“Sư phụ, đào nở rồi!”
“Ngày mai chúng ta lên Thanh Sơn quán chơi nhé?”
Giọng nói lanh lảnh của Quả Quả kéo ta ra khỏi dòng hồi ức xa xăm.
Ta bật cười, giơ tay khẽ gõ lên trán con bé.
“Chỉ biết ham chơi.”
“Nếu ngày mai trở về mà bài tập còn làm không xong, vi sư sẽ đ.á.n.h lòng bàn tay con đấy.”
Quả Quả lập tức ôm lấy cánh tay ta làm nũng.
“Sư phụ tốt nhất thiên hạ, chắc chắn sẽ không nỡ đ.á.n.h con đâu.”
Con bé năm nay vừa tròn mười tuổi.
Gương mặt tròn trịa đáng yêu, đôi mắt lúc nào cũng long lanh như mèo nhỏ, lại đặc biệt quấn người.
Mà ta… quả thật cũng chưa từng nỡ nặng lời với nó.
Hôm nay quán rượu làm ăn không tệ.
Đợi các tiểu nhị thu dọn xong xuôi, ta ngồi sau quầy kiểm lại sổ sách, tính sơ sơ cũng lời được khoảng năm trăm tiền.
Chừng ấy đủ cho một gia đình bình thường sống thoải mái suốt cả tháng.
Quả Quả tò mò mon men lại gần.
Ta tiện tay đưa bàn tính cho nó, bảo thử tính xem ngày mai phải mua bao nhiêu rau củ thịt cá.
Con bé loay hoay tính tới tính lui, lần thì dư, lần lại thiếu.
Cuối cùng chỉ có thể đáng thương ngẩng đầu nhìn ta.
“Không biết tính toán cũng chẳng sao.”
“Sau này lớn lên, con sẽ giống Thôi tỷ tỷ, làm nữ tướng quân!”
Ta bật cười, đưa tay véo nhẹ gò má phúng phính của nó.
“Con còn dám so với Thôi tỷ tỷ?”
“Người ta văn võ song toàn, còn con thì cái gì cũng chẳng nên thân.”
Quả Quả lập tức bĩu môi đầy tủi thân.
Đúng lúc ấy, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
Tiểu nhị thay ta lên tiếng hỏi:
“Ai vậy?”
Ngoài sân nhanh ch.óng truyền tới giọng nữ trong trẻo:
“Là ta, Thôi Tri Vũ.”
Danh tiếng của Thôi Tri Vũ năm đó vang dội khắp thiên hạ.
Lần đầu tiên ta gặp nàng, là vào ngày thứ hai sau khi thành hôn với Tề Chiêu.
Đêm động phòng vừa qua, sáng hôm sau ta cùng hắn tới cung Từ An bái kiến Thái hậu.
Sau khi thỉnh an xong, Tề Chiêu rời đi trước.
Còn ta bị Thái hậu giữ lại.
Bà dặn dò ta phải sớm sinh hoàng tự cho hoàng gia, lại thuận miệng nhắc chuyện mở rộng hậu cung.
“Con nối dõi là chuyện trọng yếu.”
“Hoàng hậu phải hiểu đại nghĩa, càng phải biết chăm sóc Hoàng thượng chu toàn.”
“Bệ hạ quanh năm bận chính sự, thường xuyên quên ăn quên ngủ.”
“Hoàng hậu hẳn biết mình nên làm gì.”
Ta ngoan ngoãn cúi đầu đáp vâng.
Ánh mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, từ đầu đến cuối không để lộ nửa phần cảm xúc.
Sau khi trở về cung Khôn Ninh, ta đích thân xuống bếp nấu một bát chè hạt sen, mang tới thư phòng cho Tề Chiêu.
Không ngờ cửa thư phòng vừa mở, bước ra lại là một nữ t.ử mặc khinh giáp.
Nàng dáng người cao ráo, tư thế hiên ngang, cả người đều mang theo khí thế sắc bén của người quanh năm chinh chiến sa trường.
Thấy ta, nàng lập tức dừng bước hành lễ.
Dung mạo nàng cực đẹp.
Không phải vẻ đẹp mềm mại yếu đuối của nữ t.ử khuê các, mà là kiểu rực rỡ ch.ói mắt khiến người khác không thể dời mắt.
Chỉ nhìn thoáng qua thôi, ta đã hiểu vì sao thiên hạ đều nhắc đến Thôi Tri Vũ bằng giọng điệu ngưỡng mộ như vậy.
