Chương 5: Đoạn tuyệt mẫu t.ử – Ký giấy từ thân
Không khí trong Chính sảnh Thính Phong Uyển đông cứng lại sau lời tuyên bố của Nhan Vãn Ninh.
Mộ Cảnh Hoài ngẩn người ra mất một lúc, nghi ngờ tai mình vừa nghe nhầm. Hắn trừng mắt, cơn giận thấu xương bốc lên đỉnh đầu, ngón tay run rẩy chỉ vào mặt nàng:
"Ngươi nói cái gì? Ngươi lặp lại lần nữa xem? Ngươi dám giao trả Cẩn Nhi? Nó là Thế t.ử Tuyên Vương phủ, là đứa con duy nhất do chính bụng ngươi sinh ra! Ngươi tưởng ngươi đem nó ra dọa dẫm bổn vương thì bổn vương sẽ sợ sao?"
Nhan Uyển Nhu ở bên cạnh cũng giật mình, trong lòng vừa kinh hãi vừa mừng rỡ đến điên cuồng. Ả không ngờ Nhan Vãn Ninh lại tự phụ đến mức này, ngay cả đứa con ruột thịt duy nhất cũng dám vứt bỏ. Không có đứa con này làm chỗ dựa, Nhan Vãn Ninh ở kinh thành chỉ là một kẻ cô độc, không còn chút giá trị lợi dụng nào.
Ả vội vàng làm bộ làm tịch, tiến lên che chở cho Mộ Thừa Cẩn, ấm ức khóc lóc:
"Tỷ tỷ, sao tỷ lại có thể nhẫn tâm như vậy? Cẩn Nhi là khúc ruột của tỷ mà! Dẫu tỷ có oán hận Vương gia, oán hận Uyển Nhu, thì Cẩn Nhi có tội tình gì chứ? Trẻ con không biết đại thể, tỷ lại chấp nhặt với nó, còn đòi vứt bỏ nó..."
"Câm miệng."
Nhan Vãn Ninh lạnh lùng cắt ngang lời ả, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao quét qua gương mặt giả tạo của Nhan Uyển Nhu.
"Ngươi thích đóng vai từ mẫu như vậy, ta liền thành toàn cho ngươi. Từ hôm nay, đứa nghịch t.ử này hoàn toàn thuộc về ngươi, ngươi muốn nuôi thế nào thì nuôi."
Mộ Thừa Cẩn đứng trân trối tại chỗ, gương mặt mười tuổi tràn ngập sự ngỡ ngàng, rồi nhanh ch.óng chuyển thành sự phẫn nộ tột cùng. Nó vốn dĩ là rồng phượng giữa loài người, đi đến đâu cũng được cung phụng, sùng bái. Nó nghĩ mẫu thân chỉ đang nói lẫy, nhưng ánh mắt trống rỗng, không một chút hơi ấm của Nhan Vãn Ninh nhìn nó lúc này khiến nó cảm thấy một sự sỉ nhục chưa từng có.
Nó hất hàm, trừng mắt nhìn Nhan Vãn Ninh, lớn tiếng hét lên để che giấu sự hoảng hốt trong lòng:
"Ả nữ nhân điên này! Người tưởng con hiếm lạ làm con của người lắm sao? Người vừa thô lỗ, vừa hung bạo, suốt ngày chỉ biết bắt con luyện võ, học trị quốc, làm con mất mặt trước các hoàng t.ử khác! Con từ lâu đã không muốn có một người mẫu thân như người rồi!"
Mộ Thừa Cẩn tiến lên hai bước, dứt khoát quay lưng lại với Nhan Vãn Ninh, một tay nắm lấy vạt áo của Mộ Cảnh Hoài, một tay ôm lấy cánh tay của Nhan Uyển Nhu.
Nó ngẩng cao đầu, dùng giọng điệu khinh miệt tột cùng để xem thường mẫu thân ruột của mình:
"Hôm nay con lựa chọn phụ hoàng! Con lựa chọn dì Nhu! Phụ hoàng là vương gia cao quý, tương lai sẽ là hoàng đế, dì Nhu dịu dàng đoan trang, mới xứng đáng làm mẫu hậu của con! Còn người, loại nữ nhân bị từ hôn, không có vương phủ che chở, người chỉ là một kẻ t.h.ả.m hại bị người ta chê cười mà thôi! Sau này người có quỳ xuống cầu xin con, con cũng quyết không thèm nhìn người một cái!"
