hắn vỗ vỗ vai Nhan Uyển Nhu, giọng nói trầm xuống đầy tự phụ:

"Nhu Nhi yên tâm, bổn vương hôm nay tới đây là để đón Cẩn Nhi, đồng thời kết thúc trò hề này của ả. Nữ nhân dẫu sao cũng chỉ là nữ nhân, ả chơi trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t này cả tháng nay, chắc hẳn cũng đã tới giới hạn chịu đựng rồi. Để bổn vương vào xem ả định giở quẻ gì."

Chính sảnh Thính Phong Uyển lúc này ngập tràn hơi ấm của than bạc thượng hạng.

Nhan Vãn Ninh ngồi bên bàn trà, ngón tay thanh mảnh thong thả lật xem từng trang sổ sách binh nghiệp của Nhan gia quân. Bộ võ phục màu xanh đậm càng tôn lên vóc dáng thon thả, thắt eo con kiến của nàng sau một thời gian dài điều dưỡng cơ thể. Thần thái của nàng lười biếng nhưng áp chế, hoàn toàn không còn một tia mệt mỏi, thô kệch nào của kiếp trước.

Rầm!

Cánh cửa sảnh chính bị đẩy mạnh ra, Mộ Cảnh Hoài sải bước đi vào, theo sau là Nhan Uyển Nhu và Mộ Thừa Cẩn. Đứa nghịch t.ử mười tuổi lúc này trông nhếch nhác hơn hẳn, bộ y phục bằng vải thường thô ráp làm làn da non nớt của nó bị đỏ lên một mảng nhỏ ở cổ. Vừa vào phòng, nhìn thấy mâm bánh ngọt tinh xảo đặt trên bàn của mẫu thân, bụng nó liền phát ra một tiếng kêu "ùng ục" t.h.ả.m hại.

"Mẫu thân..." Mộ Thừa Cẩn vô thức gọi một tiếng, ánh mắt hướng về phía nàng mang theo vài phần mong đợi lẫn tủi thân. Nó nghĩ, chỉ cần nó chịu xuống nước xuất hiện ở đây, mẫu thân nhất định sẽ lại ôm nó vào lòng mà khóc lóc dỗ dành như trước.

Tuy nhiên, Nhan Vãn Ninh ngay cả mí mắt cũng không thèm nhấc lên, ngón tay vẫn tiếp tục lật sổ sách, xem ba người bọn họ như không khí.

Thấy thái độ thờ ơ của nàng, lòng tự trọng của Mộ Cảnh Hoài lập tức bị kích động. Hắn chắp tay sau lưng, tiến lên một bước, dùng tông giọng bề trên đầy kiêu ngạo ban ơn lên tiếng:

"Vãn Ninh, trò giận dỗi của nàng chơi đến hôm nay là đủ rồi đấy. Bổn vương thừa nhận, khoảng thời gian qua nàng vì vương phủ mà chịu không ít vất vả, việc nạp Nhu Nhi vào phủ trước quả thực có chút sơ suất đối với thể diện của nàng. Hôm nay, bổn vương đích thân tới đây đón Cẩn Nhi trở về Thế t.ử viện, cũng là cho nàng một bậc thang để xuống."

Nhan Vãn Ninh lúc này mới từ từ đóng quyển sổ sách lại. Nàng ngước mắt, ánh mắt phượng lạnh lùng, tĩnh lặng như hồ nước mùa đông quét qua gương mặt của Mộ Cảnh Hoài, rồi dừng lại trên người Nhan Uyển Nhu đang đứng rụt rè phía sau.

Nàng cười nhạt, thanh âm trong trẻo nhưng không có một chút hơi ấm:

"Bậc thang để xuống? Tuyên Vương gia, ngươi tự phụ quá rồi đấy. Ngươi nghĩ Thính Phong Uyển của ta là nơi nào, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?"

Mộ Cảnh Hoài nhướng mày, trong mắt lóe lên sự chán ghét sâu sắc. Hắn vẫn giữ thói quen xem thường nàng từ kiếp trước, lạnh lùng hừ một tiếng:

"Nhan Vãn Ninh, nàng đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Nàng tưởng bổn vương không biết tâm tư của nàng sao? Nàng cắt giảm chi tiêu của Cẩn Nhi, thu hồi đồ đạc, chẳng qua là muốn ép bổn vương phải cúi đầu trước nàng, ép Nhu Nhi phải nhường vị trí chính phi cho nàng đúng không?"

Nhan Uyển Nhu đúng lúc tiến lên một bước, hai mắt đỏ hoe, bộ dạng vô tội đến cực điểm:

"Tỷ tỷ, nếu tỷ thực sự vì vị trí chính phi mà hành hạ Cẩn Nhi, Uyển Nhu nguyện ý nhường lại cho tỷ. Uyển Nhu danh phận thế nào cũng được, chỉ xin tỷ đừng đối xử nhẫn tâm với đứa trẻ tội nghiệp này nữa..."

