Phượng Hề Bất Hối

Chương 8



Chương 6: Đầu tư cho bản thân – Phượng hoàng lột xác

Tờ giấy đoạn tuyệt mẫu t.ử vừa được ký xong, Nhan Vãn Ninh liền hạ lệnh cho người trục xuất ba người Mộ Cảnh Hoài, Nhan Uyển Nhu và Mộ Thừa Cẩn ra khỏi Thính Phong Uyển ngay trong ngày. Nàng không chút do dự, thu dọn toàn bộ của hồi môn quý giá, dứt khoát dời khỏi phủ Tuyên Vương, trở về phủ Tướng quân.

Vừa bước qua ngưỡng cửa nhà mình, Nhan Vãn Ninh liền triệu tập mười hai vị chưởng quầy đại diện cho toàn bộ các cửa tiệm, trang trại thuộc sản nghiệp của mẫu thân nàng để lại.

Nàng ngồi trên ghế bành gỗ sưa, ngón tay gõ nhẹ lên bàn mặt đá, giọng nói mang theo uy nghiêm thấu xương:

"Từ hôm nay, mọi nguồn cung ứng bạc, lương thảo và tơ lụa từ các cửa tiệm của Nhan gia sang phủ Tuyên Vương hoàn toàn bị cắt đứt. Kẻ nào dám lén lút chu cấp cho Mộ Cảnh Hoài dẫu chỉ một đồng, ta liền lấy mạng kẻ đó."

Mười hai vị chưởng quầy rùng mình, đồng loạt quỳ rạp xuống kinh hãi đáp: "Chúng thảo dân tuân lệnh Đại tiểu thư!"

Kiếp trước, nàng vì yêu tra nam, vì thương nghịch t.ử mà đem toàn bộ sản nghiệp dâng lên bằng hai tay, giúp Mộ Cảnh Hoài nuôi dưỡng mạng lưới tai mắt và binh sĩ trung thành, để rồi đổi lại một cái kết bị xóa tên khỏi sử sách, c.h.ế.t không chỗ chôn. Kiếp này, nàng sẽ dùng chính khối tài sản khổng lồ ấy để bóp nghẹt mạch m.á.u kinh tế của hắn, đồng thời biến nó thành bệ phóng cho hành trình quật khởi của riêng mình.

Chỉ trong vòng chưa đầy hai tháng, kinh thành Đại Chu chấn động bởi sự xuất hiện của một thế lực kinh doanh mới mang tên "Vân Ninh Các".

Vân Ninh Các không bán những món hàng thông thường, mà chuyên cung cấp các loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm từ biên thùy, các loại son phấn, ngọc dịch dưỡng nhan có công hiệu làm đẹp thần kỳ, cùng những bộ y phục lụa là có thiết kế độc nhất vô nhị. Đứng sau màn nhung thao túng toàn bộ mạng lưới kinh doanh khổng lồ đang bành trướng với tốc độ ch.óng mặt này không ai khác chính là Nhan Vãn Ninh.

Nàng dùng thế lực và uy danh của Nhan gia quân để bảo hộ các tuyến đường giao thương, triệt hạ mọi sự chèn ép từ các thế gia đối thủ. Những món hời khổng lồ từ việc kinh doanh chảy vào túi nàng như nước lũ mùa mưa.

Ngược lại hoàn toàn với sự thịnh vượng của Nhan Vãn Ninh, phủ Tuyên Vương nhanh ch.óng rơi vào cảnh khốn quẫn.

Mộ Cảnh Hoài ngồi trong thư phòng, nhìn sổ sách nợ nần chồng chất mà mặt mũi xám xịt. Không có dòng tiền tài trợ hằng tháng của Nhan gia, các mối quan hệ quan trường mà hắn dày công xây dựng bắt đầu rạn nứt vì thiếu quà cáp bôi trơn.

"Vương gia..." Nhan Uyển Nhu từ ngoài bước vào, sắc mặt tiều tụy, chiếc váy lụa trên người là món đồ từ mùa trước, trông đã có phần cũ kỹ. "Hôm nay chủ nợ của tiệm vải lại tới đòi tiền, nói nếu chúng ta không thanh toán ba ngàn lượng bạc, họ sẽ bẩm báo lên tông thất..."

"Cút ra ngoài!" Mộ Cảnh Hoài đập mạnh cuốn sổ xuống bàn, giận dữ hét lên. "Bổn vương cưới nàng vào phủ là để nàng quản gia, chứ không phải để nàng suốt ngày cằn nhằn đòi tiền! Nhan Vãn Ninh trước đây quản lý vương phủ ngăn nắp, chưa từng để bổn vương thiếu một cắc, tại sao đến lượt nàng lại t.h.ả.m hại thế này?"