Mộ Cảnh Hoài nghe con trai nói vậy, sắc mặt rốt cuộc cũng giãn ra, đắc ý vô cùng. Hắn vuốt tóc Mộ Thừa Cẩn, cười lạnh nhìn Nhan Vãn Ninh:
"Nhan Vãn Ninh, ngươi nghe thấy chưa? Ngay cả con trai ruột của ngươi cũng nhìn ra ngươi là loại người gì. Không có ngươi, Cẩn Nhi vẫn là Thế t.ử cao quý, vẫn có Nhu Nhi yêu thương nó gấp trăm ngàn lần loại mẫu thân hung tàn như ngươi! Ngươi hôm nay bước ra khỏi cánh cửa này, đừng hòng quay lại!"
Nhan Uyển Nhu dịu dàng ôm lấy Mộ Thừa Cẩn vào lòng, khẽ xoa đầu nó, ánh mắt lộ ra sự đắc ý không thể che giấu nhìn Nhan Vãn Ninh:
"Cẩn Nhi ngoan, sau này dì Nhu sẽ là mẫu thân của con, sẽ chăm sóc con thật tốt, không để con phải chịu bất kỳ sự thô bạo nào nữa."
Xung đột trong phòng khách đã đẩy lên đến đỉnh điểm cao trào. Đứa con trai mười tuổi mà nàng từng dùng cả mạng sống để bảo vệ, nay lại đứng trước mặt kẻ thù, dùng những lời lẽ độc địa nhất để chà đạp nàng, sỉ nhục nàng, vứt bỏ nàng để lựa chọn một kẻ giả tạo làm mẹ.
Hạ nhân và hộ vệ trong viện nhìn cảnh này, ai nấy đều phẫn nộ thay cho Vương phi. Vương phi vì phụ t.ử bọn họ mà hy sinh bao nhiêu, cuối cùng lại đổi lấy một câu "loại nữ nhân t.h.ả.m hại". Đáng hận, thật là quá đáng hận!
Thế nhưng, Nhan Vãn Ninh đứng đó, không hề có một giọt nước mắt nào rơi xuống. Thần sắc nàng tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng, tỉnh táo đến đáng sợ. Kiếp trước nàng đã khóc quá nhiều, oán hận quá nhiều, để rồi linh hồn tiêu tán trong uất nghẹn. Kiếp này, nhìn màn kịch nực cười của ba kẻ vô sỉ kia, nàng chỉ thấy một sự giải thoát tột cùng.
"Thanh Trúc, mang nghiên mực và giấy tuyên thành lên đây." Nhan Vãn Ninh nhàn nhạt ra lệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thanh Trúc vội vàng chạy vào thư phòng, chỉ trong chớp mắt đã bưng ra một chiếc khay gỗ, trên đó đặt sẵn giấy mực và một con d.a.o găm sắc bén.
Nhan Vãn Ninh cầm lấy b.út lông, chấm đậm mực đen. Nàng đứng bên bàn trà, cổ tay đưa đi thoăn thoắt, từng nét chữ phượng múa rồng bay, sắc bén như kiếm khí lập tức hiện rõ trên tờ giấy tuyên thành trắng muốt.
Mộ Cảnh Hoài nhíu mày: "Ngươi lại muốn giở trò gì?"
Nhan Vãn Ninh đặt b.út xuống, cầm tờ giấy lên, thổi nhẹ cho vết mực mau khô, rồi ném thẳng xuống trước mặt Mộ Cảnh Hoài và Mộ Thừa Cẩn.
Ba chữ lớn đen ngòm, đập thẳng vào mắt bọn họ:
"GIẤY ĐOẠN TUYỆT!" (Giấy từ bỏ quan hệ mẫu t.ử)
"Nhan Vãn Ninh, ngươi..." Mộ Cảnh Hoài biến sắc, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt.
Nhan Vãn Ninh khoanh tay trước n.g.ự.c, ánh mắt phượng sắc bén như hai lưỡi gươm, lạnh lùng nhìn hai cha con bọn họ, giọng nói đanh thép vang vọng khắp gian phòng:
"Mộ Thừa Cẩn, ngươi đã lựa chọn phụ hoàng ngươi, lựa chọn Nhan Uyển Nhu, chê ta thô lậu mất mặt, vậy thì hôm nay chúng ta lập chữ làm bằng. Tờ giấy đoạn tuyệt này viết rõ: Từ nay về sau, Nhan Vãn Ninh ta và Mộ Thừa Cẩn đoạn tuyệt quan hệ mẫu t.ử, cắt đứt huyết thống. Ngươi sống hay c.h.ế.t, vinh hay nhục, không liên quan đến ta. Ngược lại, ta có lên xe xuống ngựa, có vinh hoa phú quý hay vạn kiếp bất phục, ngươi cũng không tư cách bước đến nhận mẹ!"