"Dì Nhu! Người không cần phải hạ mình cầu xin ả!" Mộ Thừa Cẩn nghe vậy liền lớn tiếng, sự kiêu ngạo bị dồn nén mấy ngày qua lập tức bộc phát. Nó trừng mắt nhìn Nhan Vãn Ninh, gào lên: "Ả ta là đồ mẫu thân ích kỷ! Vì ghen tuông mà bỏ mặc con trai chịu đói chịu lạnh! Con ghét ả! Con thà làm con của dì Nhu còn hơn!"

Xung đột trong sảnh chính lập tức bị đẩy lên cao trào. Ba người bọn họ đứng thành một chiến tuyến, dùng những lời lẽ cay độc nhất để định tội nàng, chà đạp lên danh nghĩa mẫu thân của nàng một cách vô sỉ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thanh Trúc đứng bên cạnh tức đến mức toàn thân run rẩy, định xông lên lý luận thì bị một cái phất tay của Nhan Vãn Ninh ngăn lại.

Nhan Vãn Ninh thong thả đứng dậy. Thân hình thon thả, cao ráo cùng khí thế bức người của nàng khiến Mộ Cảnh Hoài vô thức cảm thấy một sự áp bách kỳ lạ. Hắn đột ngột phát hiện, Nhan Vãn Ninh của hiện tại dường như đã lột xác, dung mạo rực rỡ, cao quý đến mức khiến người ta không thể rời mắt, hoàn toàn không có vẻ thô lậu, quê mùa như trong lời đồn đại hằng ngày của Nhan Uyển Nhu.

Sự kinh diễm thoáng qua trong mắt Mộ Cảnh Hoài không qua được mắt Nhan Vãn Ninh. Nàng nhìn hắn, trong lòng chỉ có sự ghê tởm vô hạn.

"Mộ Cảnh Hoài, nhìn cho rõ tờ giấy này."

Nhan Vãn Ninh từ trong tay áo lấy ra tờ thánh chỉ hưu thư mà nàng đã chuẩn bị từ trước, đặt mạnh lên bàn trà. Bản thư từ hôn này có đóng dấu đỏ ch.ói của phủ tông thất, rạch ròi vô tình.

"Lời đề nghị hạ giá của ngươi, Nhan Vãn Ninh ta không có hứng thú nhận. Từ ngày hôm nay, ta và ngươi không còn bất kỳ quan hệ phu thê nào nữa. Tuyên Vương phủ của ngươi cao quý như thế nào, tự các ngươi đi mà gồng gánh."

Mộ Cảnh Hoài nhìn thấy tờ hưu thư, đồng t.ử co rút kịch liệt, sắc mặt lập tức chuyển từ đỏ sang mét xanh. Từ cổ chí kim, chỉ có nam t.ử viết hưu thư bỏ vợ, làm gì có chuyện nữ t.ử chưa chính thức qua cửa lại dám dùng tư thế bề trên để hưu phu? Hành động này của nàng chẳng khác nào tát một cú thật mạnh vào thể diện của hoàng thất, vào sự kiêu ngạo tự phụ của một Vương gia như hắn!

"Nhan Vãn Ninh! Ngươi điên rồi sao?!" Mộ Cảnh Hoài giận dữ đập bàn, gân xanh nổi đầy trên cổ, giọng nói rống lên đầy tàn nhẫn. "Ngươi dám từ hôn bổn vương? Không có Tuyên Vương phủ, không có bổn vương che chở, ngươi chỉ là một nữ nhân quá lứa lỡ thì, một món đồ cũ kỹ bị người ta vứt bỏ! Ngươi nghĩ cái danh tiếng nữ tướng quân của ngươi có thể giúp ngươi tìm được tấm chồng nào tốt hơn bổn vương sao?!"

"Vương gia bớt giận, tỷ tỷ chắc chỉ là nhất thời nghĩ quẩn..." Nhan Uyển Nhu ngoài mặt khuyên ngăn nhưng trong lòng lại mừng thầm. Ả không ngờ Nhan Vãn Ninh lại ngu xuẩn đến mức tự c.h.ặ.t đứt đường lui của mình như thế này. Không có danh phận Tuyên Vương phi, Nhan Vãn Ninh lấy cái gì để đấu với ả?

Mộ Thừa Cẩn cũng ngơ ngác nhìn tờ hưu thư trên bàn. Nó nhìn biểu cảm lạnh lùng, dứt khoát của mẫu thân, một cảm giác hoảng hốt dâng lên trong lòng. Ả thực sự muốn từ hôn phụ hoàng sao? Ả thực sự không cần gia đình này nữa sao?

"Mẫu thân, người đừng có làm loạn nữa!" Mộ Thừa Cẩn tiến lên, định nắm lấy tay áo nàng, giọng nói mang theo sự tức giận lẫn chút sợ hãi vô thức. "Người từ hôn phụ hoàng, con sẽ không bao giờ nhận người nữa! Người sẽ phải hối hận!"