Nhan Uyển Nhu bị mắng thì uất ức phát khóc, trong lòng hận Nhan Vãn Ninh đến tận xương tủy nhưng ngoài mặt chỉ biết cúi đầu chịu đựng. Ả làm sao biết được, số tiền vương phủ tiêu xài trước đây hoàn toàn là do Nhan Vãn Ninh tự bỏ tiền túi ra gánh vác. Giờ không còn Nhan Vãn Ninh làm con bò sữa, chiếc mặt nạ vinh hoa của phủ Tuyên Vương lập tức bị xé toạc.

Đúng lúc này, Mộ Thừa Cẩn cũng từ ngoài chạy vào, bộ dạng nhếch nhác, y phục bám đầy bụi đất. Nó gào lên:

"Phụ hoàng! Dì Nhu! Con không muốn đến điện thượng thư đi học nữa đâu! Các hoàng t.ử khác đều chê cười con, bọn họ nói con là Thế t.ử nghèo nàn nhất kinh thành, ngay cả một viên ngọc thạch hộ mệnh cũng không có! Bọn họ còn nói mẫu thân... à không, nói nữ nhân Nhan Vãn Ninh kia đã giàu nứt đố đổ vách, mở hiệu buôn lớn nhất kinh đô, tại sao con lại sa sút thế này?"

Mộ Thừa Cẩn tức tối giậm chân, nhìn Nhan Uyển Nhu với ánh mắt oán trách:

"Dì Nhu, người chẳng phải nói sau khi người làm trắc phi sẽ mua cho con mọi thứ tốt nhất sao? Tại sao đến nay ngay cả tiền mua mực thượng hạng người cũng không có? Con muốn ăn yến sào, muốn mặc áo lông cáo!"

Nhan Uyển Nhu nghe nghịch t.ử trách móc thì sắc mặt xanh mét, ả nghiến răng, lạnh giọng đáp: "Cẩn Nhi, con phải biết thấu hiểu cho khó khăn của vương phủ chứ! Bây giờ ngân khố eo hẹp, con chịu khổ một chút thì đã sao?"

Mộ Thừa Cẩn khựng lại, trong lòng dâng lên một sự hụt hẫng và tức giận tột độ. Chịu khổ? Kiếp trước, khi Nhan Vãn Ninh khuyên nó tiết kiệm, nó mắng nàng thô lỗ, keo kiệt. Giờ đây, Nhan Uyển Nhu lại dùng sự túng quẫn thật sự để áp đặt lên nó. Nó chợt nhận ra, sự nuông chiều và dịu dàng trước đây của Nhan Uyển Nhu hóa ra chỉ là một vỏ bọc giả dối khi có tiền của Nhan Vãn Ninh chống lưng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mâu thuẫn trong gia đình tra nam, nghịch t.ử và nữ phụ liên tục bùng nổ hằng ngày, đẩy cuộc sống của bọn họ vào một chuỗi những ngày tháng dằn vặt lẫn nhau. Độc giả chứng kiến cảnh này chỉ thấy vô cùng hả hê, thầm nghĩ: Đáng đời cho lũ vong ơn bội nghĩa!

Trong khi phủ Tuyên Vương đang tự c.ắ.n xé nhau trong vũng bùn nghèo khó, Nhan Vãn Ninh lại tập trung toàn bộ tâm trí và tiền tài vào việc đầu tư cho bản thân.

Nàng không còn mặc những bộ võ phục thô ráp cũ kỹ, mà khoác lên mình những bộ gấm vóc lụa là thượng hạng nhất do chính Vân Ninh Các thiết kế. Nhờ phương t.h.u.ố.c điều dưỡng đặc trị và chế độ ăn uống thanh lọc kết hợp luyện kiếm hằng ngày, vóc dáng của nàng đã đạt đến độ hoàn mỹ tột cùng.

Đôi vai gầy mong manh nhưng thẳng tắp, vòng eo thon gọn không một chút mỡ thừa, vóc dáng cao ráo, thướt tha uyển chuyển như cành liễu trước gió. Đặc biệt là làn da của nàng, sau khi tiêu trừ hết độc tố sương gió, giờ đây trắng mịn màng, phát ra thứ ánh sáng nhu hòa như ngọc trai thượng phẩm. Ngũ quan của Nhan gia vô cùng tinh tú, nay kết hợp với khí chất lạnh lùng, áp chế của một vị tướng lĩnh, tạo nên một vẻ đẹp vừa mị hoặc, vừa cao quý, khiến người ta chỉ cần nhìn một lần là vạn kiếp khó quên.

Hôm nay, kinh thành tổ chức Tết Trùng Cửu, bách tính và các thế gia quý tộc đều đổ xô về phía bờ sông Phụng Hoàng để ngắm hoa đăng và thưởng ngoạn.

Nhan Vãn Ninh bước xuống từ một cỗ xe ngựa xa hoa bằng gỗ hoàng đàn, xung quanh có bốn hộ vệ thân tín của Nhan gia hộ tống. Nàng mặc một bộ váy lụa màu trắng thêu chỉ bạc ẩn hiện hình chim phượng hoàng tung cánh, mái tóc đen nhánh b.úi cao, cài một chiếc trâm ngọc đơn giản nhưng tinh xảo.