Nàng cầm lấy con d.a.o găm trên khay, dứt khoát rạch một đường nhỏ trên lòng bàn tay mình. Máu tươi đỏ hồng lập tức chảy ra. Nhan Vãn Ninh không hề chớp mắt, trực tiếp ấn mạnh lòng bàn tay đẫm m.á.u xuống góc dưới tờ giấy, để lại một dấu tay m.á.u đỏ tươi, ch.ói mắt.
Nàng ném con d.a.o găm xuống chân Mộ Cảnh Hoài, lạnh giọng ép buộc:
"Ký tên, điểm chỉ vào đây! Mộ Cảnh Hoài, ngươi không phải nói ta dùng lạt mềm buộc c.h.ặ.t sao? Hôm nay ngươi ký tờ giấy này, ta và Tuyên Vương phủ các ngươi lập tức ân đoạn nghĩa tuyệt! Nếu ngươi không ký, hôm nay ta sẽ mang theo Nhan gia quân, san bằng cái Tuyên Vương phủ này của ngươi!"
"Nhan Vãn Ninh! Ngươi dám uy h.i.ế.p bổn vương?!" Mộ Cảnh Hoài tức đến mức mặt mũi vặn vẹo, gân xanh nổi đầy trên trán. Nhưng nhìn thấy vết m.á.u đỏ ch.ói trên tờ giấy và khí thế sát phạt quyết đoán của Nhan Vãn Ninh, trong lòng hắn đột nhiên dâng lên một nỗi hoảng sợ vô cớ. Hắn cảm giác được, một khi ký tờ giấy này, hắn sẽ vĩnh viễn mất đi một thứ vô cùng quan trọng.
Tuy nhiên, sự kiêu ngạo và tự phụ của một vương gia không cho phép hắn cúi đầu. Hắn hừ lạnh một tiếng, nhặt cây b.út lông lên, nghiến răng nghiến lợi nói:
"Được! Ký thì ký! Ngươi đừng có hối hận! Không có Tuyên Vương phủ, để xem một nữ nhân như ngươi làm sao sinh tồn ở kinh thành!"
Mộ Cảnh Hoài đặt b.út, thẳng tay ký tên mình lên giấy đoạn tuyệt, rồi ấn dấu tay vào.
"Cẩn Nhi, đến lượt con! Cho ả thấy rõ sự lựa chọn của con!" Mộ Cảnh Hoài đưa b.út cho Mộ Thừa Cẩn.
Mộ Thừa Cẩn lúc này tuy có chút run rẩy trước vết m.á.u trên giấy, nhưng những lời nói nhục nhã của Nhan Vãn Ninh ban nãy vẫn còn văng vẳng bên tai. Nó c.ắ.n răng, giật lấy cây b.út, lớn tiếng gào lên:
"Ký thì ký! Tôi không thèm loại mẫu thân như bà! Sau này tôi làm Thái t.ử, làm Hoàng đế, bà có quỳ gối cầu xin tôi, tôi cũng sẽ giẫm c.h.ế.t bà!"
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Đứa nghịch t.ử mười tuổi dùng hết sức lực, nguệch ngoạc ký tên của mình lên tờ giấy, rồi không cần d.a.o, nó tự c.ắ.n ngón tay mình, ấn một dấu vân tay m.á.u đỏ thẫm ngay bên cạnh dấu tay của Mộ Cảnh Hoài.
Bốp! Bốp! Bốp!
Nhan Vãn Ninh khẽ vỗ tay, nụ cười trên môi nàng rực rỡ, ch.ói mắt nhưng tràn ngập sự tàn nhẫn vô hạn. Nàng tiến lên, thong thả cầm tờ giấy đoạn tuyệt đã hoàn thành lên, nhìn hai dấu tay m.á.u của cha con bọn họ, trong lòng chỉ có sự hả hê và khoái cảm tột cùng.
Đáng đời. Kiếp trước các ngươi chà đạp ta, xóa tên ta khỏi sử sách, vứt xác ta nơi hoang dã. Kiếp này, là ta tự tay c.h.ặ.t đứt sợi dây xích dơ bẩn này, tự tay đẩy các ngươi vào con đường vạn kiếp bất phục!
Nhan Vãn Ninh cẩn thận gấp tờ giấy đoạn tuyệt lại, cất vào trong n.g.ự.c áo, rồi quay sang nhìn ba người bọn họ, ánh mắt hoàn toàn là sự khinh miệt dành cho những kẻ sắp c.h.ế.t:
"Chúc mừng Tuyên Vương gia, chúc mừng tân mẫu thân Nhan Uyển Nhu, và chúc mừng cựu nhi t.ử của ta. Giấy đoạn tuyệt hoàn thành, từ nay về sau, gặp lại trên đường, trân trọng như người dưng."