Ta bưng chè bước vào thư phòng.
Tề Chiêu nhận lấy bát sứ, nhưng thần sắc rõ ràng có chút thất thần.
Hắn không uống, chỉ nhàn nhạt nói:
hằng nguyễn
“Chuyện ăn uống giao cho hạ nhân là được.”
“Trẫm nhớ hoàng hậu thích đọc chí quái.”
“Tàng thư các có không ít sách hay, nàng có thể tới xem.”
Lời nói nghe ôn hòa khách khí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng ta hiểu rõ.
Đó là lời nhắc nhở ta đừng tùy tiện bước vào thư phòng của hắn.
Mãi đến lúc ta rời đi, bát chè hạt sen kia vẫn còn nguyên chưa động tới.
Trước kia ta từng nghĩ Tề Chiêu là người ôn hòa dễ gần.
Sau này mới hiểu, hắn chưa từng thật lòng tin tưởng ta.
Cũng phải thôi.
Xung quanh hắn, đâu đâu cũng là sói dữ rình mồi.
Mà ta…
Chẳng qua cũng chỉ là con rắn độc do phụ thân tự tay đưa tới bên cạnh hắn.
Ánh mặt trời kéo bóng ta dài trên nền đá xanh lạnh lẽo.
Đúng lúc ấy, ta nhìn thấy Thôi Tri Vũ đứng phía trước.
Nàng đang đợi ta.
“Tham kiến nương nương.”
Giọng nói của nàng rất êm tai.
Tựa như tiếng sáo giữa núi rừng mùa thu, trong trẻo mà thanh nhã.
“Thôi tướng quân không cần đa lễ.”
Ta kính nàng vì nàng là nữ tướng quân nơi sa trường.
Cũng kính nàng vì nàng là cánh tay đắc lực nhất bên cạnh Tề Chiêu.
Nhưng đồng thời…
Ta cũng không thể không ngưỡng mộ nàng.
Nàng sống tự do hơn bất kỳ nữ t.ử nào ta từng gặp.
“Đế hậu đại hôn.”
“Thần xin dâng lễ, chúc bệ hạ và nương nương đồng tâm đồng đức, bách niên bền lâu.”
Nói rồi, nàng đưa tới một hộp gỗ sơn đỏ.
Thị nữ phía sau định nhận lấy, nhưng ta lại tự tay đón lấy trước.
“Tấm lòng của Thôi tướng quân, bổn cung xin nhận.”
“Ngươi là cánh tay phải của bệ hạ.”
“Sau này cũng mong quân thần đồng lòng.”
Thôi Tri Vũ chỉ khẽ cúi đầu, không nói thêm gì nữa.
Sau khi trở về cung Khôn Ninh, ta mở hộp gỗ ra xem.
Bên trong là một thanh thiết chủy thủ cực kỳ quý hiếm.
Lưỡi d.a.o sắc lạnh, có thể c.h.é.m sắt như bùn.
Phần chuôi còn được khảm đầy bảo thạch, dưới ánh nến phản chiếu ra thứ ánh sáng lạnh lẽo mà rực rỡ.
Thứ quý giá như vậy, sao có thể nằm trong tay Thôi Tri Vũ?
Chỉ có thể là vật Tề Chiêu từng ban thưởng cho nàng.
Mà nay nàng lại đem nó tặng cho ta.
Không.
Không phải tặng.
Mà là trả lại.
Chỉ là người nàng muốn trả không phải ta… mà là Tề Chiêu.
Có lẽ nàng muốn trả.
Nhưng Tề Chiêu không chịu nhận.
Chỉ một món đồ thôi, cũng đã đủ để người ta nhìn ra vô số điều giấu kín phía sau.
Giữa bọn họ, tuyệt đối không chỉ đơn thuần là quân thần.
Cho đến lúc ấy ta mới hiểu.
Người năm xưa khiến Tề Chiêu chịu mở miệng xin nhường phần thịt dê nướng…
Chính là Thôi Tri Vũ.
Ta lặng lẽ đóng hộp gỗ lại.
Sau đó sai người đem thanh chủy thủ trả về cho Tề Chiêu.
Vật quý như vậy.
Tâm ý gửi gắm trong đó cũng sâu nặng như vậy.
Không phải thứ ta nên giữ.
Từ đầu đến cuối…
Ta vẫn luôn hiểu rất rõ vị trí của mình.