Ngay khi nàng vừa xuất hiện, toàn bộ khu vực bờ sông vốn đang ồn ào bỗng chốc rơi vào một trạng thái im lặng đến tịch mịch.

"Trời ạ... đó là vị tiên t.ử phương nào vậy?" Một vị công t.ử thế gia làm rơi cả chiếc quạt xếp trên tay, trố mắt nhìn trân trối.

"Ngươi mù rồi sao? Đó chẳng phải là Đích nữ của phủ Tướng quân, Nhan Vãn Ninh sao?" Người bên cạnh hít một ngụm khí lạnh, lắp bắp đáp.

"Cái gì?! Nhan Vãn Ninh thô lậu, quê mùa trong lời đồn đại mà lại xinh đẹp, cao quý như thế này sao? Nhan Uyển Nhu đứng cạnh nàng ta, quả thực chẳng khác nào một tì nữ đứng cạnh công chúa!"

Tiếng bàn tán, ca tụng vang lên như sấm dậy. Ánh mắt của tất cả vương tôn công t.ử, tài t.ử thế gia có mặt tại đó đều đổ dồn về phía Nhan Vãn Ninh, trong mắt bọn họ tràn ngập sự kinh diễm, si mê và khao khát. Những lời khen ngợi bay bổng nhất bỗng chốc đều được dùng để miêu tả về nàng.

Mộ Cảnh Hoài và Nhan Uyển Nhu cùng Mộ Thừa Cẩn lúc này cũng đang đứng lẫn trong đám đông.

Nhìn thấy Nhan Vãn Ninh lộng lẫy, rực rỡ như vầng trăng sáng giữa trời đêm, Mộ Cảnh Hoài như bị dội một gáo nước lạnh vào đầu, toàn thân đông cứng tại chỗ. Đồng t.ử hắn co rút, trái tim đập liên hồi vì một cảm giác hối hận và ham muốn chiếm hữu chưa từng có đột ngột trỗi dậy.

Hắn chưa từng biết Nhan Vãn Ninh lại có thể xinh đẹp đến mức nghẹt thở như thế này! Nữ nhân mà hắn từng xem thường, từng coi là món đồ cũ kỹ bị vứt bỏ, giờ đây đang đứng ở vị trí cao cao tại thượng, khiến hắn ngay cả tư cách đến gần cũng không có.

Nhan Uyển Nhu đứng bên cạnh, nhìn thấy ánh mắt si mê của Mộ Cảnh Hoài dành cho Nhan Vãn Ninh, ghen tị đến mức móng tay đ.â.m sâu vào lòng bàn tay đến rớm m.á.u. Ả không cam lòng! Tại sao Nhan Vãn Ninh bị từ hôn mà lại có thể sống rực rỡ hơn cả ả?

Mộ Thừa Cẩn cũng ngơ ngác nhìn mẫu thân ruột của mình. Cái bụng đói cồn cào và bộ y phục vải thô ráp khiến nó cảm thấy nhục nhã tột cùng khi đứng trong đám đông. Nhìn mẫu thân được vạn người sùng bái, vạn người săn đón, trong lòng đứa nghịch t.ử mười tuổi lần đầu tiên dâng lên một nỗi đau đớn và hối hận thấu xương. Nó vô thức bước lên một bước, định gọi: "Mẫu thân..."

Nhưng chưa kịp để nó lên tiếng, một cỗ xe ngựa hoàng gia thêu rồng bốn móng vô cùng uy nghiêm, dũng mãnh đột ngột rẽ đám đông tiến đến, dừng ngay trước mặt Nhan Vãn Ninh.

Bức rèm xe được vén lên, Nhiếp chính vương Mộ Hành Uyên mặc một bộ mãng bào màu đen thêu chỉ vàng bước xuống. Thân hình cao lớn, khí thế sát phạt lạnh lùng của vị Chiến thần nắm giữ bảy mươi vạn đại quân khiến toàn bộ bách tính và quý tộc xung quanh đồng loạt quỳ rạp xuống đất hành lễ.

Mộ Hành Uyên không thèm liếc nhìn ai, đôi mắt thâm trầm, sâu thẳm của hắn chỉ khóa c.h.ặ.t vào gương mặt tuyệt mỹ của Nhan Vãn Ninh. Hắn tiến lên một bước, từ tốn cởi chiếc áo choàng lông cáo màu đen thượng hạng của mình ra, ân cần và tôn trọng khoác lên bờ vai thon thả của nàng, che đi cơn gió lạnh ban đêm.

Hắn nhìn nàng, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong hiếm hoi, giọng nói trầm thấp nhưng vang dội khắp bờ sông:

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

"Bản vương nghe nói hôm nay kinh thành có rất nhiều kẻ không biết tự lượng sức mình muốn đến bái kiến Nhan tiểu thư. Không biết bản vương có vinh hạnh được làm hộ hoa sứ giả, đưa vị mỹ nhân được săn đón nhất kinh thành này đi dạo một chuyến không?"