Nhan Vãn Ninh khẽ nghiêng người, né tránh cái chạm tay của đứa nghịch t.ử một cách triệt để. Ánh mắt nàng nhìn nó trống rỗng, không một chút gợn sóng, giống như đang nhìn một món đồ chơi rách nát ngoài lề đường.

Nàng quay sang nhìn Mộ Cảnh Hoài, giọng nói vang lên đanh thép, rõ ràng từng chữ, chấn động cả gian phòng:

"Hối hận? Trong từ điển của Nhan Vãn Ninh ta chưa bao giờ có hai chữ hối hận. Mộ Cảnh Hoài, ngươi tự phụ cho rằng bổn vương phi cần sự che chở của ngươi? Ngươi nên nhớ kỹ, binh quyền của Nhan gia quân nằm trong tay ai, hoàng kim trong kho báu của vương phủ ngươi từ đâu mà có! Hôm nay là ta bỏ ngươi, chứ không phải ngươi có tư cách vứt bỏ ta!"

Cú phản kích trực diện, vạch trần sự thật phũ phàng về việc tra nam ăn bám vào của hồi môn của thê t.ử khiến khuôn mặt Mộ Cảnh Hoài đỏ tía tai vì nhục nhã trước mặt các nha hoàn, gia nhân đang đứng ngoài cửa. Tân khách và hạ nhân xung quanh tuy không dám nói lớn, nhưng những ánh mắt liếc nhìn dồn dập khiến hắn có cảm giác như đang bị lột sạch quần áo giữa thanh thiên bạch nhật. Đáng đời cho kẻ vong ơn bội nghĩa, tự cho mình là bề trên!

Mộ Cảnh Hoài tức đến mức toàn thân run rẩy, hắn c.ắ.n răng, cố giữ lấy chút tôn nghiêm cuối cùng của một vương gia, lớn tiếng ra điều kiện:

"Được! Được lắm! Nhan Vãn Ninh, ngươi đã tuyệt tình như vậy, bổn vương cũng không cần phải nể mặt nàng nữa! Hôm nay bổn vương nể tình Cẩn Nhi là huyết mạch của nàng, cho nàng một cơ hội cuối cùng. Chỉ cần nàng quỳ xuống xin lỗi Nhu Nhi, dâng trả lại toàn bộ của hồi môn vào ngân khố vương phủ, bổn vương có thể rộng lượng cho nàng vào phủ..."

Hắn hất hàm, giọng điệu đầy sự ban ơn, khinh miệt tột cùng:

"...Làm một trắc phi vô danh! Đây là sự khoan dung lớn nhất của bổn vương dành cho một nữ nhân phản nghịch như nàng!"

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Nhan Uyển Nhu nghe đến hai chữ "trắc phi vô danh" thì trong lòng cười thầm đắc ý. Danh phận trắc phi vô danh, ăn mặc dùng dùng đều phải nhìn sắc mặt của chính phi là ả, Nhan Vãn Ninh một khi gật đầu, cả đời này sẽ bị ả dẫm dưới lòng bàn chân.

Mộ Thừa Cẩn cũng nhìn mẫu thân đầy mong đợi: "Mẫu thân, người mau đồng ý đi! Làm trắc phi cũng tốt rồi, người mau đưa tiền của hồi môn cho con mua áo choàng lông cáo đi!"

Ba người bọn họ nhìn nàng với ánh mắt tràn đầy sự tính toán và áp đặt, chắc mẩm một nữ nhân cổ đại dẫu có cứng rắn đến đâu, đối mặt với việc bị hủy hoại danh tiếng và viễn cảnh cô độc cả đời, cũng sẽ phải khuất phục trước danh phận trắc phi này.

Nhan Vãn Ninh nhìn bộ dạng tự phụ của tra nam, sự ngây thơ tàn nhẫn của nghịch t.ử và nét giả tạo của nữ phụ, l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng chốc dâng lên một tràng cười dài đầy châm biếm. Tiếng cười của nàng vang vọng khắp sảnh chính, lạnh lẽo, tuyệt tình và mang theo một sự ngạo nghễ bẩm sinh của một vị tướng lĩnh thống lĩnh vạn quân.

Nàng dừng cười, ánh mắt phượng sắc bén như hai lưỡi gươm rèn từ nghìn năm băng giá, nhìn thẳng vào mặt Mộ Cảnh Hoài, từng chữ một rơi xuống như bàn thạch định đoạt vận mệnh:

"Mộ Cảnh Hoài, thu lại cái danh phận trắc phi rẻ mạt của ngươi đi, Nhan Vãn Ninh ta khinh vào thứ đó! Con trai ngươi thích, ngươi cứ việc mang đi, ta nuôi không nổi loại nghịch t.ử vong ơn bội nghĩa này nữa. Hôm nay, ta chỉ giao trả lại con trai cho ngươi, từ nay về sau, các ngươi sống hay c.h.ế.t, vinh hay nhục, không một phân một ly nào liên quan đến ta!"